Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

KHÁT YÊU

Xuân đến sao ta nặng nỗi lòng
Ngũ tuần từng trải mấy long đong
Ái tình như khói, như sương sớm
Đong được bao nhiêu chén rượu nồng?!
Ngũ tuần ngồi lại nhặt mà đong
Sương khói vu vơ quẩn nặng lòng
Đem đổ tâm can thành dăm chén
Luý túy thua chi hưởng rượu nồng!
Từ độ xa em anh nhớ nhiều
Quan hà muôn dặm bước cô liêu
Bờ môi rát bỏng niềm cô độc
Rớm máu phong trần nhớ bởi yêu!

Anh gọi tên em biết mấy chiều
Tìm vui chén rượu bước chân xiêu
Tứ bề lạnh lẽo, em hư ảo
Chết khát linh hồn khao khát yêu

(Thái Hòa sưu tầm)

Xuân Tân Mão đến với 10B - K22 - Nguyễn Trãi


Tân Mão đang dịu dàng đón chào Nguyễn Trãi - K22 !





















Nào các bạn tâm sự đi để cùng liên hoan nhé!













Hai đứa (Thuần Tâm = 2T = Toàn Tâm)
có đẹp không ????




Lớp 10B bây giờ mới "bắt được" anh chàng Vũ Huy (Huy Kều cùng học ở lớp 9)










Món quà Kỉ niệm 30 năm ngày ra trường của lớp 10B
bây giờ mới đến tay chính chủ Nguyễn Kim Bân
(từ Hung ga ri trở về thăm lớp)



Nâng cốc! Zô!Zô!Zô!















Ăn từ từ thôi ,chờ lẩu cá chép om dưa chín đã.










Chà các chàng trai tranh nhau
chúc rượu bạn Bân.

















Ăn no rồi nhìn ai cũng đẹp !







Cả lớp nhìn phởn phơ ghê !



Hàng trước:Trung,Hòa(Tôm),Thuần,Thái Hà,Bân,
Hoàng Hòa,Hoài,Tâm,AnhDũng.
Hàng sau:Nguyễn Sơn,Vũ Huy(Huy kều),Thu,Mạnh Hà,Thành,Thảo.


Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Nụ hôn ngọt ngào và nguy hiểm


Bác sĩ người Anh Perter Gordon cho rằng một nụ hôn tốt hơn đánh răng bằng bàn chải. Hôn còn giúp người béo giảm cân vì 1 phút hôn tốn 26 calo. Nhưng đằng sau nụ hôn ngọt ngào đắm say cũng chứa đựng không ít rủi ro, nguy hiểm.
Lịch sử các động tác hôn đã được ghi nhận từ thuở xa xưa. Hôn gợi tình đã thấy tại các tượng cổ ở Ai Cập từ 1.500 năm trước Công nguyên. Cũng trong thời gian này, người La Mã thực hiện những nụ hôn đầu tiên. Họ hôn má, hôn miệng để thể hiện tình yêu; hôn nhẫn, hôn áo lãnh tụ tỏ lòng thần phục; hôn tượng thần thánh để tỏ lòng ngưỡng mộ; hôn lịch thiệp quyền quý lên bàn tay người đẹp...
Có thời kỳ, hôn nhau bị tôn giáo coi là tội lỗi, nhưng không nghiêm trọng và có thể tha thứ (có lẽ vì thế mà nụ hôn vẫn tồn tại và được phổ biến rộng rãi cho đến tận bây giờ).
Nếu đôi mắt được ví như cửa sổ tâm hồn thì cặp môi lại được mệnh danh là hành lang đi vào tâm trí người mình mến chuộng. Chúng ta đáp ứng với ý nghĩ bằng nụ cười, diễn tả thương yêu bằng lời nói, bày tỏ ý định bằng nụ hôn. Một nụ hôn có thể nói lên nhiều điều mà đôi khi khó diễn tả bằng ngôn từ. Đôi môi có nhiều dây thần kinh cảm giác tạo ra những kết hợp đằm thắm, những biểu hiện im lặng giá trị bằng hàng vạn lời có cánh.
Có người coi nụ hôn như một mẹo tuyệt hảo của tạo hóa để khỏi phải nói lên những lời không cần thiết. Có người coi hôn là phản ứng tương tác giữa hai trái tim.
Hôn cũng là một diễn tả rất nghệ thuật, rất cá nhân của tình cảm ưa thích, thương yêu. Xem các tài tử điện ảnh, thấy họ hôn nhau điệu nghệ, nhiều người thèm được bắt chước. Có người còn tò mò đếm được tới 127 nụ hôn trong phim Don Juan quay vào năm 1927, với nam tài tử John Barrymore hôn hai nữ minh tinh Mary Astor và Estelle Taylor.
Để có nụ hôn ngọt ngào say đắm, người “sành hôn” nào cũng phải sửa soạn một hơi thở thơm tho và làn môi ướt át; tập trung vào người mình sắp hôn nhưng tâm hồn thư giãn, mắt lim dim lắng nghe lời thì thầm...
Trong một cuộc thi hôn nhân ngày lễ tình yêu được tổ chức tại Italy, chiến thắng thuộc về đôi tình nhân Adrea Sarti và Anna Chen. Họ đã đứng trong suốt 31 giờ 18 phút đồng hồ để hôn nhau và cuối cùng thì chàng xỉu đi vì mệt, nhưng họ đã lập kỷ lục thế giới về hôn và đoạt phần thưởng hơn 10 nghìn USD để làm đám cưới.
Ích lợi trông thấy của nụ hôn, ấy là ta đã chiếm được trái tim người mình hôn; và hơn nữa là ích lợi tinh thần, ích lợi sinh học. Về ích lợi tinh thần của hôn thì cách ngôn Mỹ có một câu đáng suy nghĩ: “Chưa ai chết vì hôn, nhưng có nhiều tâm hồn khô héo vì thiếu một nụ hôn”.
Nhiều chuyên gia về stress cho rằng hôn làm giảm căng thẳng vì khi hôn hơi thở sâu hơn, toàn thân thư giãn. Khi hôn, não tiết ra chất oxytocin làm con người có cảm giác sảng khoái. Có một nghiên cứu ở Đức cho rằng vợ chồng ôm hôn tạm biệt trước khi đi làm thì sẽ ít bị tai nạn xe, lương bổng cao, sống lâu vì họ yêu đời, hiệu quả công việc cao hơn.
Nhiều nghiên cứu cho rằng não có những tế bào đặc biệt hướng dẫn môi tìm môi trong bóng tối dễ dàng, phải chăng vì thế mà các cặp tình nhân thích hôn nhau trong rạp hát không đèn?
Về mặt sinh học, nụ hôn giúp tăng nước bọt trong miệng. Nước bọt tiết ra nhiều khi ta ngửi hay trông thấy một món ăn thơm ngon hấp dẫn, và cả khi thèm khát yêu đương. Nó còn nhiều công dụng khác như giúp tiêu hóa thức ăn. Nước bọt sẽ hòa lẫn với thực phẩm đưa vào miệng, làm nhão chúng trong khi răng nhai nghiền nhỏ, đồng thời biến tinh bột thành đường.
Ngoài ra nước bọt còn có nhiệm vụ giữ vệ sinh răng miệng, diệt trùng, tránh sâu răng, làm sạch thức ăn vụn còn sót lại trong miệng. Vì thế, bác sĩ người Anh Perter Gordon còn cho rằng nụ hôn tốt hơn đánh răng bằng bàn chải.
Một nghiên cứu khác còn cho thấy, nụ hôn giúp người béo giảm cân vì khi hôn 1 phút tốn hết 26 calo. Hôn chính là một vận động toàn thân giúp tim đập nhanh, máu lưu thông dễ dàng. Hôn giúp cơ bắp ở miệng và má mạnh hơn, da mặt ít nhăn sệ khiết ta trông bớt già.
Mối nguy từ nụ hôn
Bình thường, trong miệng có nhiều vi sinh vật tốt xấu khác nhau. Nước bọt của người có bệnh răng lợi chứa nhiều vi khuẩn, nhất là loại Porphyromonas gingivalis với cả chục triệu con trong một cm3.
Khi hôn nhau, tất nhiên có việc nước bọt luân lưu qua lại giữa hai cửa miệng, có thể có thương tích do đụng chạm, cọ sát răng và lưỡi dẫn đến nhiễm khuẩn, nhất là với người mang niềng răng bằng kim loại.
Các bà mẹ khi hôn nựng con cũng dễ truyền vi khuẩn Streptococci: S. Mutans và S. Sobrinus vào miệng con và làm hỏng răng, cũng giống như thói quen nhai và mớm cơm cho con của các bà mẹ Việt khi xưa. Vi khuẩn này có nhiều ở dưới lớp vôi đóng cặn tại chân răng người mẹ.
Có một bệnh do hôn mà người Mỹ gọi là Kissing Disease, do virus Epstein-Barr gây ra. Virus này trong nước bọt. Bệnh thường xảy ra ở thanh thiếu niên với các triệu chứng nóng sốt, đau cuống họng, sưng hạch nước miếng ở cổ, mệt mỏi, buồn nôn. Bệnh có thể kéo dài vài ngày cho tới vài tuần lễ. Hiện chưa có dược phẩm nào tiêu diệt được virus này.
Nhiều bệnh tật khác nữa có thể lây lan khi hai người hôn nhau (thậm chí không cần hôn mà chỉ do ăn uống, sinh hoạt chung cũng có thể lây nhiễm). Vì thế, để vừa thưởng thức vị ngọt ngào của tình yêu mà vẫn tránh được những rủi ro từ bệnh tật, các bác sĩ khuyến cáo: Nên giữ gìn vệ sinh răng miệng, điều trị những bệnh về răng miệng nếu có, giữ hơi thở thơm tho bằng nước súc miệng, một số loại kẹo, dược liệu... Và tất nhiên khi mắc những bệnh có khả năng truyền nhiễm cao (qua đường thở, nước bọt...) thì nên... nghỉ hôn đến khi khỏi bệnh.

(Theo Sức Khỏe & Đời Sống)

Một bài thơ chưa từng được công bố của Xuân Diệu

Ba lời cảm ơn
„Chép tặng Đặng Của* với tình đồng hương Bình Định và tình bạn tri âm.
Xuân Diệu“.
Cảm ơn trời đất thật tài hoa
Đưa hết tình anh với đậm đà
Đem cả bài thơ và khúc nhạc
Sắc trời hương đất tạo em ra.

Cảm ơn thầy mẹ khéo nhân duyên
Sinh tạc ra em khối diệu huyền
Dáng nét làm cho anh quyến luyến
Sáng ngời đôi mắt khiến anh điên.

Lắm lúc nhìn em sững mắt anh
Cảm ơn em đã đón anh nhìn
Anh nhìn như thể rơi con mắt
Và cả thời gian cũng đứng im.

* Ông Đặng Của - nhận vật được thi sĩ tặng thơ là một tiến sĩ trong ngành dầu khí.


Dung (10A) st

THƠ TẾT NGƯỜI XA QUÊ


TẾT MUỘN


Xuân này không ở nhà,
Tết có cũng như không,
Có cô gái ngóng chồng,
Có chàng trai nhớ Mẹ,...

Tết đến thật rồi nhé,
Chỉ lũ trẻ vui đùa,
Người lớn thì thi đua,
Làm, làm nhiều hơn nữa!

Gió lùa qua khe cửa,
Tuyết lạnh vẫn rơi đầy,
Anh nhớ mùa xuân ấy,
Em e ấp, vai gầy,...

Tết này con không về,
Chắc là "Xuân" đến muộn,
Mẹ già ở quê xa,
"Mẹ đừng buồn", mẹ nhé!


07-02-2011( Xuân Tân Mão)
Ngô Thái Hòa
Berlin, CHLB Đức.



TẾT XA QUÊ


Chiều 30 Tết, tôi tự hỏi:
-Xuân đến rồi ư?
-Tết đến rồi ư?
Vậy mà tôi và bao người Âu Mỹ,
30 Tết vẫn đi làm!

Ở quê tôi,
Giờ này vui lắm,linh thiêng lắm!
Mâm cỗ Tất niên,
Người người quây quần chúc tụng,...

Ở nơi đây, Âu Mỹ quê người,
Tuyết , gió cũng xôn xao,
Nhưng người người,
Vẫn hối hả mưu cầu,
Không chỉ mình tôi,
Cô đơn trong gió lạnh, tuyết dầy!
Tôi đang sống và cần phải sống,
Ngẩng cao đầu,
Vươn lên, khảng khái giữa bi ai!

Tết đến rồi!Mà đời tôi vẫn thế,
Xuân đến rồi đi,
Tuyết lạnh phủ chân cầu,
Tôi lặng lẽ đi giữa trời Âu,
Mang trong lòng một niềm tin cháy bỏng:
"Mai này,
Chúng mình cùng nhau,
Về ăn Tết ở quê nhà!"


07-02-2011(Xuân Tân Mão)
Ngô Thái Hòa
Berlin, CHLB Đức.

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

EM SẼ ĐẾN

Em không đến bên anh lúc buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố vắng
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh đang hạnh phúc

Chỉ khi nào
Người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
Để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh.
(Nguyễn Lam Điền)

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

ĐIỀU ANH MONG MUỐN

Anh chẳng có những bài thơ tặng riêng em ,
Chỉ sợ chúng gieo mầm li biệt .
Vì tình yêu đòi tình yêu chân thật
Mà thơ anh giả dối những ngôn từ...

Tình yêu- mỗi người như một nhà thơ.
Riêng anh- anh muốn làm người thủy thủ,
Từ muôn dặm trùng khơi ngóng về nơi lục địa
Tâm niệm một điều:”Nơi ấy có em” ...

Để được gặp em, để được gần em ,
Sau những tháng, những ngày lênh đênh sóng bể
Ngoan ngoãn trong vòng tay anh là em bé nhỏ
Người con gái đợi anh trên bến cảng chiều chiều ...

Khi xa bờ, anh vẫn mang theo
Kỷ niệm những phút ngất ngây, những giây tự ái
Để rồi thấy rằng mình chưa phải
Lại khát khao một chuyến sau về…



Vĩnh Yên 8/7/1982
Bàng HS

Đành vậy với tình yêu

Trịnh Công Sơn.
Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay không ?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.
Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.
Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.
Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.
Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....
Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.
Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.
Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.

Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.
Xuân '98
Hòa NT st