Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc-Video. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc-Video. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Sau nửa thế kỷ tìm được tác giả ca khúc “ngôi sao ban chiều”


“Ngôi sao ban chiều” là một ca khúc mà tất cả các bạn trẻ thời chiến tranh chống Mỹ ở miền Bắc đều rất yêu quý.
Tôi là một trong số đó. Tôi đã từng hát “Ngôi sao ban chiều” trong những hoàng hôn trung du Phú Thọ cho người tình đầu nghe. Nàng nghe và nhìn từ góc đồi cọ chúng tôi ngồi, nhìn lên bầu trời đã lấp lánh sao Hôm. 

Nghe mãi, nàng còn đề nghị tôi phải có “Ngôi sao ban chiều” của tôi tặng nàng. Và tôi đã viết ca khúc “Chiều về” với những lời ca: “Mắt em là bầu trời - đọng ánh sao đẹp tuyệt vời - sưởi ấm trong lòng tôi - mãi khi chiều xuống lay động sáng ngời”. Khi vào Quảng Trị, mùa hè 1972, tôi đã hát “Ngôi sao ban chiều” cho những người đồng đội nghe để vơi đi những tiếng gầm rú máy bay, tiếng bom nổ, tiếng pháo bầy. Lúc ấy, tôi cứ ngỡ “Ngôi sao ban chiều” là một ca khúc Nga. Nhưng tôi đã lầm. Sau chiến tranh, nhiều người nói qua tôi rằng, “Ngôi sao ban chiều” là của một tác giả Việt Nam.

Nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu.

Gần đây, nhạc sĩ Nguyễn Văn Bằng, cũng là lính Quảng Trị như tôi báo tin: “Em đã gặp tác giả “Ngôi sao ban chiều” rồi. Anh ấy cũng muốn gặp anh”. Rồi một chiều, Bằng gọi: “Anh đến quán này ngay, tác giả “Ngôi sao ban chiều” đang chờ anh”. Tôi mừng quá, tới ngay. Đến quán, trước mặt tôi là một người nhỏ thó chừng “thất thập cổ lai hy”. Tôi đưa tay bắt “Chào anh. Nửa thế kỷ mới gặp tác giả ca khúc mà tôi yêu thích”. Người đàn ông bắt tay tôi và cười: “Tôi là Đinh Tiến Hậu. Tác giả “Ngôi sao ban chiều” đây. Rất vui được gặp anh”. Và Đinh Tiến Hậu kể, câu chuyện lùi về nửa thế kỷ trước, những ngày kề chiến tranh.

Đinh Tiến Hậu là người ở ngoại ô Hà Nội. Do hoàn cảnh gia đình, phải xuống Hải Phòng ở cùng họ hàng thời cắp sách. Anh học trường Hoàng Văn Thụ (vốn là trường Trí Tri do bố tôi xây dựng nên thời Hải Phòng bị tạm chiếm). Ở trường vào tuổi thanh xuân, Đinh Tiến Hậu đã thầm yêu một người bạn học. “Ngôi sao ban chiều” được viết ra để dành tặng cô ấy. Có tác phẩm của người yêu viết tặng, cô gái đã nhờ một thầy guitar Hải Phòng tập cho mình hát.

 Người thầy chắc cũng có cảm tình với cô gái nên chép lại “Ngôi sao ban chiều” cho cô, còn thì cầm bản gốc. Người chị của cô gái cũng thích ca khúc, bèn chép lại, mang lên trường Đại học Sư phạm Hà Nội nơi mình đang học. Từ đấy, “Ngôi sao ban chiều” bắt đầu được phổ biến trong sinh viên, học sinh Hà Nội. Song do lưu truyền một ca khúc trữ tình lúc ấy rất khó, mọi người đều ghi vào đó là một ca khúc Nga, như trường hợp “Đêm chia tay” của Hải Thoại, hay “Giã từ” - một đoạn trong ca khúc của Hoàng Trọng ở miền Nam lan truyền ra. 

Với Đinh Tiến Hậu, anh đã dùng tác phẩm của mình gửi để dự thi vào Nhạc viện Hà Nội. Anh được chọn qua giấy báo trúng tuyển cùng các anh Minh Khang, Thanh Phúc… Nhưng giấy báo yêu cầu phải có chứng nhận của địa phương về thân nhân. Anh mang giấy báo về quê thì được phê rằng “Có người nhà ở miền Nam”. Lúc ấy, lời phê này tức là không được nhận học. Đó là mùa thu 1964. Vậy là ước mơ học Nhạc viện Hà Nội của Đinh Tiến Hậu tan thành mây khói. Từ đó, anh bước vào một cuộc dấn thân khác. 



Trên bước đường dấn thân, đã bao lần anh được nghe những người khác thể hiện “Ngôi sao ban chiều” dưới mũ ca khúc Nga. Anh nghe mà tự hào về mình, nhưng không thổ lộ với ai. Vì sao “Ngôi sao ban chiều” lại lan truyền trong thanh niên, sinh viên thời ấy, vì đó là một ca khúc tình yêu hay. Nhưng vì sao họ lại tin đó là ca khúc Nga vì nó ảnh hưởng giai điệu Nga khá rõ. Thời ấy, chuyện một ca khúc Việt Nam ảnh hưởng Nga hay Châu Âu là chuyện bình thường. Ảnh hưởng đó còn dư âm đến bây giờ. 

..........

Cứ thế “Ngôi sao ban chiều” được lan truyền trong đời sống chiến tranh cả đến những nơi ác liệt nhất là mặt trận Quảng Trị mùa hè 1972. Trong cuốn sách viết về những người lính sinh viên của Đại học Bách khoa thời ấy, những người biên soạn đã trân trọng đưa “Ngôi sao ban chiều” vào trong phần những ca khúc ấn tượng nhất đời lính ngày ấy cùng một ca khúc Nga thật sự là “Bài ca tuổi trẻ sôi nổi”.

Suốt nửa thế kỷ qua, bao người cứ đi tìm tác giả “Ngôi sao ban chiều”, còn tác giả thì lại đi tìm cô gái - người mà mình dành tặng ca khúc đầu đời - ca khúc mối tình đầu. Có lúc Đinh Tiến Hậu đã thổ lộ với các nhạc sĩ Nguyễn Cường, Nguyễn Lưu. Và Nguyễn Lưu đã từng viết về “Ngôi sao ban chiều” ở tờ Đầu Tư. Song có lẽ sự lan tỏa văn nghệ ở một tờ báo như tờ Đầu Tư không mấy mạnh mẽ, nên vẫn ít người biết “Ngôi sao ban chiều” là sáng tác của Đinh Tiến Hậu. Còn Đinh Tiến Hậu thì lại cứ mải miết đi tìm cô gái ngày xưa. 

Cuối cùng, qua bao nhiêu tình cờ, Đinh Tiến Hậu đã có thể nói chuyện qua điện thoại. Kỳ lạ nhất là sau nửa thế kỷ, hai người đều ở Hà Nội. Nhưng nói qua điện thoại mà nhờ sự kết nối của người chồng thì nói được là bao, mặc dù người chồng cũng nhận thấy đây là một câu chuyện hay. Người ấy - giờ đã là người đàn bà có tuổi - nói: “Lúc ấy, anh quá nhát”. Cái sự nhát ấy đã chỉ còn để lại âm hưởng trong một ca khúc tình yêu tuyệt vời mà chẳng mang lại được gì trong đời sống thực. Vậy là chẳng thể thành đôi. Bà hẹn sẽ có lúc gặp mặt. Nhưng lúc nào, thì chính Đinh Tiến Hậu đang còn chờ đợi khi cả “chàng” và “nàng” đã ở tuổi “thất thập”.

Cũng gần đây, trong một tuyển tập ca khúc nước ngoài do Nhà xuất bản Âm nhạc ấn hành, do nhạc sĩ Đào Ngọc Dung tuyển chọn, “Ngôi sao ban chiều” đã được đưa vào tuyển tập với tên tác giả là P.I.Tchaikovsky. Đinh Tiến Hậu bàng hoàng. Ca khúc của mình mà được coi là ca khúc của P.I.Tchaikovsky thì phúc cho mình quá. 
Tuy nhiên, anh vẫn tìm gặp nhạc sĩ Đào Ngọc Dung để trình bày về sáng tác của mình. Đào Ngọc Dung nghe ra và đã ghi lời xin lỗi tác giả về sự nhầm lẫn rất hay này. Song Đào Ngọc Dung không phải không có lý khi nhầm lẫn. “Ngôi sao ban chiều” đã bị ảnh hưởng vô thức ca khúc “Cô gái miền đồng cỏ” của P.I.Tchaikovsky. 
Dù sao đến nay “Ngôi sao ban chiều” vẫn được nhiều thế hệ hát. May sao, quyền tác giả của Đinh Tiến Hậu lại được Trung tâm Bảo vệ Bản quyền tác giả Âm nhạc Việt Nam do nhạc sĩ Phó Đức Phương (người vào Nhạc viện Âm nhạc cùng năm với Đinh Tiến Hậu nhận giấy báo) xác nhận. Và tiền bản quyền “Ngôi sao ban chiều” vẫn được chuyển đều cho Đinh Tiến Hậu.
Điều mà Đinh Tiến Hậu kỳ vọng ở tôi là, qua bài viết này, “Ngôi sao ban chiều” chính thức được đời sống âm nhạc rộng rãi của Việt Nam công nhận là của anh. Một đời người làm âm nhạc, chỉ cần có được một “Ngôi sao ban chiều” thấm vào nhân gian như Đinh Tiến Hậu đã viết ra, tưởng là dễ, nhưng đâu có dễ. Bởi thế, tôi cũng như mọi người, rất trân trọng anh, dù thời gian đã trôi qua nửa thế kỷ là quá muộn. Muộn nhưng còn làm được thì cũng chẳng có gì phải phiền muộn. Tôi tin là thế. Còn câu chuyện Đinh Tiến Hậu sẽ gặp “nguồn cảm hứng” cho “Ngôi sao ban chiều” của mình như thế nào, có lẽ lại là ở một bài viết khác. 


Sau khi không vào Đại học Âm nhạc được, Đinh Tiến Hậu đành vào làm việc tại Nhà máy Cơ khí Hà Nội cho đến khi về hưu. Ở nhà máy, Đinh Tiến Hậu đã viết hàng chục ca khúc về nhà máy của mình. Tuy về hưu, Đinh Tiến Hậu vẫn tiếp tục niềm đam mê viết ca khúc, ngồi nói chuyện với tôi anh khoe một ca khúc viết về Hà Nội mang tên “Em có về Hà Nội”. Anh Hậu bảo, năm 1970 tức là sau 6 năm viết ca khúc “Ngôi sao ban chiều” và vương vấn mãi tình đầu, Đinh Tiến Hậu mới xây dựng gia đình.

                                              (Nguyễn Thụy Kha – (LĐCT) - Số 44 - Thứ bảy 02/11/2013 


http://www.youtube.com/watch?v=NLimrJ-YGJ4
Bloggers nguyentraik22 st

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

TRỞ VỀ SURIENTO



Nhạc và lời:De Curtis
Trình bày: Robertino

Biển hiền hòa lớp sóng đẹp bao la.
Đời ta như rộn vang ngàn câu ca.
Ôi đất nước xanh tươi như mộng đời.
Lưu luyến trong tâm hồn bao người

Khắp trên đồi cây cối mọc xanh tươi,
Khắp trong vườn ánh nắng tràn nơi nơi.
Tình đất nước ngát trong mùi hương say,
Lòng ta khó quên được chốn này.

Nếu ta từ biệt đất này đi xa,
Khác chi từ biệt với người yêu ta,
Phải xa chốn quê hương đã nặng thề.
Ai lẽ đâu không mong quay về,

Xin chớ quên tình ai,
để cho nhớ nhung trong lòng hoài,
Trở về Surriento,
hãy về người ơi, người hỡi hãy trở về


DũngHH st

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Ngậm ngùi vĩnh biệt Nhạc sĩ Phạm Duy

Nhạc sĩ Phạm Duy đã trút hơi thở cuối cùng vào trưa ngày 27/1 ở tuổi 92

Ngậm Ngùi
Thơ Huy Cận , Phổ nhạc : Phạm Duy


Nắng chia nửa bãi; chiều rồi...
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi ! Hãy ngủ... anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường !
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ...
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ... --
Hồn em đã chín mấy mùa thương đau ?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Các bạn thân mến!(2)


      Sau khi được sự động viên của các bạn về Video vừa làm, tôi gửi tiếp tặng các bạn Video của 2 năm trước ( Nhân dịp 1000 năm Thăng Long cả khối 10 đã gặp nhau tại Dân Tộc Quán) để xem lại cho vui nhé.
      Xin cám ơn các bạn đã xem và góp ý.
      Phạm Đức Khánh - 10A Nguyễn Trãi.
---------------------------------------
Đây là đường dẫn để xem Video: http://youtu.be/XEfhfssGGJw
----------------------------------------
     Nhân dịp 20/11 năm 2012 chúng tôi (10A) đến thăm và chúc mừng thầy Luân, tới thắp hương tưởng nhớ thầy Đăng.
     Có một vài bức ảnh chụp nhân dịp này xin tặng các bạn.
     Hôm trước trên Blog NguyenTraik22 các bạn có thấy bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn trên hồ Tây đẹp không! Các bạn chỉ thấy cảnh, còn người chưa thấy đúng không, thật là thiếu sót nếu không tặng các bạn bức ảnh có cả người đây này! các bạn đoán xem ai nhé? một thành viên rất tích cực viết và đăng bài đấy!


   
                                            Ảnh tới thăm và chụp cùng gia đình Thầy Luân:


Tại nhà Thầy Đăng - Con trai Thầy Đăng tiếp 10A

Bức ảnh chụp Hoàng hôn Hồ Tây (đã đăng)

Bạn Dung đây các bạn ơi!







( Kỳ sau nếu các bạn không chán tôi sẽ làm tiếp Video Du lịch Sông Hồng tặng các bạn - các bạn còn nhớ bức ảnh này không?)

                                                                Ảnh Du lịch Sông Hồng đấy!


Một đoạn quay trên tầu Du lich Sông Hồng




Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

VĨNH BIỆT NHẠC SĨ HOÀNG HIỆP

Cùng nghe lại những sáng tác bất hủ của nhạc sỹ Hoàng Hiệp, để cùng cúi đầu tiễn đưa ông- một tên tuổi tài năng, một cây đại thụ của âm nhạc cách mạng dân tộc.

Nhớ về Hà nội



Mùa chim én bay
 

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Silent Night

Đêm yên lặng
Đêm yên lặng, đêm linh thiêng
Mọi thứ thật êm đềm và sáng chói
..........
 

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Màn múa của cặp vũ công khuyết tật


Nàng là người khuyết đi tay phải, chàng mất chân trái, nhưng khi kết hợp với nhau, họ tạo thành một chữ “nhân” hoàn chỉnh. Họ đã thắp lửa cho những vũ điệu làm mê đắm và lay động hàng triệu triệu trái tim người xem.
Sự kết hợp tuyệt vời của cặp vũ công khuyết tật Mã Lệ - Trạch Hiếu Vỹ thực sự tỏa sáng sau điệu múa “Khiên thủ” (tiếng Anh là: Hand in hand, tạm dịch nghĩa: Tay trong tay). Bài múa đã thu phục hàng triệu công chúng và trở thành clip làm mưa làm gió trong suốt thời gian dài trên các mạng xã hội Trung Quốc lẫn Youtube.
  Cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ của hai con người chịu nhiều mất mát ấy diễn ra vào năm 2005, khiến cuộc đời họ rẽ sang một bước ngoặt mới, một lối rẽ ngập tràn hạnh phúc và vinh quang.
Mã Lệ sinh năm 1977, là một cô gái có niềm đam mê với những điệu múa từ năm lên 6 tuổi. 18 tuổi, cô tốt nghiệp loại ưu Trường nghệ thuật Mã Điếm, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc và nhanh chóng nhận công tác tại đoàn nghệ thuật Thanh Đảo. Nhưng định mệnh đã cướp đi thân thể hoàn thiện của Mã Lệ. Năm 19 tuổi, cô bị tai nạn giao thông, khiến cánh tay phải bị dập nát, buộc phải cắt bỏ. Biến cố cuộc đời khiến cô mất hết niềm tin vào sự nghiệp. Chia sẻ với báo chí, Mã Lệ cho biết: “Đó là một ngày đen đủi của năm 1996, vì cố tránh chiếc xe trước mặt, xe tôi đang ngồi đột nhiên bị lật đổ. Khi ấy, tôi ngồi ở ghế phụ, khi ngã, tôi thấy đau đớn tột cùng rồi dần mất đi cảm giác. Sau khi tỉnh lại, bác sĩ thông báo, cánh tay phải của tôi đã bị trọng thương, nên không thể giữ lại”…
Nỗi đau về thân thể chưa nguôi, Mã Lệ còn phải chịu thêm cú sốc tinh thần khi người yêu quyết định rời xa cô. Mã Lệ chia sẻ, sau biến cố ấy, cô chưa một lần gặp lại người xưa. “Quả thực, tôi hiểu được anh ấy. Có lẽ, người xưa của tôi không thể đối diện với sự thực rằng tôi không còn lành lặn, cũng có thể, người nhà của anh ấy không chấp nhận nổi chuyện này”. Những mất mát lớn thuở đầu đời tưởng chừng đã đánh gục người con gái nghị lực ấy, nhưng cô đã kiên cường vượt qua mọi nỗi đau và quyết tâm gây dựng lại sự nghiệp. Trải qua quãng thời gian “nếm mật nằm gai”, mọi nỗ lực của Mã Lệ cuối cùng cũng được đền đáp. Cô xuất sắc giành vị trí quán quân trong cuộc thi Nghệ thuật quốc gia dành cho người khuyết tật.
  Còn Trạch Hiếu Vỹ cũng vĩnh viễn mất đi một phần thân thể của mình – chân bên trái khi mới 4 tuổi. Ngày ấy, chàng trai sinh năm 1984 vì nghịch ngợm đã theo vài người tới một chiếc máy nghiền đá, trong lúc sơ sẩy, anh bị lọt chân vào khe máy, khiến chân trái bị dập nát, buộc phải cắt bỏ tới đùi. Tuổi thơ không hoàn hảo cũng cướp đi cuộc sống tự do, thoải mái của Trạch Hiếu Vỹ.
Sau khi tốt nghiệp trung học, anh tìm được một công việc làm thêm trong gia đình chuyên đan lưới đánh cá. Năm 2005, Trạch Hiếu Vỹ khi này đã trở thành vận động viên khuyết tật môn đua xe lăn. Nhưng cuộc gặp gỡ tình cờ với Mã Lệ đã khiến anh quyết định từ bỏ đường đua để theo đuổi nghiệp múa. Mối lương duyên ấy đã gắn kết hai số phận với nhau. Họ tìm thấy sự đồng cảm trong tâm hồn. Họ sẻ chia cho nhau những mất mát trong quá khứ và truyền lửa đam mê giúp cả hai vững vàng đối diện với cuộc sống. Mã Lệ vừa là đồng đội, vừa là người thầy chỉ dạy cho Hiếu Vỹ từng bước nhảy. Chính cô đã giúp anh dần khám phá được sự diệu kỳ của các vũ điệu. Trong quá trình khổ luyện, đã nhiều lần Hiếu Vỹ làm rơi Mã Lệ. Họ trải qua muôn vàn khó khăn, cực khổ trước khi bước tới đỉnh vinh quang của sự nghiệp.
 Tài năng và bản lĩnh của họ trở thành hiện tượng độc đáo trong mùa giải China’s Got Talent 2010 và cũng chính họ đem đến vũ điệu rực lửa trong đêm khai mạc Á vận hội người khuyết tật tại Quảng Châu năm 2010.
Chia sẻ với báo chí, Trạch Hiếu Vỹ từng dự định cầu hôn người bạn nhảy xinh đẹp của mình sau buổi lễ khai mạc Á vận hội. “Năm 2007, tôi đã cầu hôn cô ấy một lần, nhưng chưa được đáp lại. Mã Lệ dự định chỉ nhận lời khi chúng tôi đăng quang tại vũ đài lớn hơn”, Hiếu Vỹ tiết lộ. Còn Mã Lệ khi ấy, đứng cạnh bên lặng yên không nói, nhưng gương mặt cô rạng nở nụ cười viên mãn hạnh phúc.
                  (Nguon : Minh Hạnh tổng hợp - Đất Việt)
holly st

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

NHỮNG ÁNH SAO ĐÊM

Bài hát NHỮNG ÁNH SAO ĐÊM qua giọng hát của VŨ DẬU để nhớ tới những ngày tháng miền Bắc trước 1965


NHỮNG ÁNH SAO ĐÊM
Sáng tác: Phan Huỳnh Điểu.

1- Làn gió thơm hương đêm về quanh khu nhà tôi mới cất xong chiều qua
Tôi đứng trên tầng gác thật cao nhìn ra chân trời xa xa
Từ bao mái nhà đèn hoa sáng ngời Bầu trời thêm vào muôn vì sao sáng.
Tôi ngắm bao gia đình lửa ấm tình yêu Nghe máu trong tim hòa niềm vui lâng lâng lời ca.
Em ơi, anh còn đi xây nhiều nhà khắp nơi
Nhiều tổ ấm sống vui tình lứa đôi Lòng anh những thấy càng thương nhớ em.
(ĐK)
Dù xa nhau trọn ngày đêm, Anh càng yêu em càng hăng say xây thêm nhà cao cao mãi…
Ôi xinh đẹp Tổ quốc của ta, Anh lắng nghe bao lời ân ái những bài tình ca…
2- Làn gió thơm hương đêm về quanh khu nhà tôi mới cất xong chiều qua
Tôi sẽ đi về khắp làng quê xây những ngôi nhà tương lai
Dòng sông mát xanh chảy quanh phố phường Và nhiều công trường xây niềm vui mới.
Khi bóng đêm trở về rực ánh đèn lên Em thấy như muôn ngàn vì sao thêu trong đêm tối.
Em ơi, anh còn đi xây nhiều nhà khắp nơi
Nhiều tổ ấm sống vui tình lứa đôi Lòng anh những thấy càng thương nhớ em.
(ĐK).
Holly st

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

ĐÊM THẤY TA LÀ THÁC ĐỔ

Kỷ niệm 11 năm ngày mất Trịnh Công Sơn
(1/4/2001-1/4/2012)
Trịnh Công Sơn
1.
Một đêm bước chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe

2.
Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya
Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

I WIll AlWAYS LOVE YOU

Whitney Houston

Whitney Houston Diva hàng đầu của làng nhạc thế giới đột tử ở tuổi 48 hôm 11/2/2012 tại Beverly Hills - California, Mỹ.
Khi nhắc tới Whitney Houston, chắc chắn I Will Always Love You sẽ là ca khúc mà nhiều người nghĩ tới đầu tiên, đơn giản bởi đây là ca khúc ghi nhiều dấu ấn nhất trong sự nghiệp của cô. Nằm trong album nhạc phim Vệ sĩ (do Whitney đóng vai chính cùng Kevin Costner), I Will Always Love You do Dolly Parton sáng tác và thể hiện từ năm 1973.
Tuy không phải là người hát đầu tiên nhưng Whitney Houston mới là người đem tới thành công cho bản tình ca ngọt ngào này. Khó có ai có thể lột tả được cảm xúc của ca khúc này một cách da diết, mãnh liệt như Whitney. Lời tâm sự của cô gái khi phải chia tay với người mình yêu được gửi gắm qua từng giai điệu, từng lời ca đã khiến tất cả người nghe phải xúc động đến rơi lệ.
Khi Whitney qua đời, hàng triệu người hâm mộ đã mượn lời ca của ca khúc này thay lời nhắn nhủ gửi đến thần tượng - "I will always love you".


Nguồn : vnexpress
VTN st

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Năm 2011, một năm nhìn lại

Năm 2011, các cựu học sinh cấp III Nguyễn Trãi 1970-1972 tại thành phố Hồ Chí Minh đã cùng nhau gặp gỡ bạn bè từ muôn phương: trong nước, ngoài nước; chia xẻ vui buồn; có những bạn từ lâu không gặp lại; lại cùng nhau đi đây đi đó....Năm 2011, một năm nhìn lại


ThuNV

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

AULD LANG SYNE

Auld Lang Syne – Bài Được Hát Nhiều Nhất Trên Thế Giới
http://www.youtube.com/watch?v=qrOZZaHSp5U&feature=related

Hằng năm, khi mà cả thế giới đếm ngược từ 10 đến 1 để tiễn nhũng giây cuối cùng của năm cũ, và ôm hôn nhau trong thời khắc đầu tiên của năm mới, thì bài Auld Lang Syne được hát vang lừng nơi nơi trên địa cầu. Cũng giống như người Việt mình hát bài Ly Rượu Mừng lúc giao thừa Ta vậy. Nhiều người cho rằng Auld Lang Syne là bài hát được hát nhiều nhất trên thế giới. Điều này có thể đúng. Nhớ lại ở Việt Nam hồi xưa, ngay cả trẻ em trong các khu xóm nghèo còn biết hát bản nhạc ngoại quốc này, tất nhiên là với lời Việt… tàm xàm ba láp: “ Ò e, ma le đánh đu, Tặc Răng nhảy dù, Zô Rô bắn súng…”.
Cũng giống như Silent Night, một bài hát giáng sinh kinh điển cũng phổ biến rộng khắp trên toàn cầu, Auld Lang Syne có giai điệu và nhịp điệu đơn giản nhưng rất đẹp, ai cũng có thể hát được. Giai điệu man mác buồn của cảnh biệt ly, nhưng vẫn thênh thang niềm hy vọng của một năm mới, của một ngày mai hạnh ngộ. Phần đệm đàn, thì chỉ cần một cây guitar thùng với ba hợp âm căn bản (Mi trưởng, La trưởng, Si trưởng) là đã hình thành xong phần phối khí, ai cũng có thể tự đệm đàn cho mình hát được. Cái bất tử của âm nhạc độc đáo nhưng giản dị là vậy đó.
Auld Lang Syne là một bài thơ được sáng tác rồi đặt trong nền của một bản nhạc dân ca bởi nhà thơ Tô Cách Lan Robert Burns vào khoảng năm 1778. Nhà thơ đã tặng bản nhạc này cho viện bảo tàng âm nhạc Tô Cách Lan vào năm 1796. Vào Tháng 12 cùng năm đó, bản nhạc được chính thức xuất bản sau khi Robert Burns qua đời. Bài hát đã theo những người di dân của xứ kèn túi đi ra khắp thế giới.
Lúc đầu tiên, Auld Lang Syne được hát khi mọi người chia tay sau một buổi họp mặt, một buổi dạ vũ… Theo truyền thống, mọi người sẽ đứng thành vòng tròn, chéo tay để nắm tay nhau và hát lời tạm biệt. Sau này, bài hát được sử dụng ngày càng rộng rãi để tiễn biệt năm cũ, trong đám tang để tiễn biệt người quá cố, trong dịp học sinh tốt nghiệp chia tay mái trường và thầy cô… Đã có đến hơn 2000 phiên bản trình tấu Auld Lang Syne của những nghệ sĩ khác nhau khắp năm châu qua nhiều thế hệ! Vào năm 1929, Nhạc trưởng Guy Lombardo của dàn nhạc Canada đã cho trình tấu bài Auld Lang Syne trong đêm giao thừa Tây tại thành phố New York, đưa bản nhạc này nổi danh đến tột đỉnh và không thể thiếu trong thời khắc cuối năm của Âu Mỹ. Riêng phong trào hướng đạo thế giới thì vẫn chính thức sử dụng bài hát này để chia tay trong các kỳ họp bạn hướng đạo thế giới. Đặc biệt là phong trào hướng đạo vẫn giữ truyền thống nguyên thủy, khi họ hát chia tay thì đứng thành vòng tròn và chéo tay nắm tay nhau.
Rất nhiều người hát Auld Lang Syne mà không hề hiểu nghĩa của những từ này là gì. Auld Lang Syne theo tiếng Tô Cách Lan có thể tạm hiểu là “ ngày đã qua”, hay “ngày xửa, ngày xưa”. Lời Tô Cách Lan sử dụng nhiều cổ ngữ rất khó hiểu. Một trong những lời Việt có thể dùng để hát trong tiệc countdown cuối năm như sau:
AULD LANG SYNE (Tiễn Năm Cũ)
Giờ đây anh em chúng tôi
Cùng nhau nói lời
Từ biệt năm cũ
Chúc cho năm sau thật vui
Niềm tin sáng ngời
Mộng đẹp đầy vơi
Chúc cho năm sau thật vui
Hòa bình ấm no
Về cùng thế giới
Chúc cho năm sau thật vui
Tự do khắp trời
Người người thảnh thơi

ĐHĐ st

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

NHỚ VỀ MÙA ĐÔNG

Tôi xa Hà nội đã nhiều năm, Sài gòn nơi tôi sống chỉ có hai mùa mưa & nắng .Trong cái nóng của những ngày cuối mùa mưa ở MN tôi lại nhớ tới mùa đông phương Bắc .Kỉ niệm về một đêm giáp noel tôi và người bạn thân nắm tay nhau đi trên con phố quen. Trong cái lạnh giá đêm đông tôi cảm thấy sự ấm áp che chở từ cái nắm tay của người ấy. Bạn thân ơi ‘’Xa nhau đã mấy đông rồi . Sông xưa buồn nhớ cánh chim trời.’’



‘’Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về’’




Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

MẸ TRONG GIẤC MƠ

Uudam -- cậu bé 12 tuổi người Mông Cổ bị mất mẹ trong một tai nạn xe hơi năm cậu lên 9 tuổi. Năm 11 tuổi, bất hạnh lại xảy đến với Uudam một lần nữa khi cha cậu bị giết trên đường đi. Uudam đăng ký tham dự cuộc thi China's Got Talent show 2011 để thực hiện ước mơ của mình với ca khúc "Mother in the Dream". Bài hát được hát bằng tiếng Mông Cổ nên không phải ai cũng có thể hiểu hết được lời hát nhưng tình cảm và sự thể hiện của Uudam đã truyền cảm xúc đến người nghe khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Uudam cho biết bài hát này cậu đã hát nhiều lần những khi nhớ mẹ, và cậu luôn ao ước có mẹ ngồi bên, được chứng kiến cậu hát trên sân khấu...

( Bài hát có phụ đề tiếng Việt )


Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

VÀO HẠ


Sáng tác: Lê Hựu Hà

Ca sĩ: Đoan Trang



Trời nhẹ dần lên cao, hồn tôi dường như bóng chim,

Vờn đôi cánh mềm lặng lẽ kiếm chốn nao bình yên,

Và dòng sông xanh kia nằm im như không muốn trôi,

Phơi màu áo rêu vỗ về đánh giấc trưa nghỉ ngơi.



Rì rào ngọn heo may thở than qua muôn khóm cây,

Chợt nghe hững hờ, mùa hạ lướt thướt qua tầm tay.

Kìa vầng mây lang thang tìm bạn đời không dối gian.

Để cùng nhỏ to câu chuyện nắng mưa trần gian.



Ta rong chơi phiêu lãng cuối trời,

Đời bọt bèo phù du kiếp người,

Dù qua bao nhiêu đắng cay vẫn cười,

Vì đời còn mùa hạ tươi vui



Và lòng còn nhiều điều muốn nói.

Hãy thắp sáng tâm hồn

Cháy lên trong tim mỗi người

Những yêu thương cho cuộc đời,



Mùa hạ ơi, tình phơi phới!

Bạn ơi xin hãy vứt hết nỗi buồn,

Xóa tan đi bao đêm trường,

Bước ung dung trong cuộc đời.... hạ ơi....





Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui


Mời các bạn nghe bài hát này với những hình ảnh đất nước Việt Nam (mình tự chụp) để tưởng nhớ đến nhạc sĩ tài ba Trịnh Công Sơn!