Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

TUỔI MÙA THU

Tưởng xa rồi dòng đời bên trò nhỏ 
Những lo toan, bận rộn sẽ dần quên...
 Nào ngờ đâu, qua thì, hoa chợt nở: 
Lại miệt mài Chủ nhiệm Lớp Sinh viên. 

Thời gian trôi, tôi cứ mãi triền miên 
Chân bước tiếp, nối dài đời Sư phạm. 
Thời phổ thông qua, tiếp thời thanh đạm 
"Trường Kinh - Công" đậm dấu ấn cuộc đời. 

Cùng Thầy Cô vạt nắng lung linh cười 
Trò Sinh viên tươi sắc hồng đôi má 
Phòng Công tác sinh viên - cao tuổi cả 
Mái tóc thầy sợi bạc lấp sợi đen. 

Sáu hai rồi - tôi thuộc lứa đàn em 
Tuổi mùa thu - nhưng vẫn bừng hoa đỏ, 
Ngày nối ngày chẳng quản gì mưa gió 
Không chịu dừng vẫn theo"Lớp tuổi xanh". 

Nắng vàng rải trên sân trường lượn quanh. 
Hàng Cau Vua vươn thân mình thẳng tắp. 
Đôi chim khuyên, chen nắng hồng tròn mắt 
Vén lá mãi nhìn: Lớp lớp Sinh viên. 

Thu man mác đem gió quyện bên thềm 
Đông nhàn nhạt chờ nắng chầm chậm ngả 
Trường nhiều Thầy Cô - "Cây Cao Bóng Cả" 
Vững niềm tin: Sẽ rộng mở tương lai. 


 Hà Nội, ngày 25 - 07 - 2016 
 Đặng Thị Thoa 

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

CUỘC ĐỜI NÀY...

Cuộc đời này đáng sống biết bao,
Trái tim anh với thời gian vẫn trẻ
Câu hát mẹ ru anh từ tấm bé,
Đi với anh suốt cả cuộc đời

 Đã lớn lên rồi...
Những năm tháng đắn đo lựa chọn
Những ngã ba trước mắt anh bề bộn
Khát vọng con tim dẫn anh đến những ngả đường

Những ngả đường lầy lội bùn trơn
Những ngả đường quanh co khúc khuỷu
Anh vẫn đến với sắc trời xanh kỳ diệu
Cuối mỗi nẻo đường khó khăn

Em đừng bao giờ hỏi anh
Về những lời khen anh từ bạn bè, đồng đội
Nếu cuộc đời này biết nói
Em sẽ hiểu những nếp nhăn trên vầng trán của anh

Em sẽ chẳng hỏi anh
Về tiếng bi bô trẻ thơ giữa rừng người vội vã,
Về khẩu súng trong tay người lính trẻ,
Và về màu xanh cỏ cây

Cảm ơn cuộc đời này
Trao cho anh  tình yêu anh ngóng đợi
Một khoảng trời vời vợi
Khi chúng mình cách xa
Phút bên nhau trên những con đường
                           chao nghiêng lá sấu lá me
Im lặng nhìn nhau không nói...

Tia nắng nào đến với chúng mình
               cũng thành tia nắng vàng đọng lại
Yêu em
               anh thành nhà thơ

"Nửa sau khoảng đời"1 anh chưa từng qua
Phần thương nhớ anh dành em trọn vẹn
Có em trong cuộc đời bận rộn
Với anh
     đáng sống
                    gấp trăm lần....
 Hà nội, 30/1/1983
BàngHS
----------
1: Thơ Vũ Đình Văn

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

BẠN CŨ

Minh Khâm
Bạn cũ tung đi khắp mọi miền,
Đứa thì làm “sếp”, đứa nhân viên,
Đứa đang len lỏi đường danh vọng,
Đứa khổ công rèn luyện bút nghiên.

Bạn cũ bây giờ chẳng giống nhau,
Đứa thì lận đận, đứa lên mau.
Khi nhiều bạn hữu sâu tình nghĩa,
Có đứa xem ra đã đổi màu.

Bạn cũ bây giờ gặp lại nhau
Đứa thì sung sướng, đứa buồn đau.
Đường đời lắm ngả, muôn lần tiếc
Đứa vẫn như xưa, đứa cạn tàu.

Bạn cũ bây giờ đến với ta
Như lửa đêm đông rọi sáng nhà.
Không màng danh lợi và tài lộc,
Đời vui hơn như tiếng chim ca.
ThoaĐK st

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Ngao ngán vì đang xuân trẻ
lại bị gọi là “bà”

Tâm sự của một PN U40
Phụ nữ ai cũng muốn được quan tâm, chia sẻ và tôn trọng. Nhưng có một kiểu tôn trọng mà tôi dám chắc không ai mong muốn, trái lại có khi nó làm chị em ngao ngán nẫu lòng, đó là cách xưng hô.

Tôi năm nay đang ở cái tuổi trung niên, nếu so với bạn bè cùng lứa U40 thì tôi vẫn thuộc loại trẻ hơn họ. Vài năm nay, ra đường chợt giật mình khi thấy lớp trẻ, những người đã có gia đình, có con nhỏ gọi mình bằng bà, xưng con. Đầu tiên nghe cũng lạ và cũng rất chạnh lòng. Tuy rằng chẳng ai ở tuổi tôi, còn đang công tác sung sức, đang bay nhảy, muốn làm đẹp, vẫn còn nhiều người hâm mộ lắm, lại muốn gọi bằng bà. Vì tại sao không gọi là cô, là bác thế có dễ nghe hơn không? Nhưng nghĩ lại các cháu cũng cùng trang lứa với con mình đang học đại học, còn mình thuộc thế hệ như cha mẹ họ, nên xưng hô như vậy cũng phải thôi.


Nhưng có chuyện không bình thường khi những người chỉ kém mình vài tuổi, có thể vì quá tôn trọng nên cũng xưng hô rất “lễ phép”.
Một lần đi chợ mua gà của một đôi vợ chồng (tôi đoán gần bằng tuổi tôi), người vợ đưa hàng và lễ phép: Con gửi bà ạ! Còn người chồng thì nhận tiền cũng rất lễ phép: Con xin bà! Cứ nhìn thái độ, tôi biết vợ chồng anh ta rất tự nhiên như thể tôi đáng bậc cha mẹ nên phải xưng hô như vậy chứ không hề nhầm lẫn. Chao ôi, ngao ngán quá, chẳng lẽ mình già đến mức như vậy sao?


Một lần vào cửa hàng thuốc, cháu gái bán hàng xong liền hỏi thăm: Cô ơi, dạo này cô về hưu rồi hay sao mà cháu thấy cô thường đi chợ sớm thế? Giật mình vì câu hỏi ấy nhưng cũng chẳng muốn giải thích gì, tôi chặc lưỡi: Ừ, cô cũng muốn đi chợ sớm.

Đấy là những người bề dưới, còn những bậc trên thì sao?
Hàng xóm nhà tôi có một bác đã cao tuổi, bác về hưu cũng khoảng hơn chục năm rồi, bằng tuổi mẹ tôi. Nhưng bác ấy lúc nào cũng gọi tôi bằng bà, xưng tôi, mà gọi như vậy cũng hàng chục năm rồi, từ khi tôi mới khoảng 30 tuổi. Tôi nghe mà ngượng lắm, nhưng góp ý mà bác ấy không nghe vì bác ấy thường gọi như vậy với những phụ nữ tầm tuổi tôi. (mà chỉ với phụ nữ thôi chứ đàn ông bác ấy không gọi bằng ông).

Có lần đưa con trai đi ăn kem, ông bán hàng vui tính lắm, thấy hai mẹ con vào thì đon đả: Hai bà cháu mua kem gì nào? Nay bà cho đi chơi lại được thưởng nữa nhé! Tôi từ chỗ đang vui vẻ trở nên giận quá (gần tím mặt). Thằng con trai thấy vậy thì trêu đùa: mẹ cháu đấy, bác nhầm to nhá.

Trong khi được tôn trọng (hoặc nhầm lẫn) đến mức thái quá như vậy nhưng cũng chính tôi một lần đi xe máy trên đường vì mải tránh một người gánh hàng rong nên suýt quệt phải một chiếc xe máy cùng chiều. Anh thanh niên chỉ đáng tuổi con tôi ngoái cổ lại quát: Con ranh, đi đứng thế à? Phút chốc tôi cũng thấy sốc và sững sờ vì kiểu ăn nói như vậy (Chẳng lẽ tôi trẻ đến mức anh ta không nhận ra nữa hay sao?)

Xung quanh chuyện xưng hô có nhiều chuyện cười ra nước mắt. Đành rằng đó là quan hệ xã hội, xưng hô kiểu gì hay nhầm lẫn tý cũng có ảnh hưởng gì đâu. Nhưng sao chúng tôi, những người phụ nữ cảm thấy chạnh lòng buồn. Vì phụ nữ vốn nhạy cảm, ngoài việc muốn được chia sẻ, tôn trọng thì một yếu tố tâm lý quan trọng là ai cũng muốn mình trẻ hơn, khả ái hơn trong mắt những người xung quanh. “Lời nói không mất tiền mua”, vậy nên xưng hô như thế nào cho dễ lọt tai, cho vừa lòng, nhất là đối với phụ nữ là liều thuốc tinh thần. Nhân ngày 8/3, muốn chia sẻ với những người xung quanh mình điều tâm sự của tôi và chắc rằng của cả rất nhiều chị em về cách xưng hô, một chuyện rất nhỏ trong cuộc sống nhưng có tác động không nhỏ với tâm lý phụ nữ để chúng tôi vui hơn, yêu cuộc sống hơn.
(Nguon : Trang Hà – vietnamnet)
( Bài viết này được đăng trong chuyên mục Đời sống –VNN nhân ngày 8/3. Tâm sự của tác giả bài viết phần nào đó cũng nói hộ cho chúng mình -  những chị em U50-60 già nhưng vẫn muốn trẻ)-  VTst

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

NHỮNG KHOẢNG LẶNG

Mỗi năm, mái trường
Lại gặp gỡ, lại chia tay những học trò áo trắng
Trên khuôn mặt thầy cô
Chứa chan bao hy vọng

Thầy cô đã có những tháng ngày
Xẻ chia cùng những trái tim cháy bỏng
Chúng tinh nghịch, trầm tư đan xen những niềm tin thơ ngây
Để khi học trò xa, vẫn giữ trong tim những khoảng lặng

Ngày lại ngày...
Học trò từ muôn phương về đây
Thăm mái trường xưa,

           vẫn neo lặng lẽ giữa dòng đời không ngơi nghỉ
Gặp lại thầy cô
Người nối dài những con đường thiên lý
Chắp cánh cho trò bay lên những tầm cao
Gửi theo học trò những khát khao

Chúng em
Lớp lớp học trò tuổi vẫn đứng yên
Lặng nhìn tuổi thầy cô trôi trên từng sợi tóc ...




BàngHS

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

CON GÁI HÀ NỘI

Mến tặng N.A



Nhắc đến kỷ niệm Hà Nội, tôi thường nghĩ đến gương mặt một cô gái mười tám tuổi, xinh đẹp, có hai bím tóc đen tuyền và nụ cười tươi sáng. Em sinh ra trong một gia đình nền nếp ở phố cổ Hà Nội; được thừa hưởng từ mẹ nét duyên dáng trong đi đứng, nói cười. Mùa hè năm ấy, em ra ga Hàng Cỏ tiễn tôi vào Nam dạy học. Ba mươi năm xa Hà Nội, tôi vẫn nhớ khôn nguôi gương mặt và giọng nói dịu dàng của em. Gương mặt và nụ cười hồn nhiên ấy cứ theo tôi cùng năm tháng, như hình ảnh chuẩn mực của người con gái Hà Nội nghìn năm văn hiến. Một cây bút nữ viết đại ý: Đừng tưởng cứ xỏ chân vào hai ống quần jean là thành người Hà Nội. Tuy hơi “đanh đá”, nhưng nhận xét này quả là sâu sắc. Thầy giáo của tôi, người Hà Nội gốc, nói rằng người ta nhận ra con gái Hà Nội qua giọng nói và cử chỉ. Giọng nói con gái Hà Nội chính là cửa sổ tâm hồn người Hà Nội: thanh lịch, tinh tế, chân thành. Những phẩm chất này đâu có được một sớm một chiều. Nó tích tụ trong mỗi gia đình và được chuyển giao từ đời này sang đời khác như một thứ gia bảo. Nó thấm vào người ta từ khi còn bế ngửa, trong mỗi miếng ăn, ngụm nước, lời mời; nó được chắt lọc qua mỗi ánh mắt, cử chỉ, nụ cười củangười Tràng An qua bao thế hệ. Mưa xuân, nắng hè, gió thu và hơi ấm của đêm đông Hà Nội cùng với hương cốm, hương hoa mới có thể luyện nên giọng nói ngọt ngào duyên dáng ấy. Nhịp sống hiện đại dường như đang làm cho Hà Nội mất dần cái êm đềm, thanh nhã và sâu lắng. Quần ngắn cũn cỡn, áo thun hở lưng hở nách ngày càng nhiều; tóc tai cũng thêm màu thêm vẻ. Nhưng “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ” thì vẫn như xưa, nền nã, thanh cao, chung thủy. Và giọng nói của em, sau ba mươi năm vẫn đằm thắm như Hà Nội thuở nào.Có người hỏi tôi nhớ điều gì nhất của quê hương? Tôi nói: “Nhớ nhất giọng nói con gái Hà Nội”. Giọng nói con gái Hà Nội, giọng nói người tôi yêu, đó là tinh túy của người Tràng An, do hồn thiêng sông núi ngàn đời lắng đọng mà thành...


HoàTX


* Từ vietnamnet

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước

Thùy Linh




Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.
Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi rất cả được phơi bày trên các trang mạng.
Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?
Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ…của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.
Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.
Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình…Tội ác dường như là chuỵên bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.
Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Đường Quí Phi thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn…cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoác nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật…Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.
Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày…Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…
Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.
Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.
Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.
Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.
Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Vịêt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…
Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.
Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người…Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.
Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?
Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…
Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.
Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.
Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”…
Đừng để sự giả dối thoải mái sexy và lên ngôi, thống trị đất nước này.


Thu NV st


========


Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

Nhớ Về Hà Nội

Ai mới là người Tràng An?


Tôi 30 tuổi sinh ra và lớn lên ở đất Hà Nội này. Bố tôi là một giáo sư đầu nghành, mẹ tôi từng là hiệu phó một trường Đại học. Bố mẹ tôi thành đạt như vậy nhưng gốc gác trong lý lịch là gia đình bần nông.
 
“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”, theo tôi khi xuất hiện câu ca dao này thì Hà Nội mới chỉ gói gọn trong khu phố cổ, phố Pháp.
Thưa các bạn, tôi tình cờ biết đến diễn đàn của chúng ta, thật là sôi động, mỗi người một ý, ai cũng lý luận rất hay rất lý thú. Ở diễn đàn tôi cũng thấy nhiều người nói đến người Tràng An, người Hà nội, trai gái Hà Nội, trai gái nhà quê, người nhà quê vậy thì ta hãy tìm hiểu xem họ là ai.
Thưa các bạn, cách đây chỉ 50 năm thôi, thành phố Hà Nội có 53 nghìn dân, có thể một số bạn ngạc nhiên nhưng một phần rất lớn trong số những cư dân đang sống trong các quận nội thành Hà Nội hiện nay không sinh ra tại thành phố này.
Còn nếu xét đến quê hương bản quán trong Chứng Minh Thư thì 80% - 90% là người ngoại tỉnh, vậy họ từ đâu đến? Người dân Hà nội hiện nay theo tôi là đến từ tất cả các xã trên toàn Việt nam này (xin nhấn mạnh là xã). Họ là những người dân lao động hay kinh doanh lớn nhỏ, họ cũng là trí thức, công chức, cũng có thể họ chỉ nội trợ ở nhà, họ có thể làm giám đốc ở tập đoàn tổng công ty hay họ ở trong chính phủ làm đến những chức vụ, quyền lực cao nhất.
Dù họ là ai, tôi khẳng định đa phần họ là người giỏi. Họ phải có học vấn hay giỏi kinh doanh, giỏi nắm bắt cơ hội, là những con người ưu tú, giàu có hoặc khôn ngoan nhất ở những vùng quê thì mới trụ lại được nơi Thành phố khắc nghiệt. Không có họ Hà nội sẽ không phát triển được như hôm nay.
Nhìn lại một chút cách đây vài chục năm, các khu tập thể Giảng Võ, Kim Liên cách đây 35, 40 năm thôi xung quanh toàn cánh đồng, 25-30 năm trước từ Ngã Tư Sở đi Hà Đông có 5km thì 4km hai bên đồng ruộng bát ngát. Đại lộ Nguyễn Trãi (do Liên xô giúp) cực rộng nhưng chỉ để bà con phơi thóc lúa, trên đường xe trâu, xe bò ỉa đầy đường, cả quận Thanh Xuân là một cách đồng lớn. Hiện tại Hà Đông đã là quận lớn nhất thủ đô, đối với lớp trẻ trên phố ngày xưa (cả ngày nay) thì đây đúng là khu nhà quê, hồi trước có lần tôi chát tán tỉnh với một em nhà buôn bán trên phố đã hai mấy rồi mà còn chưa xuống đến Thanh Xuân bao giờ?? Tệ quá!  
Chỉ 5-10 năm nữa thôi Hà Đông nói riêng và khu phía Tây Thành phố nói chung một Hà Nội mới, khang trang hiện đại. Tôi đã chuyển đến sống trong một khu đô thị mới ở khu vực này được quy hoạch đẹp, thoáng, văn minh, hiện đại, và mức sống cao (tiền hàng tỷ mới mua nhà được ở đây).
Ngoài một phần dân Hà nội ra thì người các tỉnh về mua chiếm đa số (khiếp thật). Sơn La, Lai Châu, Điện Biên, Lạng Sơn cho đến Ninh Bình, Thanh Hóa… đủ cả. Người ít tiền thì mua một cái căn hộ cho con lên ở, người nhiều tiền mua cả dãy nhà chia lô hay vài lô biệt thự rồi để đấy chả thèm ở, toàn các đại gia khét tiếng ở quê cả.
Còn những người ở những quận cũ HN chuyển ra ở cũng nhiều, các bác về hưu, các đôi trẻ mới cưới, có nhà còn bán nhà ở trung tâm ra mua liền 3 căn hộ giải quyết khâu chung nhà gây xung đột thế hệ (1 cái đổi được 3) đúng là chí lý và khôn ngoan.
Còn Tràng An cổ gốc ư, ngoài số ít điều kiện mặt phố hào nhoáng cửa hiệu còn bên trong là khu ổ chuột đúng nghĩa. Mọi người có thể tham khảo thêm ở đây để hiểu thêm về Hà Nội: Đến với khu phố cổ Hà Nội
Mỗi thời mỗi khác, ngày xưa không mất tiền có thể có nhà Hà Nội vì cơ quan có đất, bây giờ rất khác đó. Chỉ những nhà cực giầu ở quê mới có thể giúp con mua nhà ở Hà nội còn phần nhiều thì không. Nhiều người thu nhập tốt phải chấp nhận thuê nhà một thời gian, người thu nhập khá hoặc trung bình thì thuê nhà cả đời, và cả đời họ không mua được nhà.
Theo afamily.vn

Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
Tôi trở về Hà Nội với tâm trạng của một người con xa quê, vừa với tâm trạng của một kẻ ngụ cư. Hà Nội ngày nay sao lại thế?
Tôi là người con cuối cùng trong gia đình trở về Hà Nội sau chuyến hành trình dài 40 năm của gia đình. Do một biến cố lịch sử nên sau khi tốt nghiệp đại học, bố mẹ tôi được điều chuyển công tác về tỉnh trung du, tôi được sinh ra ở đây.
Những năm tháng lớn lên, mỗi chủ nhật được theo bố về thăm quê, thăm người thân, mỗi hình ảnh đều được tôi cảm nhận về một Hà Nội rất đỗi thân thương. Ở nhà mỗi lời nói, cách đi, cách ngồi, mọi sinh hoạt đều được mẹ tôi uốn nắn cẩn thận (mẹ tôi là nữ sinh Trưng Vương mà).
Tôi trở về Hà Nội với tâm trạng của một người con xa quê, vừa với tâm trạng của một kẻ ngụ cư. Nơi tôi sống là một chung cư có rất nhiều con người từ nhiều miền quê khác nhau tập trung lại, người đến trước, người đến sau. Nơi tôi ở có rất nhiều trẻ em, những đứa trẻ sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, những đứa trẻ có chất giọng khác với bố mẹ chúng và dĩ nhiên nền văn hóa gia đình thì không thể mất được.
Những đứa trẻ này học rất nhanh, rất thông minh và khi lớn đương nhiên là chủ nhân của một Hà Nội mới, Hà Nội có chất giọng khác với những người Hà Nội trước 1954, trước 1945, trước nữa, và khác cả văn hóa nữa.
Rất nhiều người nói rằng trẻ em ngày nay thiếu giáo dục, nhìn thấy người lớn không chào, nói năng thiếu tôn trọng. Nơi tôi ở một cô gái đứng giữa thang máy không chào ai, không nhường lối cho mọi người, ... mọi người không nói gì. Tôi dạy con tôi gặp mọi người phải chào, và hàng ngày cháu chào bác công nhân lau hành lang, chào cô nhân viên giữ xe, .... mọi người cười như một sự lạ?
Trên các báo đang nói rất nhiều về một Phố hoa Hà Nội, về văn hóa ứng xử của người Hà Nội. Vậy bao nhiêu người mang nét văn hóa của người Hà Nội, bao nhiêu người mang văn hóa vùng miền đến Hà Nội...? Câu hỏi này mỗi người sẽ tự trả lời mình là ai và từ đâu đến.
Hà Nội ngày nay sao lại thế? Vậy tại sao không tới xem bến xe phía nam và các bến xe khác những ngày giáp tết, mọi người về quê líu lo giọng nói, vui lắm.
Và Hà Nội sáng mùng một Tết là một ngày yên bình nhất trong năm, và sẽ yên bình và văn hóa hơn nữa khi những kẻ như tôi không có mặt ở Hà Nội.
Nhưng tôi biết đi đâu bây giờ!
Nguyễn Hồng Lân( Theo VnExpress.net )

Dù quê quán ở đâu, sinh sống ở đâu, hãy cư xử có văn hóa
Xã hội hiện đại thì những thành phố lớn như Hà Nội không thể tránh được hiện tượng người ngoại tỉnh đến làm việc và sinh sống ngày càng nhiều. Việc ứng xử có văn hóa hay không đâu có liên quan đến gốc gác xuất thân, chả lẽ chỉ có người Hà Nội là thanh lịch thôi sao?
Năm ngoái rất buồn khi nghe chuyện về đường hoa Hà Nội bị phá tan hoang chỉ sau có mấy ngày; trong khi vào Tp HCM, đường hoa Nguyễn Huệ từ 26 tết đến tận mùng 2 tết vẫn đẹp tuyệt vời, dù không thấy bóng một người bảo vệ nào. Mong rằng đường hoa HN năm nay sẽ được như vậy. Chúc mọi người một năm mới an khang, vui vẻ.
Mong sao mỗi người, dù quê quán ở đâu, sinh sống ở đâu, hãy cư xử có văn hóa để Hà Nội, và không chỉ Hà Nội thôi mà trên khắp đất nước ta, luôn sạch đẹp, văn minh.
( GIACAM ) ( TheoVnExpress.net )
TH st.