Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

CHUYỆN CƯỜI



- Trời cũng như con người vậy.
- Nghĩa là sao?
- Thì trời cũng có: mặt trời, lưng trời, chân trời….
- Thế trời là đàn ông hay đàn bà?
- Dĩ nhiên là đàn bà! Vì trời cũng có bầu...trời nữa mà!

****
Ông bố hỏi thằng con trai:
- Con thương ba hay thương mẹ?
- Thương cả 2 người
- Nếu ba đi Mỹ mẹ đi Pháp con sẽ đi đâu?
- Con đi Pháp
- Vì sao ?
- Vì Pháp thật đẹp
- Nếu ba đi Pháp mẹ đi Mỹ con sẽ đi đâu?
- Con đi Mỹ
- Vì sao ?
- Vì Pháp con đã đi rồi!
****
- Mình ơi hôm nay em đi khám bịnh. Tội nghiệp ông bác sĩ mới ra trường, ổng than còn nghèo nên chưa có tiền mua ống nghe.
- Rồi làm sao thằng chả khám bịnh cho em?
- Thì ổng khám bằng tay
- Hú hồn. Thằng chả mà than nghèo không có ống chích nữa thì tiêu đời em rồi.
****
Một anh chàng khẩn hoang gia nhập trại thổ dân da đỏ để học cách trồng trọt của dân bản xứ.
Suốt cả ngày các trai tráng da đỏ hùng hục đào những dãy hố, cứ 1 hố nhỏ lại đến đến 1 hố to hơn 1 chút.
Hố nhỏ họ bỏ hạt giống, hố to họ bỏ cá vụn làm phân bón.

Tối đến anh khách này được cho ngủ chung với 1 cô gái dễ thương trong bộ lạc.
Đêm hôm đó, cứ mỗi lần anh ta ấn thân hình vào da thịt ấm áp của cô gái, cô ta lại kêu "Yahoo!!!"
Anh chàng thích thú với cảm giác đó và làm đi làm lại trò đó nhiều lần trong đêm. 
Sáng hôm sau anh ta trở lại cánh đồng để tiếp tục làm việc, cứ mỗi khi anh ta bỏ 1 khúc cá vào 1 hố nhỏ thì 1 anh da đỏ hét "Yahoo!!!" làm anh ta giật mình. Anh ta hỏi:
- Tiếng "Yahoo" nghĩa là gì mà sao người dân ở đây hay kêu lên những tiếng này?
Người da đỏ nói:
- Trật chỗ rồi!!! 

Châu Minh st

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Di chúc của Đường Tăng

(Trích)
...... Thầy đã tính hết rồi, sau khi thầy chết, các con chia hành lý của thầy sẽ phát hiện ra bức di chúc này. Rồi thì ai cũng về chốn cũ. Ngộ Không về Hoa Quả Sơn để trở về với cuộc sống rừng rú, cách xa với văn minh đô thị. Bát Giới trở về Cao Lão Trang, khỏi nói thì thầy cũng biết con sẽ về đó, vì chắc con vẫn còn ấm ức về vụ bị làm "con rể hụt". Ngộ Tĩnh thì chắc sẽ trở về Lưu Sa Hà để tiếp tục làm hải tặc danh tiếng 1 vùng, khiến không ai dám bén mãng đến khúc sông đó.
Trong ba đứa đồ đệ thầy tâm đắc nhất là Bát Giới. Con đã thể hiện được bản năng của người đàn ông mọi lúc mọi nơi, thậm chí giữa vòng vây của yêu tinh,ma quái...
"Trai nào gặp gái chẳng dê,
Gái nào biết Ấy.... chẳng mê đến già"
Con thật mãnh liệt và đầy nam tính, không giống như Ngộ Tĩnh nó khù khờ ngu ngu nên không có khả năng như con.
Còn về phần Ngộ Không, thầy nghĩ tâm sinh lý nó có vấn đề, thầy chỉ thấy nó lo chém lo giết,không hề thấy nó có cảm xúc về chuyện tình cảm nam nữ. Thầy đã hai lần đuổi nó, chỉ vì thầy sợ nó không yêu con gái mà chuyển qua yêu con trai thì chết. Mà trong 4 thầy trò thì thầy đẹp trai nhất, nên thầy sợ nó sẽ...thầy...Nên thầy kiếm cớ đuổi nó đi. Nhưng mỗi lần đuổi nó thì lại bị yêu quái lại xuất hiện, thầy nghĩ chắc thằng Ngộ Không có thông đồng với tụi yêu quái, chứ không thể có chuyện trùng hợp vậy được...
Còn riêng Ngộ Tĩnh, tuy con ít nói nhưng thầy rất hiểu con. Thầy hiểu con cũng không kém gì Bát Giới, nhưng vì vụng về trong ăn nói nên con không có cơ hội bộc lộ thú tính của mình. Thầy biết, nhiều đêm thâu, các huynh đệ thấy con cặm cụi ngồi đọc sách, họ cứ tưởng là con vì kém hơn họ nên thức đêm để đọc cho thuộc kinh phật. Ban đầu thầy cũng nghĩ như họ, cho đến khi thầy biết được cuốn kinh mà con đọc tên là Kim Bình Mai. Kể từ đó, thầy hiểu con hơn Ngộ Tĩnh à. Con chắc không ham tiền mà yêu "sách" đúng không? Thầy để lại cho con vài cuốn tương tự như loại con thích trong tay nải của thầy. Con hãy hiểu cho thầy, cái gì thầy cũng phải uyên thâm hơn các con mới xứng đáng làm thầy được....
 
Châu Minh st



Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

CHUYỆN VOVA


*****
Trong giờ học môn lao động, thầy giáo giảng cho học sinh về kỹ thuật an toàn trong lao động. Thầy giáo dẫn ví dụ:
- Có cậu bé đang đi ngoài phố, bỗng có viên gạch rơi xuống đầu, và cậu ta chết ngay tại chỗ! Còn cô bé đội mũ bảo hiểm, cũng bị viên gạch rơi xuống đầu, nhưng cô bé chỉ mỉm cười và đi tiếp!
Giọng Vova:
 - Vâng em biết cô ta! Cô ấy đến bây giờ vẫn đội mũ bảo hiểm và vừa đi vừa mỉm cười!

****
Cô giáo hôm nay mặc áo mới, trên ngực thêu hoa hồng. Thấy các học sinh chăm chú nhìn, cô giáo rất vui, hỏi: Thế các em có biết hoa hồng sống bằng gì không?
 Vôva trả lời: Thưa cô bằng sữa ạ!
Cô giáo đỏ mặt đuổi Vôva ra đứng hành lang.
Thầy hiệu trưởng đi ngang thấy Vôva vật vờ ở đấy, hỏi đầu đuôi sự tình rồi nói: Vôva em nhầm rồi, hoa hồng sống bằng phân và nước tiểu
Vôva lầm bầm: Em đâu biết rễ nó dài đến thế!

*****
Cô giáo:
- Petia, bố em làm nghề gì?
- Kỹ sư
- Lena , thế bố em làm nghề gì?
- Giám đốc nhà hát
- Vova, thế còn bố em?
- Ông ấy chết rồi.
- Thế ông ta làm gì trước khi chết?
- Rên rỉ

******
Việc tốt.
 Vova chạy về nhà khoe với mẹ. 
- Hôm nay con đã làm được 1 việc tốt. 
- Việc gì thế con? 
- Con đã đưa 1 bà cụ già qua đường. 
- Ồ, thật là 1 việc tốt, này mai con hãy phát huy nhé. 
Ngày hôm sau.
 - Hôm nay con và các bạn cùng lớp đã làm được 35 việc tốt 
- Việc gì thế con? 
- Con và các bạn đã đưa 1 bà cụ già qua đường. 
- Hôm nay sao con gặp nhiều cụ già thế? 
- Không vẫn 1 bà cụ hôm qua thôi, hôm nay con và các bạn phải vất vả lắm mới đưa được bà cụ qua đường 35 lần đấy. Bà cụ ấy già rồi mà quẫy khoẻ lắm.

******
Giờ học đầu tiên môn hình học lớp 7. Cô giáo vẽ lên bảng 1 cái vòng tròn và đường kính. 
- Các em hãy nhìn đây là vòng tròn và đường kính của nó. 
Vova:- Còn theo em, đó là cái mông! 
Cô giáo tức quá, chạy đi tìm thầy hiệu trưởng và cùng quay về lớp học:
- Thưa đồng chí hiệu trưởng, Vova là 1 học trò hư và không hiểu gì về hình học ........ 
Hiệu trưởng: - Hỗn láo, hỗn láo quá! Thế ai đã vẽ cái mông lên bảng thế này?

**********
Chạy nước gì....? 
Trong giờ sinh vật giảng về con ngựa. 
Cô giáo: con ngựa chạy nhanh thì gọi là gì? 
Vova: thưa cô nuớc đại ạ. 
Cô giáo:thế con ngựa chạy chậm thì gọi là gì? 
Vova: thưa cô nước....tiểu ạ!


*******
Cô giáo dặn học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh hoạ cho buổi học mang tên "Cuộc sống hiện đại" . Hôm sau, trong giờ học cô giáo hỏi xem học sinh mình mang theo vật dụng gì và có thể làm gì với nó. 
Natasa: Em mang máy Sony Walkman và em có thể nghe nhạc. 
Boris: Em mang cái mở đồ hộp chạy điện và nó có thể mở hộp dễ dàng.
Cô giáo: Vova, thế còn em mang gì đến vậy 
Vova: Em mang máy trợ tim của ông nội ạ. 
Cô giáo: Thôi chết, thế ông có mắng em không? 
Vova: Không ạ, ông chẳng có ý kiến gì đâu. Ông chỉ ặc ặc 2 tiếng thôi ạ



HTC

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

TÓM TẮt TIỂU THUYẾT TRINH THÁM TOÀN “TÊ” TÁM TẬP

Tựa

Tiểu thuyết trinh thám toàn "Tê" tám tập tuyên truyền tư tưởng tốt. Ty trật tự tỉnh Thừa Thiên thiết tha tin tưởng toàn thể tỉnh ta tiếp thu tư tưởng tâp truyện.

ôi tìm tòi trong tiểu thuyết toàn “Tê” tám tập thấy thật thích thú. Tối thứ tư tuần trước, thầy thằng Toán tự thuật: ” Thuở thiếu thời, thời thằng Tây trắng, trong trang trại Trần Thắng, tên trộm trẻ Tiến Tường trèo tường thoăn thoắt. Thoang thoảng thấy thịt trâu thui, tên trộm trẻ tấm tắc:” Thơm thật! Thơm thật! Ta thử tiến tới thó tí tẹo”. Thận trọng tiến tới tảng thịt trâu thui, tên trộm thoạt thấy tiểu thư Trần Thị Thu Thắm, tuổi tựa trăng tròn, tiết trời thu tháng tám, trông trăng thêu thùa. Tên trộm trẻ tiến tới tóm tay Thắm tiểu thư toan tán tỉnh. Thắm tiểu thư thét thất thanh. Thấy thế, Trần Tường, trưởng ty thông tin tuyên truyền tỉnh Thừa Thiên tức tốc tiến tới tóm Tiến Tường, tống tên trôm tới tấp. Tên trộm trở tay trái, tống trả tám tống trúng tim, trúng thận, trúng tâm thất trái trưởng ty. Trần Tường trọng thương, thoi thóp thở. Thất thế, tên trộm trẻ Tiến Tường tẩu thoát. Trang trại trưởng Trần Thắng thúc toàn thể trang trại truy tìm tung tích tên trôm, triệu thầy thuốc Trương Thành Thi túc trực, tức thì tiêm thuốc trợ tim trên thăn tay trưởng ty. Trần Tường từ từ tỉnh táo, thê thốt tiếng Tây, Ta, tiếng Tàu, tiếng Triều Tiên, tiếng Tiệp:” Ta thua tên trộm trẻ Tiến Tường. Tài trí ta thật tầm thường! Tức thật! Tức thật!”

Tên trộm trẻ tiếp tục tẩu thoát trước tiếng trống truy tìm “thùng thùng “ tăng thêm thanh thế. Trời thì tối, tình thế thật thê thảm, tên trộm trèo tường toan thoát thân. Tường trơn, tên trộm thụt thùng tiêu. Toàn thân thum thủm thối. Tổ tuần tra trang trại tóm tên trộm, trói tay, tức thời tống tên trộm trình tòa truy tố.

Trước tòa tranh tụng, tên trộm trẻ thật thà thú tội:” Thuở thiếu thời, tôi tiếp thu toàn tư tưởng thối tha tồi tệ. Thủy thủ trên tầu Tiền Tiến thường thỏa thuận thuê tôi tiêu thụ toàn thứ tanh tưởi. Thoạt tiên, tạm thời tuân theo tôn ti trật tự, tôi thoái thác. Thời tình thế thôi thúc, tôi thỏa thuận tàng trữ , tiêu thụ. Thấy trang trại Trần Thắng to, trang trại trưởng Trần Thắng tiêu tiền thừa thãi, tôi thì thiếu tiền tiêu tết Trung thu. Tuần trước, tôi tức tối toan tống tiền trang trại trưởng Trần Thắng. Thật thương thay tình thế tôi trong thứ tư tuần trước. Tôi trần tình thực thế. Tội tôi thật trầm trọng. Thỉnh tòa thể tất, thỉnh tòa thương tôi, tôi thề thực tâm tu tỉnh”

Tòa thấy tên trộm trẻ tự thú thành thật, thương tình tha tù.

Toàn thủ thủ trên tầu Tiền Tiến, tất thẩy thấy thâm thù, thề tra tấn tên trộm thành tật thọt.

Lượm lặt chuyện ngày xưa, có bổ sung, mong anh chị em thể tất thương tình, thêm thắt cho thêm phần "dzui dzẻ" (Có thể toàn chữ cái khác, hay toàn dấu nào đó).

Quang Tẹo

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

CHUYỆN TRÊN LỚP

                                                      ***
Để hiểu học trò hơn, cô giáo bảo học sinh vẽ vào một tờ giấy mơ ước mai sau của mình.
Khi cô xem, có em vẽ hình máy bay tỏ ý muốn làm phi công, em thì vẽ ống nghe muốn làm bác sĩ... Riêng một cô bé để tờ giấy trắng nguyên, cô hỏi:
- Chẳng lẽ lớn lên em không muốn làm gì cả sao?
Cô bé băn khoăn đáp:
- Lớn lên em sẽ lấy chồng, nhưng chẳng biết nó hình gì?


                                                      ***
Cô giáo bảo Nam:
- Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
- Bố em lại bảo rằng, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều và thỉnh thoảng còn mất ngủ.
- Em không đùa đấy chứ? - Thoáng đỏ mặt, cô giáo hỏi lại. Em nói rõ hơn đi?
- Vâng ạ, vì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em làm không xuể.

                                                      ***

Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa... bỗng một tràng pháo ròn tan vang lên. - Thầy giáo quắc mắt: Ai?
Lớp trưởng nói ngay: Thưa thầy bạn M.... đánh rắm đấy ạ.
Thầy: Hỗn! Em lấy sổ ra cho nó 1 điểm.
Lớp trưởng: Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?
Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán: Cho vào môn ngoại ngữ.
Lớp trưởng: Thưa thầy cho vào mục nào ạ?
Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Lớp trưởng nói ngay: A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng

Học trò st

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Chế tạo đàn bà

Ông vua xe hơi Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh St Peter chờ sẵn để đón.
Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng Đế. Vừa gặp Thượng Đế, Ford hỏi ngay:
- Thưa Ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng Đế nghe xong bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
- Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều kinh khủng khiếp.
Thượng Đế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình lên cho Thượng Đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
- Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, sáng chế của ta thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chỉ chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.


Chie (st)

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

CHUYỆN CƯỜI NGÀNH Y



Đã mắc bệnh nhưng nhẹ quá!


Một anh chàng khai với bác sĩ quân y về chứng đau lưng khủng khiếp và xin miễn quân dịch. Để được xác nhận căn bệnh, anh gửi cho ông ta một phong bì 200 USD. Lần khám cuối cùng, bị bác sĩ kết luận mình khỏe mạnh đủ điều kiện nhập ngũ, anh ta ngạc nhiên phản đối:
- Chắc bác sĩ quên là tôi đã mắc bệnh đau lưng?
Bác sĩ lắc đầu nói:
- Nhớ chứ, nhưng để được miễn phải đau gấp đôi cơ!



ĐOÁN SỐ SAI

Một ngày nọ, một phụ nữ tên Ly bị lên cơn đau tim và được người nhà đưa đến bệnh viện thành phố cấp cứu. Trong phòng phẫu thuật, cô ta như mê đi và tới luôn thiên đường.
Nhìn thấy Thượng đế, cô giật mình hỏi:
- Trời ơi! Con chết thật rồi sao?
- Không, con yêu của ta! – Thượng đế ân cần. - Con còn sống thêm khoảng 30 năm nữa cơ.
Và thế là, ngay sau khi được phẫu thuật xong, cô gái quyết định làm một cuộc cách mạng. Cô ta ở lại bệnh viện, chỉnh môi, chỉnh cằm, nâng ngực và cả nhuộm tóc nữa. Cô nhận ra rằng cô còn có 30 năm nữa thôi thì phải tận hưởng từng giây từng phút.
Sau khi phẫu thuật xong, cô ta tung tăng ra khỏi bệnh viện thì bị một xe cứu thương đâm chết. Lần này thì cô ta lên thiên đường thật. Gặp mặt Thượng đế, cô gái hỏi:
- Con còn những 30 năm nữa cơ mà?
- Ôi! – Thượng đế kêu lên - Ly đấy à, ta không nhận ra con nữa rồi.







BỨC MẬT THƯ


Bác sĩ có quan hệ yêu đương với một nữ y tá. Không lâu sau đó cô gái báo với bác sĩ rằng cô đã có thai. Vì không muốn vợ biết nên ông ta đành đưa cho cô một ít tiền và bảo cô sang Ý sinh con.
- Nhưng em làm thế nào để báo cho anh biết khi con chào đời? - Nữ y tá hỏi.
- Em chỉ cần gửi cho anh một tấm thiệp và viết từ "mỳ spaghetti" ở mặt sau là được. Anh sẽ lo mọi chi phí cho em.
Không biết phải làm gì khác, nữ y tá đành nhận lấy tiền và bay sang Ý.
Sáu tháng sau, vợ của ông bác sĩ gọi điện đến cơ quan và nói với chồng rằng: "Anh yêu à, anh nhận được tấm bưu thiếp rất lạ lùng từ Châu Âu gửi đến, nhưng mà em chẳng hiểu nghĩa là gì cả.
Anh chồng ôn tồn đáp: "Cưng à, chờ anh về rồi anh sẽ giải thích cho em nhé."Tối đó ông về nhà và đọc bưu thiếp rồi bất chợt ngã lăn ra sàn nhà do đau tim. Ngay lập tức ông ta được đưa vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ trưởng ở lại an ủi người vợ. Bác sĩ hỏi nguyên nhân gì khiến ông ấy bị đau tim như vậy. Và chợt nhớ đến tấm bưu thiếp, bà vợ lấy ra và đọc: "Mỳ spaghetti, mỳ spaghetti, mỳ spaghetti, mỳ spaghetti. Hai với xúc xích và thịt viên còn hai thì không".






ĐOÁN TÍNH CÁCH QUA TÊN


Ba bà dắt ba đứa con vào gặp một vị bác sĩ tâm lý. Bác sĩ hỏi bà thứ nhất: "Cháu bé tên gì vậy, thưa bà". Dạ cháu tên là Mỹ Kim.
Bác sĩ reo lên: Vậy tôi nghĩ bà rất là ham tiền, đầu óc bà lúc nào cũng lởn vởn đồng đôla nên bà đặt tên cháu bé là Mỹ Kim.
Quay qua bà thứ hai, bác sĩ hỏi: Còn cháu tên gì vậy bà?
- Dạ cháu tên Đường!
Bác sĩ hớn hở: Vậy tôi nghĩ bà chắc thèm ăn đồ ngọt, lúc nào bà cũng tơ tưởng tới những nồi chè, những ly kem...
Đột nhiên bà thứ ba đứng dậy nói:
- Đoán như thế mà cũng đoán. Rồi bà quay sang thằng con: Mình về thôi Cu!






QUẢNG CÁO

- Thưa ông! Thuốc mọc tóc ở đây có thực sự tốt như quảng cáo không?
- Có chứ! Nếu bôi loại thuốc này lên cái đũa, hai ngày sau đã có bàn chải đánh răng để dùng!

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Câu chuyện giữa Obama và Bill Clinton


Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng.







Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.





Bill : Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bill : Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?





Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Bill: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???





Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.






Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?



Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể.
Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…
Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.
Bill : Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?





Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Bill: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc lá, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.



Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?








Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.


Châu Minh st










Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

TRUYỆN CƯỜI NGÀNH Y

THIẾU SỮA TỐT


Một anh chàng có vợ mới sinh. Anh viết thư về khoe với mẹ : - "Vợ con đã sinh một đứa con trai, nhưng vì vợ con không có sữa nên đã phải nhờ một bà da đen cho bú, vì thế nên khi con gặp thì thấy đứa bé có tóc xoăn và da đen như người châu Phi....".

Bà mẹ ngay lập tức viết thư cho con trai: "Con trai yêu quí, mẹ rất mừng khi nhận được thư con. Ngày xưa khi mẹ sinh con mẹ cũng không có sữa nên đã phải cho con bú sữa bò, vì thế nên bây giờ con vừa ngu vừa có sừng......"


BÁC SĨ GIỎI


Bác sĩ cẩn thận kiểm tra sức khoẻ cho nó và phát hiện thằng bé bị thiếu cân khá nhiều do suy dinh dưỡng.
Bác sĩ hỏi: Hàng ngày chị cho cháu bú sữa mẹ hay bú bình?
- Sữa mẹ! - Người phụ nữ đáp.
- Vậy thì chị cởi áo ra! - Bác sĩ yêu cầu.
Người phụ nữ làm theo và bác sĩ khám tỉ mỉ, xoa nắn trên, dưới, xoắn phải, xoắn trái một hồi. Ra hiệu cho người đàn bà mặc áo vào, ông bác sĩ kết luận: Hèn chi thằng bé bị suy dinh dưỡng........Chị chẳng có chút sữa nào cả!
- Tôi biết! - Thiếu phụ công nhận - Nhưng tôi là bà ngoại của nó mà !


QUÁ TRỄ


Tại một kỳ thi của Trường Y, giáo sư hỏi một sinh viên:
- Với loại thuốc này anh sẽ cho bệnh nhân uống với liều lượng bao nhiêu?
- Dạ, ba thìa ạ.
Sau vài phút thấy thầy im lặng, thí sinh nọ dè dặt hỏi:
- Thưa giáo sư, em muốn trả lời lại.
Ông giáo sư nhìn đồng hồ rồi nói:
- Tôi rất lấy làm tiếc… bệnh nhân đó đã tắt thở.


GIẤY HẸN


Một cô gái đến phòng khám sản, bác sĩ khẳng định cô có bầu, rồi lặng thinh đóng lên bụng cô một con dấu gì đó.
Về nhà cô bảo chồng đọc xem nội dung con dấu trên bụng cô là gì. Phải dùng kính lúp, anh chồng mới đọc được. Đó là: "Khi nào có thể đọc được dòng chữ này bằng mắt thường, hãy đưa cô ấy đến nhà hộ sinh".


BàngHS st

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

CHUYỆN VUI CUỐI TUẦN

CHẾ TẠO ĐÀN BÀ

Ông vua xe hơi Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh St Peter chờ sẵn để đón.
Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng Đế. Vừa gặp Thượng Đế, Ford hỏi ngay:
- Thưa Ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng Đế nghe xong bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
- Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều kinh khủng khiếp.
Thượng Đế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình lên cho Thượng Đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
- Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, sáng chế của ta thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chỉ chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
( Vnexpress-Chie st )

CHUYỆN CẢM ĐỘNG : CÁI HỘP ĐỰNG GIẦY
- Hai ông bà cụ nọ, đã sống vơi nhau hơn 60 năm. Họ chia sẻ ngọt bùi, đủ mọi thứ. Duy chỉ có cái hôp đựng giầy mà bà cụ để ở dưới gầm tủ là ông cụ không hề biết trong đó đựng cái gì. Và cũng tôn trọng riêng tư của bà, ông chẳng bao giờ hỏi tới cái hộp đó.
Năm này qua năm nọ, một ngày kia cụ bà bỗng ốm nặng. Biết vợ mình không qua khỏi, cụ ông chợt nhớ tới cái hộp giầy bí mật. Bèn lấy đem đến bên giường cụ bà, cụ bà cũng đồng ý cho ông mở cái hộp ra.
Khi chiếc hộp được mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn có hai con búp bê bằng len nhỏ và một số tiền là 95.500 đô. Ông cụ ngạc nhiên hỏi vợ: “Thế này là sao?”
“Khi chúng ta mới lấy nhau”, cụ bà nói “Bà nội của em có dặn em rằng: Bí quyết để giữ hạnh phúc gia đình là đừng bao giờ cãi nhau. Nếu lỡ chồng con có làm điều gì khiến con bực mình, tức giận, con nên im lặng và bình tĩnh, đi ra chỗ khác lấy len đan một con búp bê nha con. Và anh thấy đó…”

Cụ ông không cầm được nước mắt. Suốt cuộc đời sống chung với nhau, người vợ thân yêu của mình chỉ giận mình chỉ có hai lần thôi. Ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

“Còn món tiền lớn này thì sao?” Ông cụ hỏi.

Cụ bà trả lời: “Đó là… số tiền em bán những con búp bê mà em đã đan…”
(theo Tamnhin.net)


YÊU BẰNG MẮT
Hai vợ chồng đang đọc báo thì người vợ tháo cặp mắt kính chồng đang đeo và nói: "Anh yêu, anh không đeo kính trông trẻ hơn nhiều đấy".
Người chồng đáp:
- Em à, không có kính anh mới thấy em đẹp như xưa.
(Vnexpress - Oanh Thi st)

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Đã tìm được ngày ĐÀN ÔNG VN?


Nhân ngày 8-3, tôi đã làm đơn đề nghị liên hiệp quốc chấp thuận ngày đàn ông VN là ngày 27-7 hàng năm. Sở dĩ tôi chọn ngày đàn ông VN trùng với ngày thương binh liệt sỹ là bởi lý do sau (xin trích1 số ý kiến trong đơn)
“…Chúng tôi nhận thấy rằng ở VN bây giờ du nhập thêm quá nhiều ngày lễ của phương Tây, cộng thêm những ngày lễ vốn có của VN nên đàn ông chúng tôi phải đau đầu suy tính quanh năm để tặng quà cho chị em phụ nữ.
Xin liệt kê ra đây những lần (phải) tặng quà trong năm của chúng tôi:
Tháng 1 – Tết Tây
Tháng 2 – Tết Nguyên Đán, Valentine (14-2)
Tháng 3 – Quốc tế phụ nữ (8-3)
Tháng 4 – Tết độc lập (30-4)
Tháng 5 – Quốc tế lao động (1-5)
Tháng 6 – Quốc tế thiếu nhi (1-6), Gia đình VN (28-6)
Tháng 7 – Lạy chúa, tháng này chưa có ngày lễ nào
Tháng 8 - CMT8 (19-8); Lễ Vu Lan
Tháng 9 – Quốc Khánh; Tết Trung Thu
Tháng 10 – Phụ nữ VN (20-10), Halloween (31-10)
Tháng 11 – Nhà giáo VN (20-11)
Tháng 12 – Noel, Tất Niên

Với tần suất dày đặc như vậy, chưa kể ngày cưới, sinh nhật, ngày quen nhau, ngày tỏ tình, ngày hôn nhau, ngày “này nọ”… và vô số những ngày chị em nghĩ ra nữa thì đàn ông VN chúng tôi không thành “liệt sỹ” thì cũng là “thương binh hạng nặng”, vậy nhân dịp tháng 7 có ngày thương binh liệt sỹ 27-7, chúng tôi muốn nhận ngày này làm ngày Đàn ông VN, mong 1 ngày duy nhất trong năm được vợ hoặc bạn gái tặng quà cho đỡ tủi…”.
Trên đây là 1 số đề nghị của tôi, kính mong anh, chị em trong diễn đàn đóng góp 1 số ý kiến để tôi sớm hoàn thành bản kiến nghi này để trình lên:: "ỦY BAN ĐẤU TRANH VÌ QUYỀN LỢI ĐÀN ÔNG VIỆT NAM" và trực tiếp liên hệ với Liên Hợp Quốc để được giải quyết.

Dung (10A) st

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Kiếp trước bạn...chết như thế nào?

Lang thang trên mạng, vớ được cái này, thấy cũng hay hay nên giới thiệu mọi người xem chơi cho vui. Vui thôi nhé

* Số cuối cùng trong năm sinh của bạn sẽ cho bạn biết bạn ở triều đại nào.
(VD: bạn sanh năm 92 là số 2, nếu bạn sinh năm 1980 tức là số 0)

0. Nhà Tiền Lý (541-602)
1. Nhà Ngô (938-967)
2. Nhà Đinh (968-980)
3. Nhà Tiền Lê (980-1009)
4. Nhà Lý (1009-1225)
5. Nhà Trần (1225-1400)
6. Nhà Hồ (1400-1407)
7. Nhà Hậu Lê (1428-1778)
8. Nhà Tây Sơn (1778-1802)
9. Nhà Nguyễn (1802-1945)


*Tổng số ngày sanh của bạn sẽ cho bạn biết bạn làm gì vào thời đó
(VD: bạn sanh ngày 29= 2+9= 11 ....có xui trúng giới tính khác cũng đừng buồn, kiếp trước mà )

1.Nhà sư
2.Nông dân
3.Thái giám
4.Nô tì
5.Hoàng hậu
6.Tri phủ
7.Đại phu
8.Lính
9.Vua
10.Hiệp khách
11.Kĩ nữ

*Tháng sanh sẽ cho bạn biết vì sao bạn die

1.Chém đầu
2.Té
3.Treo cổ
4.Bị giặc giết
5.Uống thuốc độc
6.Chết đuối
7.Cắt gân tay
8.Chết già
9.Bị bệnh nặng
10.Rắn cắn
11.Tự sát
12.Sét đánh




NguyenTrai22.7

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

THUÊ CHỒNG Ở NAM BỘ

Dù đã có Luật Hôn nhân và Gia đình nhưng ở nhiều nơi, luật đó xem ra vô tác dụng. Dưới đây là câu chuyện vi phạm Luật Hôn nhân và Gia đình mà mới nghe qua khó ai có thể tin nổi, đó là chuyện cho thuê chồng với giá 1 triệu đồng/ngày.

Vợ chồng... “thằng Đậu”
Ở miền Tây Nam bộ, tiếng lóng “vợ chồng thằng Đậu” dùng để chỉ những cặp vợ chồng lười biếng, vụng về, ăn xài thì giỏi nhưng làm lụng thì dở, thường là gánh nặng cho gia đình, cha mẹ hai bên.
Mới đây, ở xã Mỹ Phong – thành phố Mỹ Tho – tỉnh Tiền Giang cũng có một cặp vợ chồng “đúng chuẩn” như “vợ chồng thằng Đậu”. Mỹ Phong là một xã ngoại thành thuộc thành phố Mỹ Tho, đây là vùng đất màu mỡ nằm bên bờ sông Tiền quanh năm nước ngọt, trĩu nặng phù sa. Cư dân ở xã này có tiếng là chí thú làm ăn, bởi nơi đây nổi tiếng khắp cả nước với nghề trồng hoa tết và nghề sản xuất sợi hủ tíu, bún, bánh từ bột gạo.
Hàng năm cứ đến những tháng giáp tết, cả làng Mỹ Phong trở nên rực rỡ với những cánh đồng trồng hoa kiểng đủ các loại, để rồi sau đó hoa kiểng từ đây theo xe, tàu đi đếm mọi miền đất nước mang mùa xuân đến cho mọi nhà. Nằm giữa vùng “gạo trắng nước trong”, người dân Mỹ Phong không dừng lại ở sản xuất ra hạt gạo ngon, mà qua bàn tay cần mẫn của họ, lúa gạo trở thành những loại bánh, những hàng hóa có giá trị gia tăng, giúp người dân càng thêm khấm khá.
Sống ở Mỹ Phong, người ta không sợ thiếu việc làm, không sợ nghèo, mà chỉ sợ không đủ thời gian trồng hoa, làm bánh giao cho khách hàng, chỉ tiếc khi phải lấy đất sản xuất để cất nhà, vì đất ở đây đúng là “tấc đất tấc vàng”.
Phần lớn người nông dân Mỹ Phong là vậy, thế nhưng vợ chồng Tám T. là một ngoại lệ. Ông bà thường hay nói, “nồi nào úp vung nấy”, trường hợp này quá đúng với vợ chồng Tám T. Hồi còn thanh niên trai tráng, Tám T. không chấp nhận cảnh quanh năm làm lụng đầu tắt mặt tối trên ruộng rẫy. Lưng dài, vai rộng, lại thêm cái mã ngoài trắng trẻo điển trai, Tám T. tối ngày rong chơi ca hát, đàn đúm nhậu nhẹt chơi bời cùng chúng bạn và…cua gái.
Vợ Tám T. cũng là thôn nữ nhưng tẩy chay nghề nông, lúc nào cũng chưng diện son phấn mịt trời, quần là áo lượt bóng dợn, chuyện ở ngoài thành phố Mỹ Tho biết nhiều hơn chuyện trong xóm. “Trai anh hùng, gái thuyền quyên” gặp nhau vào một ngày đẹp trời cách nay hơn chục năm và một đám cưới tưng bừng được tổ chức. Chỉ hai năm sau, của hồi môn đội nón ra đi hết, đất đai của hai bên nội ngoại cho hai vợ chồng cũng lần lượt về tay người khác theo đà ăn như tằm ăn rổi của mấy đứa con nối nhau ra đời.
Vợ chồng Tám T. lâm cảnh khốn khó, suốt ngày cắn đắng nhau chuyện cơm gạo, tiền nong, nhưng không ai chịu động móng tay móng chân làm nghề gì để kiếm sống, hết tiền, hết gạo thì vợ chồng con cái dắt díu nhau chạy về nội ngoại hai bên tá túc cho qua cơn nguy cấp. Bà con thân tộc ai thương tình trợ cấp cho được đồng nào thì hai vợ chồng lại thi nhau cà phê sữa, thuốc lá thơm, cơm sườn…như một gia đình quý tộc.
Riết rồi cả hai bên họ tộc nhà nào cũng sợ vợ chồng con cái Tám T. đến thăm. Cuộc sống của vợ chồng Tám T. sẽ cứ mãi “nghèo mà sung sướng”, dù thiếu trước hụt sau nhưng không thèm làm động móng tay, con cái của họ lớn lên cũng chịu cảnh nghèo và học theo cha mẹ cái gương…”làm biếng”, nếu như không có một chuyền tình cờ, hi hữu xảy ra làm thay đổi cuộc sống của họ, làm xôn xao bà con làng xóm ở Mỹ Phong.

Cho thuê…chồng

Giữa lúc cuộc sống đang thiếu trước hụt sau, các con không tiền đóng học phí mà cha mẹ hai bên thì không ngớt miệng rầy la mỗi khi thấy vợ chồng Tám T. đến “thăm”, thì đột ngột “quới nhơn” xuất hiện làm thay đổi cuộc đời của “vợ chồng thằng Đậu”. Trong một lần được các chiến hữu khi xưa rủ đi uống cà phê tán dóc ngoài thành phố Mỹ Tho, tình cờ Tám T. lọt vào mắt xanh của một phụ nữ đã cứng tuổi, nhưng vẻ ngoài cực kỳ sang trọng. Bữa đó, Tám T. đang ngồi tán dóc với bạn bè trong quán cà phê nhưng bụng dạ rối bời vì chẳng còn một xu dính túi thì bất chợt nghe mùi nước hoa đắt tiền thơm nực nồng ngay sát bên cạnh.
Liền đó một giọng oanh vàng thỏ thẻ cất lên: “Anh gì ơi, làm ơn cho em hỏi thăm, phải anh là con bác S. ở phường 3 không ? Em thấy anh quen lắm”. Tám T. vội vàng ngước lên nhìn, thấy trước mắt là một phụ nữ lạ hoắc, gương mặt chẳng có nét gì đáng chú ý, chỉ được cái trên người toàn đồ hiệu đắt tiền.
Nhưng Tám T. vẫn nhã nhặn trả lời: “Xin lỗi, chắc cô nhìn lầm người”. Chẳng dè, người phụ nữ sang trọng mở lời: “Em thấy anh quen lắm, giống hệt một người bạn thân từ nhỏ của em, vậy anh và các bạn cho em ngồi đây nói chuyện với anh chút xíu được không?”. Dĩ nhiên Tám T. và đám bạn không đời nào từ chối.

Những câu chuyện Nam Tào Bắc Đẩu vu vơ kéo dài hết buổi sáng, người phụ nữ trước khi chia tay ra về còn giành thanh toán toàn bộ tiền cà phê của cả hội và mời riêng Tám T. hôm sau đến tại quán này cùng uống cà phê. Khi người phụ nữ sang trọng bước ra khỏi quán, qua các nhân viên phục vụ bàn của tiệm cà phê, Tám T. mới biết “cô nàng sang trọng, cứng tuổi” kia tên B., là giáo viên dạy ngoại ngữ của một trường trung học nổi tiếng ở Mỹ Tho nhưng nay đã nghỉ dạy ra mở lò luyện ngoại ngữ, sống độc thân, rất giàu có, model.
Được đám chiến hữu lên dây cót tinh thần, máu chinh phục đàn bà của Tám T. nóng lại nên nhanh chóng quyết định: mai tiếp tục ra đây uống cà phê mặc cho vợ con nheo nhóc, nhà thiếu trước hụt sau. Sau nhiều lần cùng nhau uống cà phê, Tám T. nhận ra rằng không phải mình đi chinh phục mà đang bị cô giáo ngoại ngữ chinh phục, bởi cô B. thẳng thừng thừa nhận, ngay lúc nhìn thấy Tám T. cô đã bị hớp hồn nên đến làm quen chứ chẳng biết ai là con bác S. ở phường 3. Vài ngày sau, cô B. nói thẳng cho Tám T. biết, cô lớn hơn Tám T. 3 tuổi và muốn chung sống với T., bất chấp chuyện anh này đã có vợ con.
Điều kiện đưa ra hết sức đơn giản: mỗi tuần Tám T. về nhà cô B. làm chồng 3 ngày, được toàn quyền sử dụng xe cộ đắt tiền và các vật dụng trong nhà như một “chủ nhân ông” thực sự. Đổi lại, cô B. sẽ lo lắng cho Tám T. chu toàn và trả tiền “công làm chồng” mỗi ngày một triệu đồng. Cô B. yêu cầu Tám T. về bàn bạc với vợ con để thống nhất “hợp đồng thuê chồng”, nếu đồng ý thì thực hiện ngay lập tức.
Tám T. đem chuyện cô B. về hỏi ý vợ, chẳng ngờ bà vợ nghe vậy không thèm nổi cơm tàm bành như bao phụ nữ khác mà cười tươi rói, gật đầu đồng ý cái rụp, lại còn ra điều kiện: tiền công làm chồng phải đem hết về đưa cho vợ, trách nhiệm lo cho Tám T. từ nay thuộc về cô B.
Vậy là chỉ sau một đêm, Tám T. từ anh nhà quê thất nghiệp, không đồng xu dính túi trở thành “giáo sư ngoại ngữ”, ba ngày trong một tuần mang giày da láng bóng, áo bỏ trong quần bảnh bao, đi xe gắn máy đời mới bóng lộn cặp kè bên bà “giáo sư ngoại ngữ” lớn hơn mình 3 tuổi. Những ngày không làm chồng thì Tám T. về nhà vợ lớn nằm khểnh hoặc lăn lóc với đám chiến hữu bên bàn cà phê, sóng nhậu. Nếu cô B. có nhu cầu tăng thêm thời gian “thuê chồng” đột xuất, vợ Tám T. sẳn sàng chấp nhận, nhưng những ngày như vậy thì…tiền công tăng gấp đôi theo kiểu “làm ngoài giờ”.
Chuyện Tám T. làm nghề “chồng thuê” xứ Mỹ Phong ai cũng dị nghị. Cười Tám T. một nhưng họ cười người vợ của anh “chồng thuê” tới mười. Mấy bà già trầu ở làng Mỹ Phong nói, xưa nay chưa thấy người đàn bà nào như vợ Tám T. Nhưng ai nói gì mặc họ, vợ Tám T. luôn tự hào là nhờ cho thuê chồng mà gia cảnh ngày càng khấm khá, mua sắm được nhiều tiện nghi sinh hoạt đắt tiền, lúc nào cũng có tiền rủng rỉnh trong túi để ăn xài, chưng diện.
Còn Tám T. nhờ làm chồng thuê cho cô B. nên nghiễm nhiên được nhiều người tâng bốc gọi là “giáo sư ngoại ngữ” và xem ra anh chàng rất khoái nghe mọi người gọi mình như vậy.
Chỉ có mấy bậc bô lão ở Mỹ Phong và đám chiến hữu từng cùng Tám T. uống rượu đế với cóc ổi trong góc vườn tạp ngày xưa mỗi lần nghe người ta hỏi thăm nhà ông Tám T. “giáo sư ngoại ngữ” ở Mỹ Tho thì cười ngất, nói: “Giáo sư ngoại ngữ gì cái thằng đó, tiếng Việt viết còn như cua bò, tiếng Tây tiếng u không biết được chữ nào, chỉ giỏi được mỗi chuyện…làm giống”. Mặc ai nói gì thì nói, vợ chồng Tám T. cứ điềm nhiên sống cuộc sống khá giả nhờ cho thuê chồng.
Mỗi tuần cho thuê 3 ngày, mỗi ngày 1 triệu tiền công, vị chi mỗi tháng vợ Tám T. được chồng đem tiền “cho thuê…giống” về nộp 12 – 13 triệu đồng, những tháng có “tăng ca” còn nhiều hơn. Đó là thu nhập “như mơ” đối với một gia đình nông dân ở ngoại thành thành phố Mỹ Tho. Mấy bà sồn sồn ở cùng xóm có lần hỏi cắc cớ vợ Tám T.: “Mày cho thuê…giống như vậy, nó “đóng thuế” ở ngoài hết trơn, đến khi về nhà với mày nó có “trả bài” nổi hôn?”.
Vợ Tám T. cũng không vừa, đã trả lời: “Tui giao thằng chả “làm trai hai vợ phải thương cho đồng”, đằng này tui là vợ lớn, lại trẻ đẹp hơn, thì thằng chả phải “đóng thuế” cho tui nhiều hơn”. Không biết chuyện “đóng thuế” nhiều ít thế nào, mà có lần sáng ngồi uống cà phê với bạn bè, người ta nhìn thấy Tám T. ngáp vắn ngáp dài, có con ruồi đậu trên mép mà anh ta không buồn đuổi. Một người biết chuyện, tỏ ra thông cảm với Tám T. nên nói: “Thiệt cũng khổ cái kiếp đàn ông, thôi thì sướng cái này thì cực cái kia, không chịu làm lụng chân chính để sống thì phải chịu “cày” chuyện khác để trả nợ đời”.


ĐHĐ st

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

NGÔN NGỮ

KHÔNG THIÊNG

Câu đố: Nghe nói miếu "Văn Xương Công" thiêng lắm, cầu gì được nấy, cậu Thanh đến xin phù hộ cho môn thi Anh văn của mình đạt yêu cầu để khỏi phải thi lại. Kết quả, Minh vẫn bị trượt. Tại sao?



XUẤT XỨ

Chồng: Em mua gà này từ Nghệ An à?
Vợ: Sao anh lại biết gà này từ Nghệ An?
Chồng: Gà ngoài bắc nó kêu “Chiếp Chiếp”, gà này ở Nghệ An vì nó kêu “Chiệp Chiệp”




PHẢI HỌC THÔI!

Mèo con rình mãi trước hang chuột, chuột mãi không ra. Mèo mẹ bảo mèo con:” Con xem mẹ bắt nó nhé!”
Nói rồi mèo mẹ thu mình, kêu “chit chit” như chuột gọi nhau. Con chuột trong hang thận trọng bò ra. Mèo con lao tới và chộp được ngay.
Mèo mẹ nói với mèo con: “ Học ngoại ngữ có lợi thế đấy!”


Nguyentrai22.6 st

======================

Giải đáp: Tại vì Văn Xương Công ....không biết tiếng Anh.

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Nhắc nhở!

Đang vào hè, có nhiều loại muỗi bắt đầu xuất hiện. Các bạn đề phòng cẩn thận kẻo bị muỗi đốt sinh ra lắm bệnh lắm…


***


Có anh chàng K. một thời gian dài bị muỗi đốt, tức lắm. Nên tìm mọi cách để trừ muỗi. Chắc mẩm lần này 100% là giết được con muỗi đó, vì thấy nó đang say sưa đốt…mình.


Vừa giơ tay lên định đánh thì con muỗi ngước mắt nhìn anh K. năn nỉ:
Anh ơi! Đừng giết em, vì trong em đang có giọt máu của anh...

Những bài kiểm tra 'bất hủ' của học trò

Khi gặp bài thi quá khó, các cô cậu học sinh tìm ra vô số cách để tiêu khiển cho nhanh hết giờ như vẽ tranh, than thở vào trên giấy kiểm tra hoặc đưa ra những câu trả lời "có một không hai".


Sáng tác truyện tranh.


Câu hỏi: Tìm x (cạnh huyền). Đáp án: Nó nằm ở đây (khoanh tròn).



Khó đến mức muốn... treo cổ.


Tương tự ví dụ trên, hãy tìm câu trả lời cho bài toán ở dưới. Đáp án: số 5 nằm ngang.


Ôi con gấu làm em sợ quá không trả lời được câu hỏi!



Đưa ra bằng chứng khẳng định Tracy nói sai? Trả lời: Cô ấy là phụ nữ.





Giải thích ngắn gọn "nước cứng" là gì? Trả lời: Nước đá. (Hard water là nước có nhiều muối vô cơ hay cặn vôi)




Bài kiểm tra này khó quá!





"Khi lớn lên, em muốn làm nghề giống mẹ". Người mẹ này sau đó phải gửi thư cho cô giáo, nói rằng bà không làm nghề múa cột mà làm tại cửa hàng bán đồ gia dụng và có lẽ đứa con muốn mô tả cảnh mọi người tranh nhau mua chiếc xẻng xúc tuyết cuối cùng trong cửa hàng




Chú gấu trúc sẽ khóc nếu em bị điểm kém. Giáo viên phê: Hãy làm nó vui bằng cách học chăm hơn.



Six = 6.


Hãy mở rộng dãy số 2(x + y).



Liệt kê 6 loài vật chỉ sống tại Bắc cực? Trả lời: 2 con gấu bắc cực và 4 con hải cẩu.



Thu NV st

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Nguy hiểm nhất là...

Trường tiểu học nọ tổ chức hội thảo về quan hệ nhà trường - gia đình - xã hội.
-Ý kiến thứ 1: tình trạng giáo viên đánh học trò đã đến mức nguy hiểm. (vỗ tay)
-Ý kiến thứ 2: tình trạng phụ huynh đánh giáo viên còn nguy hiểm hơn. (vỗ tay)
-Ý kiến thứ 3: đánh con người ta thì người ta đánh lại chứ có gì mà nguy hiểm. (vỗ tay)
-Ý kiến thứ 4: phụ huynh đánh giáo viên là nguy hiểm rồi, nhưng phụ huynh mà yêu giáo viên mới là nguy hiểm nhất. (vỗ tay rào rào)



Trần Xuân Hòa

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

ĐỐ VUI


Hai ông già hàng ngày rủ nhau đi dạo và ngồi nói chuyện với nhau. Sau một hồi hết chuyện, ông A quay ra hỏi ông B:
 - Ông A nói: Tôi đố ông biết nếu không nhìn thấy mà chỉ nghe 2 âm thanh thôi thì ông có đoán được sự việc gì xảy ra không?
 - Ông B hỏi: Đó là âm thanh gì?
 - Ông A bảo: Đó là 2 âm thanh:
    1./ Bụp  và  A a a a a…
    2./ A a a a a... và  Bụp.
Ông B nghĩ mãi không sao đoán ra được. Khi được nghe ông A giải thích, ông B cười sặc sụa, rồi 2 ông cùng dìu nhau đi về nhà.

Các bạn thử đoán xem đó là hiện tượng gì nhé?

Dung (10A) st và dịch

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Hịch 8-3

Hưng Đạo Trần

Ta thường nghe: Từ Hải đem thân mình chết đứng, để giải thoát cho Thúy Kiều. Chu U Vương đốt lửa, cốt mong có nụ cười Bao Tự. Lã Bố dùng giáo đâm Đổng Trác để giành lấy Điêu Thuyền. Từ Thức, chỉ là 1 anh học trò bình thường, mà cũng dám bỏ quê hương để theo tiên nữ. Các bậc anh hùng ngày xưa quên mình vì đàn bà, đời nào không có. Giả sử mấy người ấy cũng cứ bo bo theo lối thường tình, chết già ở hàng bia hay nơi quán rượu thì sao có thể lưu danh sử-sách nghìn muôn đời như thế được?

Nay các ngươi: Thấy vợ không đi siêu thị mà không biết lo. Trông thấy vợ không mua váy mới mà không biết thẹn. Thân trai, tuy đa trung niên, phải đi phục vụ bồ trẻ mà không biết tức. Nghe nhạc karaoke mà không biết căm. Hoặc chỉ biết lấy bia bọt để vui đùa, lấy trò đánh tá lả để làm tiêu khiển. Hoặc thích rượu ngon, hoặc mê tiếng hát. Tránh sao cho khỏi tai họa về sau. Nếu vợ các ngươi nổi điên lên, thì rượu bia kia làm sao bịt được mồm gấu, mẹo cờ bạc sao dùng để trị gia. Tiền thắng bạc đâu mua được lời âu yếm, tiếng hát hay sao làm cho vợ bớt dỗi dằn. Chẳng những không được đón ở cửa mỗi khi đi làm về, mà nụ cười yêu thương từ đây cũng hết. Chẳng những đêm phải ngủ một mình, mà còn bị đạp mỗi khi định mon men. Đến lúc bấy giờ, các ngươi muốn vui vẻ, phỏng có được hay không?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "giàn hoa lý đổ" để làm nguy; lấy điều "sư tử Hà đông" để mà răn sợ. Phải huấn luyện chiến hữu, tập dượt anh em. Khiến cho ai nấy đều phải họp quanh năm, thường xuyên phải đi công tác. Có thể đi hát karaoke mà vợ tưởng đang làm báo cáo, uống rượu thịt chó mà vợ tưởng đi học nâng cao. Mùng tám tháng ba, hai mươi tháng mười, sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới phải mua quà tặng vợ. Như thế chẳng những gia đinh các ngươi mãi mãi vững bền, mà sung sướng các ngươi cũng suốt đời tận hưởng. Chẳng những gia thuộc các ngươi được giường ấm nệm êm, mà bồ nhí các ngươi cũng có thể gặp thường xuyên ở khách sạn. Chẳng những bản thân các ngươi kiếp này thỏa chí, mà đến trăm đời sau anh em còn tôn vinh làm sư phụ. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Vợ Cả Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời tự do sung sướng. Nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo, thì trọn đời làm nô lệ cho gấu.

NguyentraiK22.1 st

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

BIẾN THỂ

14 điều răn của mẹ !

1.Kẻ thù lớn nhất của đời con là........ nó (vợ của con)
2. Ngu dốt lớn nhất của đời con là....... không hiểu ra được nó
3. Thất bại lớn nhất của đời con là....... không bỏ được nó
4. Bi ai lớn nhất của đời con là........... phải sống với nó
5. Sai lầm lớn nhất của đời con là......... quyết định lấy nó
6. Tội lỗi lớn nhất của đời con là........... nghe nó
7. Đáng thương lớn nhất của đời con là........ bị nó sai khiến
8. Đáng khâm phục nhất của đời con là .........con vẫn chịu được nó
9. Phá sản lớn nhất của đời con là........... đời con đã mất trong tay nó.
10. Tài sản lớn nhất của đời con là..... những thứ mà nó đang nắm giữ
11. Món nợ lớn nhất của đời con là......... tờ giấy ly hôn
12. Lễ vật lớn nhất của đời con là......... sự hết lòng của con với nó
13. Khuyết điểm lớn nhất của đời con là....... con không lấy được hai vợ.
14. An ủi lớn nhất của đời con là..... thằng con trai con do.... nó đẻ ra.


ĐHĐ St