
“Hãy sống như
những con tàu
phải lòng
muôn hải lý,
Mỗi ngày
bỏ
sau lưng
nghìn hải-cảng-mưa-buồn!”
TRẦN DẦN
.....Bạn bè ơi đừng đợi
Ngày mai còn gọi
Có thể gửi theo ta các ngân phiếu niềm tin
Có thể giữ lại trong nhà băng tình bạn
Phía trước ló rạng
một ánh màu thêm
là ta và thơ còn bạn
Có thể xuống tàu với thơ
đeo vai, choàng cổ
hoặc cùng muối và nước ngọt giấu kỹ khoang tàu
Không vậy với hoa, đàn bà và mùa xuân:
Mỗi bến tàu nhận một mùa xuân khác
Mỗi giống hoa đẹp cho một bãi bờ
Mỗi người đàn bà là một dòng chảy
Tháng Sáu
dương lịch
rời đảo bài thơ dở dang
không
bông hoa sắp nở
mùa xuân đang mở
người đàn bà chờ
Mỗi đảo mới
-mỗi dấu chấm
sang những câu thơ mới và hơi sống tiếp
Ta nạp chúng vào Lòng –Hải- Lý
những viên đảo
và nã phá vào trang thơ cũ
Câu thơ chết nuôi câu thơ sống
Thơ chỉ có thể tự ăn mình
Hoa sống nhờ ong bướm và mặt trời
Những người phụ nữ sống theo những người đàn ông và con của những người đàn ông
Mùa xuân sống bằng gì?
-Bằng các mùa còn lại......
Trích trường ca “Lòng Hải Lý”
Đỗ Quyên
Đỗ Quyên