Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Giải trí cuối tuần.

Chuyện chưa kể về những biểu tượng cảm xúc quen thuộc.

(Dân trí) - Cuộc sống hiện đại với những Yahoo, email, facebook, đã biến những biểu tượng cảm xúc trở thành người bạn thân thiết của mỗi chúng ta. Đằng sau những "Icon" thân quen có nhiều câu chuyện thú vị ít người biết.


Dù thích thú hay “dị ứng” với những biểu tượng cảm xúc thường được sử dụng trong Yahoo, Facebook hay email…, chúng ta vẫn phải công nhận rằng trong nhiều tình huống, một đoạn tin nhắn sẽ trở nên thiếu hoàn chỉnh nếu không có một biểu tượng cảm xúc đính kèm. Nó giúp việc đối thoại qua mạng trở nên dễ dàng và suôn sẻ hơn.


Những biểu tượng cảm xúc đã ra đời từ hơn 30 năm nay. Chúng trở thành một phần của ngôn ngữ văn bản hiện đại.
Chắc hẳn rất nhiều người không ngờ rằng biểu tượng cảm xúc cũng là một phát minh và thậm chí nó còn có hẳn ngày giờ chính xác khi “ra đời”. Đó là lúc 11h44 sáng ngày 19/9/1982. Khi đó, giáo sư Scott Fahlman của trường Đại học Carnegie Mellon ở thành phố Pittsburgh, bang Pennsylvania, Mỹ gửi đi một email với hình mặt cười :-) và mặt mếu :-(.
Đó là lần đầu tiên người ta biết tới khái niệm về biểu tượng cảm xúc trong các dòng văn bản gửi qua mạng Internet


Mục đích của giáo sư Fahlman khi sáng tạo ra những biểu tượng này rất đơn giản, ông chỉ muốn tránh gây hiểu nhầm về giọng điệu trong bức thư gửi đi. Ngoài ra, Fahlman cũng muốn email của mình trở nên hài hước và đặc biệt hơn.

Giáo sư Scott E. Fahlman đã sáng tạo ra những biểu tượng cảm xúc một cách tình cờ cách đây hơn 30 năm.

Ngày nay, nếu không có những biểu tượng cảm xúc đó, những dòng “chat”, những dòng tin nhắn và email của chúng ta sẽ bớt đi rất nhiều sự hài hước, dí dỏm và thậm chí trong một số trường hợp, thông điệp gửi đi còn có thể bị hiểu nhầm về thái độ.
Trong email đầu tiên sử dụng biểu tượng cảm xúc, Fahlman viết rằng: “Tôi đề xuất biểu tượng sau đại diện cho sự hài hước :-) Hãy đọc nó theo chiều ngang. Nếu không có ý hài hước, hãy sử dụng biểu tượng này :-(”.

Về sau, chính Fahlman cũng ngạc nhiên về phát minh nhỏ này của mình, nó đã được sử dụng rộng khắp trong cộng đồng mạng thế giới. Ông thú thật rằng ban đầu ông chỉ nghĩ đây là một ý tưởng vui vui, khôi hài và không thực sự nghiêm túc với những gì mình đã vô tình sáng tạo ra.
Giáo sư Fahlman nhớ lại kỷ niệm năm xưa: “Chuyện này có vẻ hơi ngớ ngẩn, khi đó, tôi đang tham gia vào một cuộc tranh luận với bạn bè. Các email được gửi qua gửi lại. Tôi liền nảy ra một ý tưởng làm sao để các bạn mình phải kinh ngạc và bật cười. Đó chính là câu chuyện về sự ra đời của các biểu tượng cảm xúc. Tôi nghĩ rằng các biểu tượng đó cũng sẽ sớm bị lãng quên”.

Fahlman rất ngạc nhiên về sự thành công của phát minh đơn giản và tình cờ này. Ban đầu ông chỉ muốn sử dụng chúng để các bạn mình hiểu rõ hơn về giọng điệu trong mỗi email.

Biểu tượng cảm xúc của Fahlman được truyền đi khắp cộng động mạng thế giới hồi đầu thập niên 1980. Chỉ trong vòng vài tháng, việc sử dụng biểu tượng cảm xúc đã trở thành một “mốt” mới thịnh hành trong thế giới mạng toàn cầu.
Ngày nay, biểu tượng cảm xúc xuất hiện ở bất cứ đâu, vô cùng đa dạng. Những biểu tượng tạo bằng ký tự bàn phím giờ được thể hiện bằng những biểu tượng đồ họa rất đa dạng.

Tuy vậy, với sự phát triển cao hơn của các biểu tượng cảm xúc này, giáo sư Fahlman thực sự cảm thấy không hứng thú: “Tôi cho rằng những biểu tượng cảm xúc được thiết kế bằng đồ họa trông thật ngớ ngẩn. Chúng đã làm hỏng tính sáng tạo trong việc sử dụng những ký tự bàn phím để thể hiện cảm xúc. Cũng có thể tôi không thích chúng vì thứ mà tôi sáng tạo ra không cùng một loại với những biểu tượng cảm xúc dạng này”.

Biểu tượng cảm xúc đã trở thành một phần của giao tiếp hàng ngày, nó thể hiện tâm trạng vui buồn của chủ nhân tin nhắn một cách ngắn gọn, dễ hiểu, đơn giản và tiện dụng.

Nhiều người từng nói rằng ông không phải là người đầu tiên sáng tạo ra những biểu tượng cảm xúc này. Giáo sư Fahlman cũng không thể khôi phục lại email đầu tiên mà ông từng gửi đi trong đó có sử dụng biểu tượng cảm xúc. Vì vậy, phát minh của ông luôn gây tranh cãi. Vào năm 2002, một kỹ sư ở hãng Microsofl đã giúp Fahlman phục hồi lại dữ liệu năm xưa và phát hiện ra email gốc ban đầu.
Tuy vậy, lúc này, người ta lại phát hiện ra một ấn bản của tờ New York Times ra mắt từ năm 1862. Trong đó có một bài phát biểu của Tổng thống Abraham Lincoln. Trong đoạn văn bản ghi lại bài phát biểu này có một biểu tượng cảm xúc ;-) điều này khiến nhiều nhà nghiên cứu tiếp tục tranh cãi về việc liệu đây có phải một lỗi in ấn của tòa báo hay không.
Pi Uy
Theo Dailymail


VTN st

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Thư giãn cuối tuần


HÃY ĐỌC VÀ SUY NGẪM

1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu! 

2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó ... với ai! 

3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt. Kết luận: Hãy quan tâm tới "mấu chốt" của mọi vấn đề. 

4. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra? ”Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền? ”Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây. 

5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa. Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.

6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác! Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong! 


NHỮNG ĐIỀU KHÔNG TRƯỜNG HỌC NÀO DẠY BẠN

1. Trong vụ cướp nhà băng bọn cướp lao vào nổ súng, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!"

Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.

=> Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn" 


2. Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"

=> Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!" 


3. Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"

=> Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở" 


4. Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"

=> Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi" 


5. Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"

=> Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất" 


6. Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"

=> Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng" 


==> KẾT LUẬN:

- Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối.

- Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.
Chúc mọi người một tuần làm việc mới vui vẻ và kiếm được nhìu "Xiền" 

Blogger TH  st.

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Thư giãn cuối tuần


Bốn chín gặp năm mươi !

Một anh chàng cặp bồ với một phụ nữ đã có chồng, lúc 2 người đang ở trong nhà tâm sự thì bất ngờ người chồng về.
Anh chàng:
- Chết rồi làm sao bây giờ hả em?
- Bình tĩnh em đã có cách...Cô liền đi vào bếp xách cái thùng rác to tướng ra... mở cửa và nói:
- Anh đổ rác giùm em nhé?
Người chồng lập tức tuân lệnh vợ, xách thùng rác xuống tận tầng trệt để đổ rác. Nhân cơ hội đó anh chàng bồ mới thoát ra được, vừa đi về nhà vừa tấm tắc khen:
- Cô ta thông minh thật, hơn đứt vợ mình.
Về đến nhà anh bấm chuông... Một lúc rất lâu sau vợ anh ra mở cửa, trên tay cô là một cái thùng rác to tướng và mỉm cười nói:
- Anh yêu ơi, anh đổ rác giúp em nhé!


Ông chồng đi xa nhắn tin về cho vợ : Anh đi công tác xa không đưa em lương tháng này kịp nên anh gửi em 100 nụ hôn .

Vài ngày sau bà vợ nhắn tin lại là : Nụ hôn của anh gửi rất hữu dụng em đã sử dụng rất có ích : - Ông tiền điện đồng ý nhận 6 nụ hôn , ông tiền nước nhận 4 nụ hôn - Ông chủ nhà đồng ý lấy 2 nụ hôn mỗi ngày để trừ tiền nhà - Ông chủ tạp hóa thì ko chịu chỉ nhận hôn nên em phải trả thêm 1 số thứ khác - Chi phí linh tinh hết 40 nu hôn
+ Hiện giờ em còn khoảng hơn 40 nụ hôn chắc đủ dùng đến lúc anh về, nhớ anh nhiều .

Đặt tên cho con !
Đứa con trai 5 tuổi hỏi bà mẹ của nó:- Mẹ ơi tại sao tên của chị Hai con lại là "ngày hè rực rỡ"?
Bà mẹ trả lời với giọng đầy âu yếm:
- À tại vì bố mẹ muốn ôn lại kỷ niệm của chuyến nghỉ mát với Công ty đấy con ạ.
- Vậy chắc tên của chị Ba con là để nhớ đến kỳ nghỉ Tết của bố mẹ "ngày đông ấm áp"?
Bà mẹ vẫn với giọng nói lúc nãy:
- Con rất thông minh "bao cao su thủng" của mẹ ạ!





Blogger TH St

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Thơ vui: Hà Nội cái gì cũng rẻ

Hà Nội cái gì cũng rẻ.
3 ngàn một vé gửi xe.
(Đấy là không tính ngày lễ.
  Hà Nội “chém” giá… lưỡi lè).

Hà Nội cái gì cũng rẻ
Phim rạp sáu chục 1 vé
(Nếu mà mua qua chị “phe”
Thì lên trăm “k” còn bé)

Hà Nội cái gì cũng rẻ
2 ngàn - trà đá vỉa hè
(Trời nắng thì giá tăng… nhẹ
4 ngàn 1 cốc… be bé
Trà nhạt như nước lá me)

Hà Nội cái gì cũng rẻ
10 ngàn một ký… cave
(Nhưng mà cũng không… “sạch sẽ”
Chỉ được cái vẻ “màu mè”)

Hà Nội chỗ nào cũng… tè
Bờ tường, cột điện, bến xe
Một mùi “thơm” thật mạnh mẽ
Cứ ngỡ Chanel, Arpège…
(Con đường gốm sứ ven đê
Đàn ông thì khỏi nói nhé
Chị em cũng “ấy” sè… sè)

Hà Nội nói tục lắm nhé
Còn dùng tiếng lóng mới “phê”
  (Toàn tên bộ phận… sinh đẻ
Đảm bảo chỉ cần thoáng nghe
Mặt đã đỏ lên rồi nhé!)

Hà Nội hung hăng thấy ghê
Va chạm một tí đã hằm hè
Xông vào đấm đá, chửi thề
Mặt sưng quả bưởi, quả lê
(Đấy là còn ít đấy nhé
Chỉ cần thiếu chút kìm chế
Nhẹ thì được “khiêng về quê”
Nặng thì coi như tàn phế)

Hà Nội giao thông cũng “ghê”
Còi xe bấm không hạn chế
Đánh võng, lạng lách vè vè
Đường tắc lao cả lên hè
Đèn đỏ vẫn phóng mải mê
Cứ không cảnh sát là ô kê
Cầu vượt thì cứ mặc kệ
Băng đường bên dưới sợ… giề
(“Người phố” phải đi như thế
Văn hóa là do mình “chế”
Như vậy thì nó mới “phê”)

Hà Nội phục vụ rất tệ
Bán hàng mặt như “đâm lê”
Hất hàm chỉ khách để xe
Mặc cả - nghe chửi lộn mề
Ăn uống nhỡ buột miệng chê
Bị mắng như mắng… lợn sề
(Mất tiền chả được làm thượng đế
Lại còn mang tiếng “nhà quê”)

Hà Nội cũng khoái số đề
Cụ già, cụ trẻ đều mê
Thậm chí có người còn “phê”
Dọn nhà ra tít… bờ đê
(Hàng xóm bỗng thấy vắng vẻ
Gọi điện thì tò… tí… te
Hóa ra người ta đã “té”
Trốn gặp lũ đòi nợ thuê)

Hà Nội lắm tệ nạn ghê
Massage, tẩm quất, cà phê
Gội đầu, thư giãn, ê hề
Nói chung là… Bê-Sa-Mê
(Khách xa xin cẩn thận nhé
Kẻo không, chả có quần về)

Hà Nội có nhiều cái nể
“Dưng” mà cũng lắm điều chê
Nếu có thời gian ngồi kể
Chắc là dài đủ lê thê
(Thôi thì cuộc đời vẫn thế
Tặc lưỡi cho đỡ… tái tê
Sống gắng làm người… tử tế
Giấy rách phải giữ lấy lề)

Cử Tạ (CƯỜI 24H.COM.VN)

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

NHỮNG BÀI VĂN BẤT HỦ CỦA HỌC SINH

Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.

***

Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"

***

Tùng tùng tiếng trống vang lên, giờ ra chơi đã đến. Các bạn ùa ra sân như chim vỡ tổ. Có bạn ngồi chơi dưới gốc cây, có bạn chơi đá bóng, có bạn đi mua quà bánh, có bạn ngồi trong lớp ôn bài. Riêng em, em chỉ đi vệ sinh rồi vào lớp học tiếp.

***

Bên cạnh nhà em có bác tên là Sẵn, ngày ngày bác ra đồng đi cày ruộng, con trâu đi trước bác đi theo sau. Mỗi lần bác kêu tắc tắc là con trâu lại đi qua bên phải qua bên trái trông thật vui mắt. Khi bác đưa cây roi lên đánh vào mông chú trâu thì ếch nhái hai bên bờ ruộng kêu inh ỏi.

***

Ngày xửa ngày xưa, đất nước ta sinh ra được một cậu bé Thánh Gióng trông rất là quái nhân vì đã 3 tuổi mà vẫn không biết nói biết cười. Đột nhiên một hôm giặc tới, Thánh Gióng nhảy tót lên mình ngựa, sau khi đã ăn một bữa cơm khủng khiếp với hàng thúng cà muối mặn mà vẫn không khát nước. Thánh Gióng đánh giặc xong không biết đường về nhà vì chưa ra khỏi nhà lần nào. Thánh Gióng không biết đi đâu về đâu nên đành phải bay lên trời.

***

Nhà em có nhiều người nhưng em yêu bố nhất. Bố em 43 tuổi. Bố rất cao lớn. Mỗi lần bố ôm em, em chìm trong bóng tối.

***

Chiều qua, trời đang nắng chang chang bỗng nhiên sân nhà em đổ cơn mưa rào. Tiếng mưa rơi bập bùng phập phồng nên bố em hát: "Trời mưa bong bóng phập phồng. Em đi lấy chồng để khổ cho anh".

***

Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn cho ta thấy nước ta có nguồn nước rất dồi dào. Nước rất quan trọng trong đời sống chúng ta: cây cối cũng cần nước, ví dụ: đậu bắp, động vật cũng cần nước, ví dụ: trâu, bò, gà, vịt... Không có nước thì con người sẽ chết. Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn làm em liên tưởng đến câu tục ngữ "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" nghĩa là ăn quả rồi phải nhớ giữ lại hạt để trồng cây mới.

***

Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

***

Em bé nhà em mới 6 tháng tuổi, bé rất dễ thương và ngoan ngoãn. Mỗi khi mẹ cho bé ăn mẹ lại làm đủ trò. Ban đầu mẹ gọi anh Mèo ơi, rồi mẹ gọi anh Loa ơi, mẹ gọi anh Lịch ơi mà em vẫn quấy khóc. Thế là mẹ vừa cho bé ăn mẹ vừa nhảy múa tung tăng như con điên trên giường.

***

Bố em rất khéo tay nên mẹ em hay khen bố lắm. Hôm qua, sau khi đóng xong cái chạn bát, mẹ em liền khen bố: “Mình làm khéo quá, tối về em sẽ thưởng”, sau đó bố em cười rất tươi nhìn mẹ em.

***

Gần nhà em có một doanh trại bộ đội. Sáng sáng các chú xếp hàng chạy thể dục quanh xóm. Trưa trưa các chú ra đường đào đất trồng cây. Tối tối các chú trốn trại đi tán mấy chị gái và bị các anh chỉ huy đuổi bắt làm chó trong xóm sủa om sòm. Em rất yêu chú bộ đội vì từ khi có mấy chú thì xóm em vui lên hẳn.

***

Mùa xuân trăm hoa đua nở. Ong bướm bu đầy, chim chóc hót điếc cả tai. Trời vẫn còn lạnh, thỉnh thoảng ông em lại ho như cuốc kêu.

***

Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em một triệu đồng tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.

***

Lời ru có ý nghĩa quan trọng đối với cuộc đời mỗi người. Ngay từ khi lọt lòng, những lời ru của bà và mẹ đã đưa em vào giấc ngủ ngàn thu...

VND st