Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Nghe đàn ông chỉ cách... chọn chồng



1. Không sợ lấy chồng già chỉ sợ lấy chồng trẻ:
Nếu người đàn ông của bạn còn rất trẻ thì bạn chỉ nên yêu, không nên kết hôn. Nam giới phải tầm 30 tuổi mới thích hợp với cuộc sống gia đình.

2. Nên lấy người giàu hay người nghèo?
Hãy lấy người dám vì bạn mà tiêu tiền

3. Có nên lấy người đàn ông đã ly hôn không?
Người đàn ông đã ly hôn 1 lần thực sự là một bảo vật. Người đàn ông ly hôn 2 lần thì chỉ là cỏ rác.

4.Có nên lấy người quá thật thà?
Có người rất thật thà. Nhưng kết hôn nên chọn người thật thà mà tinh nhanh.

5. Nên lựa chọn con người của công việc hay con người của gia đình?
Theo quan niệm truyền thống nên lựa chọn con người của gia đình, anh ta sẽ biết lo cho bạn và con cái, hạn chế tối đa các cuộc nhậu nhẹt bên ngoài. Khi có sóng gió gì, với anh ta, vợ con sẽ là trên hết.

6. Lấy người có tính cách như thế nào là tốt?  
Lấy chồng chính là lấy tính cách của người đó,mọi thứ khác của anh ta rồi sẽ rời bỏ bạn mà đi. Những người có tính cách gần giống nhau tốt hơn hai người có tính cách khác nhau hỗ trợ nhau.

7. Kết hôn có nên xem tuổi?
Có. Tốt nhất là nên xem tuổi tác xem có hợp nhau không, tướng số ra sao. Nhiều người cho vậy là mê tín nhưng đôi khi nó lại có tác dụng tâm lý rất tốt. 

8. Nên tránh những kiểu đàn ông nào?
Những người đàn ông ích kỷ nên tránh xa. Nên lựa chọn đàn ông có trách nhiệm.

9.Trai Bắc tốt hay trai Nam tốt?
Gái Bắc nên lấy trai Bắc. Gái Nam nên lấy trai Nam.

10. Có nên lấy người đào hoa?
Đàn ông rất thích đồ mới lạ. Không có người đàn ông nào không trăng hoa, chỉ có người đàn ông giỏi kiềm chế.

11. Nên lựa chọn môn đăng hộ đối?
Đàn ông rất sĩ diện, họ sẽ tự ti nếu thua kém vợ mình.

12. Nên lấy người học vấn cao hay thấp?    
Nên lấy người có trình độ tương đương với mình, không nên có sự chênh lệch quá về trình độ, nếu không hai người sẽ không có điểm chung và thường bất đồng ý kiến. Không phải chúng ta coi thường những người học vấn thấp mà chỉ là tư tưởng khác nhau nên không thể hòa hợp trong đời sống vợ chồng.
    


Hòa NT st

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

VÌ NGÀY 8/3



Gánh nặng đường xa chẳng chuyển lay!

Nguyễn Trung Thục

Thơ vui về phái yếu

Xuân Quỳnh

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét…
Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày…
Nếu ví dụ không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát…
Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học… hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu ai biết tới bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày Xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

1986
Thu NV st

Đàn ông Việt

Trong chuyến công tác Thụy Điển cách đây 10 năm, tôi có dịp trao đổi thân tình với các bạn quốc tế, những người rất yêu mến Việt Nam, một số đã từng công tác tại Việt Nam những năm 80 thế kỷ trước! Vì thế, tôi được lắng nghe nhiều tâm sự của họ về con người Việt Nam, đất nước Việt Nam (không về chính trị đâu nhé! nhân văn thôi!).
Trong số các câu chuyện trao đổi, có việc về phụ nữ phương Tây nhìn đàn ông Việt thế nào, và ngược lại, phụ nữ Việt trong con mắt người đàn ông phương Tây. Kết luận chung: họ cho rằng so với họ, đàn ông Việt có điểm hạn chế về thể hình, bề ngoài, lối tư duy hấp dẫn người khác giới... trong khi đó, dường như ích kỷ và tham lam, khi tạo dựng và duy trì một xã hội bất công bằng, để đàn ông Việt hưởng thụ phần nhiều hơn (so với phụ nữ Việt). Đàn ông Việt quá sướng khi tận hưởng quá nhiều ưu đãi: thiên nhiên đẹp, thức ăn ngon, phụ nữ đẹp! Trong khi phụ nữ Việt thì rất đáng yêu và đáng thương, họ thông minh, xinh đẹp (đàn ông Thụy Điển khẳng đinh rằng dưới con mắt phương tây, phụ nữ Việt Nam nằm trong số phụ nữ thông minh và đẹp nhất thế giới) nhưng hy sinh nhiều quá, làm lụng vất vả, cung phụng hết lòng cho chồng con!
Tóm lại, tôi rút ra là đàn ông Việt bị phụ nữ phương tây chê, còn phụ nữ Việt, được đàn ông phương tây khen và mong ước!
Sau này, tôi đã hỏi thêm một số đàn ông và phụ nữ mà tôi cho là họ có khả năng giúp tôi đưa ra nhận định khách quan, và mong đợi họ trả lời tôi thành thực, vì tôi muốn đi tìm sự thật!
Tôi thấy dường như những người tôi hỏi có xu hướng đồng quan điểm! Nhiều đàn ông Việt thổ lộ không mấy thành công trong hấp dẫn phụ nữ nước ngoài. Ngược lại, nhiều phụ nữ Việt đã đi nước ngoài, hoặc làm việc với người nước ngoài, cho tôi biết "tín hiệu" đánh đi từ đàn ông phương tây nhiều (tôi muốn nói tìn hiệu thực tình, muốn kết hôn thực lòng), đến mức một chị ở Bộ Giáo Dục đưa ra một kết luận là "chổi cùn rế rách vơ hết"! (ý nói, xấu đến mấy dưới con mắt người Việt, phụ nữ Việt vẫn được người đàn ông tử tế, có học thức phương tây... mê!). (mong chị em đọc bài viết này kiểm chứng cho!).
Quả thực, càng đi nhiều, biết nhiều, tôi càng... thấy chán mình, chán văn hóa "giới" của mình. Và dần tôi… biết thân phận mình hơn!
Người nông dân hàng xóm tôi sang chơi tâm sự thương con gái mình. Bà nói "…thật khó tìm được một người đàn ông tử tế cho nó lúc này! nhìn đâu cũng thấy không chơi bời nghiện hút, cờ bạc, thì lại mở miệng là chửi tục, không nói được một câu tử tế, lười biếng, lại chỉ giỏi ăn! Lấy về thêm tội! Nhìn lên mấy đứa học đi Hà Nội, mở công ty này, đầu tư chứng khoán nọ, giàu đâu chẳng thấy, chỉ thấy về hét bố mẹ bán đất bán ruộng. Mà không thế thì lại vợ nọ con kia nhức đầu. Trông ra chẳng anh nào bền, chẳng biết đâu mà lần".
Một người phụ nữ học thức, rất thông minh, xinh đẹp, công tác bên đài truyền hình, đã ly dị chồng vài năm, độ tuổi mới chớm ngoài 30, khi nhận thấy tôi trăn trở về đàn ông Việt, đã nói thẳng thắn với tôi rằng, "nếu em đi bước nữa, không bao giờ nghĩ đến đàn ông Việt!".
Quay sang câu chuyện trên ba vạn phụ nữ Việt đi lấy chồng Hàn Quốc! Và những ngày này, sống xa Hà Nội hơn trăm cây số, chuyện trò với người dân, tôi biết ở đây cũng có phong trào lấy chồng Đài Loan, Trung Quốc...
Sự phát triển của kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh, siêu âm, phát hiện thai sớm... đã và đang tạo ra cho các nước Á đông, trong đó có Trung Quốc, Việt Nam, sự mất cân bằng giới tính. Số đàn ông ế thừa do thiếu phụ nữ, đang gia tăng. Cũng mất cân bằng giới vì hậu quả của kỹ thuật hiện đại chẩn đoán thai sớm, đàn ông Nhật, Hàn đổ sang Trung Quốc, Mông Cổ, Đài Loan... tìm vợ! Rồi Đài Loan đổ sang Trung Quốc, Philippine. Indonesia, Việt Nam! Trung Quốc, đổ sang Việt Nam...
Và đến lượt Việt Nam, chắc chắn đàn ông Việt Nam không chịu ngồi không ế vợ! Nhưng chúng ta đổ sang đâu? Liệu đàn ông Việt Nam với văn hóa hiện tại, đi tìm vợ ở đâu? Một bộ phận chậm chân chắc phải chấp nhận thân phận sang tìm vợ ở… Lào? Cambodia?? Bangladesh??? hay sang phi châu????
Vấn đề mất cân bằng giới đang và sẽ bị trầm trọng thêm theo thời gian. Vấn đề nghiện hút (phần lớn là nam), HIV/AIDS, rồi trộm cắp, tham nhũng... vào tù (cũng phần lớn là nam giới!) lại vẫn tiếp tục… gia tăng!
Cũng có con gái ở độ tuổi lấy chồng, tôi suy từ tâm tư của tôi, vợ tôi, và cả con gái tôi! Việc phụ nữ Việt đi lấy chồng nước ngoài hàng loạt (Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan...), đàn ông chúng ta mới nhìn về lý do kinh tế! Rồi quay sang cả vấn đề quản lí xã hội, quy kết chính quyền địa phương... thả nổi!
Tôi đồng ý hiện tượng phong trào kia là có lý do kinh tế!
Tôi đồng ý là có vấn đề thương trường, lừa bịp!
Tôi đồng ý có vấn đề một bộ phận phụ nữ kém hiểu biết, nông nổi!
Và đồng ý có cả vấn đề chính quyền kém cỏi!
Nhưng tất cả những cái đấy, tôi tin vẫn chưa đủ!
Để hiểu được vấn đề, phải nhìn sâu vào giá trị tương đối của đàn ông Việt, hình ảnh thực sự người đàn ông Việt trong tâm tưởng người phụ nữ! Giải quyết cái gốc là tạo lại giá trị văn hóa người đàn ông Việt. Đã đến lúc không thể dùng biện pháp hành chính ngăn cản được sự tự do hôn nhân! Không thể mong trói buộc người phụ nữ Việt bằng các ràng buộc gia đình, điều tiếng xã hội! Những cái ràng buộc đó đang trở nên lỏng lẻo hơn bao giờ hết khi toàn cầu hóa diễn ra với tốc độ số hóa!
Lúc này, tôi mới thấm truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp! Trong "chút thoáng Xuân Hương", ở chuyện thứ ba, cảm giác tê tái, đắng ngắt ở người thi sĩ trước người phụ nữ Việt nơi thôn dã và câu nhận xét của người phụ nữ này: "... Đàn ông các anh như trẻ con cả! Cũng giống hệt đàn lợn của tôi, khi nào được ăn thì phởn!".
Đâu rồi hình ảnh đẹp người đàn ông Việt trong tâm tưởng của phụ nữ Âu, Á?
Tôi nhớ đến người thanh niên Hà Nội sang học ở Triều Tiên những năm đầu 70, và mối tình sâu nặng của anh với người nữ công nhân Bắc Triều Tiên. Họ vượt qua tất cả mọi cám dỗ và rào cản, vượt qua không gian im lặng mênh mông trong suốt ba chục năm trời, để rồi đến với nhau khi mái đầu đã bạc, sống cuộc đời đạm bạc ở khu tập thể Thành Công nhưng giàu vô vạn tình thương yêu!
Tôi nhớ đến mối tình đẹp như một bài ca đi cùng tháng năm khói lửa của đất nước giữa nữ nhà báo Pháp xinh đẹp và nghệ sĩ Nguyễn Đình Thi, tác giả ca khúc Người Hà Nội. Vì sự nghiệp giải phòng dân tộc của Việt Nam, họ phải xa nhau, mãi giữ một tình yêu cháy bỏng hòa với tình yêu đất nước, con người Việt, đàn ông Việt!
Và tôi nhớ đến những bài thơ, bài ca khắc họa hình ảnh người đàn ông Việt trong những năm tháng khói lửa:
“Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều,
Bóng dài trên đỉnh núi cheo leo,
Núi không đè nổi, vai vươn tới,
Lá ngụy trang reo với gió đèo”
(Tố Hữu)
“.. các anh đi,
ngày ấy đã xa rồi!
Xóm làng tôi còn nhớ mãi…
Các anh về,.
Mái ấm, nhà vui,
Tiếng hat câu cười,
Rộn ràng trong xóm nhỏ…”
(Lời bài hát “Bộ Đội Về Làng”, nhạc Lê Yên; thơ: Hoàng Trung Thông)
Đất nước đổi thay. Hình ảnh người đàn ông Việt đã đổi thay? Giờ đây, thử hỏi đâu là hình ảnh đàn ông Việt trong con mắt người phụ nữ Việt? Tôi tin là, lật lại giá trị đàn ông Việt, phụ nữ Việt, ta mới hòng tìm ra con đường giải thoát cho tình trạng "lấy chồng ngoại" cực chẳng đã của người phụ nữ Việt Nam ngày nay!
Yên Thế, xuân 2011
TRẦN TUẤN

Thanhvien10H st

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

MẸ !

Trong mỗi chúng ta, ai cũng được sinh ra từ Mẹ, được nuôi dưỡng bằng dòng máu , bầu sữa của Mẹ và được nâng niu bằng tình thương yêu vô bờ bến của Mẹ.
Mỗi khi ta yếu đau, buồn phiền, lo nghĩ ,kém vui…Mẹ luôn có ở bên để động viên an ủi. Và khi đó, chính Mẹ mới là người lo lắng , suy nghĩ nhiều hơn nỗi buồn đau mà ta đang đối mặt.
Rồi khi ta lớn khôn trưởng thành, dù có đi công tác ở nơi xa xôi nhất, Mẹ vẫn luôn đau đáu dõi theo, nghe ngóng , đợi chờ…Và dù ta có trở thành ÔNG NÀY BÀ NỌ , thì trong thẳm sâu lòng Mẹ, ta chỉ luôn là “đứa trẻ nhiều tuổi” mà thôi.
Mỗi ngày đất nước chưa bình yên, là mỗi ngày nỗi nhớ và lo lắng cho số phận người ra trận càng làm cho trán Mẹ hằn thêm nhiều nếp nhăn, tóc Mẹ thêm nhiều sợi bạc. Nỗi lo của Mẹ hơn gấp trăm ngàn lần của chúng con- những đứa con nơi mặt trận. Bởi tình yêu trời biển mà Mẹ dành trọn cuộc đời có bao giờ vơi !
Sẽ là thiếu sót biết bao, khi mà chúng ta đang say sưa với chiến thắng trên thương trường, kiêu hãnh về những thành công trước bạn bè, hân hoan trong cuộc chè chén triền miên… chúng ta có biết chăng, ấy là lúc đôi mắt thẳm sâu của Mẹ vẫn từng phút dõi theo và lo lắng cho ta. Nếu như có ta lầm lỡ, Mẹ vẫn mở rộng vòng tay mẫu tử nhân từ, chở che với lòng bao dung độ lượng. Bởi trong Mẹ có một niềm tin mãnh liệt rằng, bằng tình thương nhân hậu của Mẹ, Mẹ sẽ giúp đứa con thương yêu của mình đứng lên, làm lại cuộc đời.
Hạnh phúc biết nhường nào khi cuộc đời ta còn có Mẹ!


GỬI MẸ


Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ
Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ
Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt
Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi

Nhưng mẹ ơi con xin thú thật
Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
Đứng trước mẹ dịu dàng chân thật
Con thấy mình nhỏ bé làm sao

Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu
Như bay lên vầng ánh sáng cao siêu
Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu
Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu

Trong cơn mê con từ biệt mẹ ra đi
Con muốn đi tận cùng trời cuối đất
Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất
Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
Con đập vào các cánh cửa mỏi tay
Con đã ăn xin như một kẻ ăn mày
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

Tìm không thấy tình yêu con trở về với mẹ
Tâm trí chán chê thân thể rã rời…
Con bỗng thấy một tình yêu chân thật
Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ- Mẹ ơi !

Ngọc Hà st

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

LÁ DIÊU BÔNG- MỘT TÌNH YÊU SAY ĐẮM

Nhà thơ Hoàng Cầm
Tranh sơn dầu Đinh Quang Tỉnh



Lá diêu bông




Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
cuống rạ

Chị bảo :
Đứa nào tìm được lá diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng.

Hai ngày Em tìm thấy lá
Chị chau mày :
- Đâu phải lá diêu bông

Mùa đông sau Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới Chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

Từ thủa ấy
Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
diêu bông hời !...
... ới diêu bông !

RÉT 1959
Hoàng Cầm

Một người con gái Đình Bảng mới lớn. Một cậu bé đặt hồn yêu vào người con gái hơn tuổi mình khi gặp. Người con gái đi tìm trên cánh đồng chiều còn trơ cuống rạ thanh vắng. Cô tìm một chiếc lá diêu bông hư ảo và hối thúc mình với một tâm niệm nếu có người con trai nào tìm được chiếc lá đó, cô sẽ lấy làm chồng.
Có ngờ đâu, chàng trai bé bỏng, choáng ngất trước vẻ đẹp của người con gái đã lao vào một cuộc tìm kiếm mới với một đức tin lời nói của người con gái là sự thật. Là người trai khi gặp người con gái mình yêu dù anh ta hơn tuổi vẫn trở nên vụng về lúng túng trước những rung động đầu đời. Huống hồ đây mới chỉ là chú bé. Sự ngập ngừng của người con trai nhỏ tuổi đã bị gạt qua trước rung động trái tim mãnh liệt, cậu bắt đầu lao vào kiếm tìm .

Lần thứ nhất, hai ngày sau, chiếc lá được em đưa đến chị. Cái chau mày của chị cho thấy sự thật đó không phải lá diêu bông và cả sự bàng quan trước công sức của người con trai.

Lần thứ hai, vào mùa đông, chiếc lá người con trai mang đến được người chị mỉm cười không nói, ánh nắng nhạt bên sông cuốn hút tâm hồn chị hơn lòng nhiệt thành của chú bé .

Lần thứ ba, ngày cưới chị, người con trai mang đến chiếc lá mình tìm được. Niềm hạnh phúc đang đong đầy trong nụ cười của người chị, không cần gì ngoài hạnh phúc mà chị đang có. Chị đã hạnh phúc rồi !

Lần thứ tư, khi người con trai mang lá sau những kiếm tìm khó khăn đến cho chị, lúc này chị đã ba con. Vẫn không phải là lá diêu bông chị tìm. “Xòe tay phủ mặt chị không nhìn. “. Chị đã không còn gì để nói.

Từ thuở ấy, người con trai vẫn mải miết đi tìm lá diêu bông dù “đầu non cuối bể “.

Người con gái đã qua bao cung bậc của cuộc đời : từ tha thẩn tìm một điều mộng mơ, trải qua những đắm say cuộc sống, hạnh phúc hôn nhân rồi là gánh năng đời thường. Người con trai với mối tình mãnh liệt đến với người chị mình yêu trước sau vẫn mang một lễ vật với cùng một tên ước vọng, với cùng một niềm mong mỏi chị sẽ để tâm đến mình. . .Ở đất Kinh Bắc có bao nhiêu ràng buộc khi đó, nhưng chẳng có gì cản trở người trai. Dẫu là ít tuổi hơn chị, dẫu đúng là ngày cưới của chị, dẫu là chị có ba con…không môt ngăn trở nào cản trở em đến với chị…
Nhà thơ Hoàng Cầm đã gói mối tình đơn phương của mình trong bài thơ “Lá diêu bông”. Dù ta không rõ có đúng là chàng trai 8 ấy tuổi bị đắm say trong mối tình vô vọng với người con gái tên Vinh hơn 4 tuổi thuở ấy hay không, thì đây vẫn là một bài thơ lay động lòng người.
Hà nội 2-3-2011
Bàng HS

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Mừng tháng Quốc Tế Phụ Nữ!

Khói trắng
(Kính dâng Mẹ của Kiên Giang)

Hương cau thơm phức ngôi sao mẹ
Thơm ngát mái nhà thơm áo cơm
Con thở trong mùi hương bát ngát
Thịt da mái tóc quyện mùi thơm

Nước mắt chảy xuôi... tình mẫu tử
Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi
Mẹ đem cái chết làm nên sống
Nước mắt một dòng vẫn chảy xuôi

Ngày xửa, ngày xưa thời trẻ dại
Con đau rên xiết mẹ rầu lo
Bán đôi bông cưới mua thang thuốc
Mua bánh tai heo, giấy học trò

Đêm nao con khóc đòi ru ngủ
Mẹ thức mỏi mòn nhịp võng đưa
Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm
Mẹ ơi! Con lớn giữa niềm ru

Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy
Đau đớn không hề rên xiết khẽ
Sợ con nghe được mà buồn lây

Nói làm sao hết mẹ hiền ơi!
Công đức, niềm đau, lẫn tiếng cười
Mẹ lấy bụi đời làm phấn sáp
Che dù trời nắng, đội mưa rơi

Nhớ mùa cau trổ trong vườn củ
Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân
Khói trắng lên trời như tóc mẹ
Con ngỡ khói trắng quyện mây tầng

Chiều nay dừng gót trên bờ biển
Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi
Con ngỡ khói vườn hay tóc mẹ
Bay tìm con lạc bước đường đời

Mai mốt con về thăm xóm mẹ
Thăm mùa cau trổ bóng làng xưa
Để rình nghe lại trong hiu quạnh
Tiếng hát ngày xưa, nhịp võng đưa

Con sẽ kính dâng lên gối mẹ
Gói trà tàu, gói bánh tai heo
Hương cau lại quyện hay màu tóc
Nước mắt đầu xuân ấm xóm nghèo

Nguyện cầu Đức Phật và Danh Chúa
Rũ đức từ bi xuống phước lành
Mẹ sống muôn đời cùng vũ trụ
Ngôi sao mẹ ngự giữa thiên đình.



Dung 10A st

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Tự sự hàng rào quê

Chức năng muôn đời của những bờ rào là làm đường ranh ngăn cách bên trong với bên ngoài, bên này với bên kia. Có ai biết trong cái sự thay đổi nhỏ nhẹ của những bờ rào nơi quê nhà, đã mang theo một cuộc vần xoay lớn về quan niệm sống, nhân sinh quan của con người nông thôn.

Nỗi oan của giậu mồng tơi

Người miền Trung xứ nắng quê tôi thường chọn những loại cây làm rào là loài mọc thẳng, không quá cao, không quá um tùm, sum suê, dễ đan khóm vào nhau và tỉa nắn ngay hàng. Dâm bụt (có nơi gọi râm bụt), keo giậu (còn gọi là bình linh, táo nhơn…), cây tô phượng (còn gọi là tô mộc hay gỗ vang); mồng tơi… là những loại cây giải pháp tốt cho rào giậu vì chúng thật dễ trồng, mặt khác, ngoài chức năng “biên phòng” cho mảnh vườn, ngôi nhà thì chúng còn tham gia vào đội văn công “cây nhà lá vườn” để tăng hương sắc cho những bữa ăn dân dã, làm nguyên liệu cho những bài thuốc dân gian gần gũi nhất.
Những trận mưa bão dài ngày, chợ búa ế ẩm, xơ xác, mẹ tôi chỉ đội nón ra bờ rào ngắt vài ngọn mồng tơi là đã có một bữa canh ngon. Ba đi làm rẫy bị trầy tay chân, máu ra nhiều, mẹ cũng dùng lá cây tô phượng đắp lên chút là cầm ngay. Thằng em bị sán kim hành, đêm ngứa ngáy khóc hoài, sáng hôm sau con chị trảy ít hạt keo giậu cho ăn là khỏi (nên dân gian còn gọi cây này là keo giun)…

Chưa kể, vào mùa thu, mùa đông người ta thường dọn, tỉa rào, rút được cơ man nào là củi rèo, phơi khô, chụm bếp cũng qua được cả mùa Tết.



Ngoài cái “công năng xác lập chủ quyền” và đem lại sự an tâm cho gia chủ, hàng rào còn là một phương tiện để chia sẻ nghĩa tình với xóm giềng. Hơn cả, là làm nhân chứng lẫn tội đồ cho biết bao cuộc tình mùi mẫn trong dân gian. Có lẽ cô gái “thò tay em bứt cọng ngò/thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ” cũng chỉ dám ngó anh trai nhà hàng xóm qua mấy cái khoảng hở thấp thoáng của cái giậu rào. Thế rồi, cũng ăn theo cái tư duy cảm tính thiếu bản lĩnh đó, mà hàng rào cũng từng bị cái anh chàng nhà quê ẻo lả sến sồ trong thơ Nguyễn Bính một hôm lên giọng vu khống một cách trắng trợn (giá đừng có giậu mồng tơi/thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng…)

Người quê tôi còn có thói quen trồng cây lớn (như mít, xoài, mận, me, ổi, mãng cầu…) ở trên làn ranh hàng rào như mấy góc hàng rào, ngoài mục đích “xác lập chủ quyền bền vững”, còn để là dịp xóm giềng cùng chung chia những mùa quả ngọt. Người ta nói có qua có lại mới toại lòng nhau, nên cứ đến mùa trái chín ngoài rào, hễ quả ấy thuộc phần tán cây ở phần đất nhà nào thì nhà đó cứ việc hái, rồi bưng qua bưng về chia nhau từng miếng mít, trái xoài, ăn lấy thảo.
Nhà này nấu được món ngon bao giờ cũng dành một tô, một đĩa đững bên rào í ới gọi nhà kia cùng thưởng thức… Nhờ vậy mà trên cơ sở “yên tâm về ranh giới”, cái hàng rào làm thằng hoa thêm tình nghĩa xóm giềng, đảm bảo cái không gian riêng từng gia đình lại triển nở những hành xử tốt đẹp chung trong quan hệ nhân quần.

Câu chuyện nhân sinh

Nhiều người quê nghe lời thầy địa lý, tin phong thủy về chăm chút cái hàng rào giậu thiệt đẹp: rào giậu trước nhà không được cao quá ngạch cửa sổ, nghĩa là, chừng ngang bụng người lớn, để vừa có cảm giác an toàn, lại vừa giữ trạng thái cân bằng trong tầm mắt. Điều quan trọng nữa, là vừa đủ kín đáo, tạo ra vẻ duyên dáng sáng sủa cho ngôi nhà lại vừa có thể quan sát, nối kết được chuyện xã hội, cộng đồng diễn ra bên ngoài ngõ. Người ngoài đường, cũng vì thế mà thấy ngôi nhà gần gũi, không quá khép kín đến nỗi ngần ngại lui tới, cũng không quá tênh hênh dễ dãi để vồn vã ôn tồn thái quá. Thế là, cái nhân sinh/vũ trụ quan qua tương tác trong – ngoài cũng được chăm chút qua cái giậu rào tưởng rất đơn sơ.

Nhưng, không phải người quê nào cũng là “thầy địa lý”. Đôi khi chủ nhà có tính kín đáo, thích cảm giác sống yên lặng, ẩn mình, cho giàn bông giấy trước cổng tha hồ vươn ra hai bên rào giậu, che khuất ngôi nhà. Có chủ khác lại có tính quảng giao, hướng tha đã chọn cây thưa làm hàng rào để vào ra, đôi khi chuyện trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã hay là vậy. Hàng rào trong trường hợp này cũng là tính cách, văn hóa gia đình của gia chủ, văn hóa vùng miền.



Lúc còn nhỏ, bọn tôi được mấy ông mệ già trong xóm nhắc nhở là không được tự tiện lấy dao rựa chặt hết mấy bờ rào hay bụi cây trong vườn vì sợ vô ý chặt trúng chỗ mấy vong hồn bảo hộ ngôi nhà đang trú ngụ. Rồi khi trời mưa xong, khu vườn ẩm ướt, khí lạnh cỏ cây ngập tràn, người lớn trong xóm vẫn đi ắm nhang ở mấy chân rào, lầm rầm khấn nguyện. Mùi khói nhang sau mưa ấm cúng và gợi cảm giác thiêng liêng mở ra một sự giao cảm thành kính giữa người dương với kẻ âm. Hình như đôi lúc, những bụi cây hàng rào cũng là ranh giới của một không gian khác – không gian tâm linh.
Nhân sinh quan và vũ trụ quan nằm trong sự mộc mạc đã thành vô thức đó, mà làm nên tính cách, hồn quê, làm nên cấu trúc xóm giềng, làng mạc.

Tôi rời quê vào phố đã gần 15 năm nay. Tôi nhớ những bờ rào quê xanh mát, nơi những đứa trẻ bám vào mà chập chững những bước đầu tiên, nơi người già chân yếu mắt mờ lần vị theo từng thửa cây mà về thăm hỏi xóm giềng. Tất cả hãy còn sống động. Rồi đây, những điều giản dị như cái hàng rào kia cũng sẽ đổi thay trong không khí, hình thái đô thị hóa nông thôn vội vàng đôi khi kệch cỡm.

Từ sự nhỏ nhẹ của cái hàng rào, vì thế mà thấp thoáng câu chuyện không nhỏ của nông thôn Việt Nam ngày nay.

Nguyễn Vĩnh Nguyên (Bài đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị Xuân Tân Mão)