Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Hai Sắc Hoa Tigôn



Tác giả: T.T.K.H.

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi".

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy".

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?






( Trần Bách Thảo sưu tầm )

100 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ LƯU TRONG LƯ

Thơ Lưu Trọng Lư gửi Ức Trai - viết năm 1979

- Bài thơ này nằm tập “Bài ca tự tình” - tuyển chọn những bài thơ chưa công bố của nhà thơ Lưu Trọng Lư nhân kỷ niệm 100 ngày sinh (19/6/1911 - 19/6/2011) do NXB Hội Nhà Văn vừa mới ấn hành. “Thơ gửi Ức Trai” viết tháng 11 năm 1979.


GỬI ỨC TRAI

Người sợ đưa nhanh nhát chổi
Làm bóng hoa tan
Nhưng khi xô một tảng núi bạo tàn
Ức Trai! Người không biết sợ

Thà chịu một vừng trăng đổ vỡ
Để đổi lấy một mặt trời đại nghĩa giữa hành tinh.

Ai yêu một người, cái lẽ hiếu sinh
Một giọt nắng thanh bình
Trên đầu ngọn lúa?

Ai yêu như người, từng tia máu đỏ
Trong da tóc trẻ đẹp con người?

Thuở ấy, ai hơn Ức Trai
Biết trừ bạo, diệt hung

Biết căm loài Tần Hán:
“Hiếu đại, hy công”
“Cùng binh, độc vũ..?”

Ôi! Nhà chiến lược thiên tài
Người mưu sĩ tuyệt vời
Người thơ của đội quân đất nước
Đã làm bơ phờ xơ xác
Những mũ mãng thiên triều?

Mười năm trời nằm gai nếm mật
Mười năm trời, nghĩa đội, nhân đeo
Ôi! Một cung đàn tuyệt diệu
Còn dội mãi đến ngàn sau!

Người vẫn đó! Ngọn nến đêm thâu
Với vua bày lo việc nước
Và, nơi chiến địa, viết thư cho giặc
Những bức thư, nghĩa sáng tựa sao trời
Ngọn nến Ức Trai
Có bao giờ tắt được?

Một mình ôm trước nỗi lo đời
Trong chiếc chăn lạnh, choàng vai
Người dành cả hơi nồng cho hậu thế

Là một triết nhân
Người rõ lẽ:

“Làm một nước nghĩa nhân nhỏ bé
Bên một nước lớn vô độ, tham tàn
Phải chịu điều cay đắng nghìn năm
Để đổi lấy hàng trăm trận thắng”

Nhưng Người ơi!
Cây muốn lặng mà gió không ngừng…

Và Ức Trai với mái tóc thời gian còn thơm trắng mãi
Vẫn nắm chặt trong tay ấn tín Liễu Thăng

Dặn cháu con:
Với hùm beo phải vững giáo, chắc thương
Nhưng Nhân nghĩa ngọn cờ,
đừng để lọt vào những bàn tay dính máu


Ôi! Ngọt ngào ngọn gió
Gần 600 năm rồi mà như mới hôm qua
Ức Trai về, lững thững dưới rừng hoa
Như xem lại, một chiều trận mạc…

Hà nội 27/11/1979

Thu NV st

HIỂU ĐÚNG BẢN CHẤT XÃ HỘI HÓA GIÁO DỤC

Nguyễn Trọng Bình


Có thể nói, “xã hội hóa giáo dục” là một chủ trương đúng đắn của Đảng và Nhà nước nhằm góp phần xây dựng và phát triển đất nước trong xu thế hội nhập và toàn cầu hóa. Tuy nhiên, chủ trương đúng đắn này đang đứng trước nguy cơ bị “lợi dụng” bởi những cách hiểu méo mó của không ít người nhằm mục đích “thương mại hóa giáo dục”.

1. “Xã hội hóa giáo dục” không thể là “đào tạo và cấp bằng theo nhu cầu xã hội”

Vấn đề “xã hội hóa giáo dục” theo kiểu ồ ạt mở trường đại học thời gian qua đã bị dư luận lên tiếng rất nhiều, bài viết này chúng tôi xin không nhắc lại. Ở đây xin đề cập đến một vấn đề khác, ở góc độ nào đó cũng cho thấy những cách nghĩ méo mó của không ít người về bản chất của vấn đề “xã hội háo giáo dục” ở nước ta hiện nay.

Có một thời gian, khi dư luận phản ánh vấn đề tỉ lệ sinh viên ra trường không xin được việc làm, không có việc làm hay phải làm việc trái ngành, trái nghề quá nhiều lập tức có người lên tiếng cho rằng đó là hậu quả từ việc các trường đại học trong khi đào tạo đã không có cái nhìn “dự báo” để “mở ngành đào tạo theo nhu cầu xã hội”. Và thế là cách nói, cách suy nghĩ phải “đào tạo theo nhu cầu xã hội” ấy vô tình trở thành “triết lý giáo dục” - “cứu cánh” của không ít trường đại học ở ta hiện nay. Điều này thể hiện rất rõ qua việc hàng năm mỗi khi đến mùa tuyển sinh đại học, trên các phương tiện truyền thông chúng ta lại bắt gặp những lời “tiếp thị” rất rầm rộ và “hoành tráng” về việc trường đại học A, đại học B, đại học C… vừa được phép mở thêm các “ngành học mới” (từ trung cấp đến cao đẳng, đại học) cùng với đa dạng các loại hình đào tạo (chính quy, từ xa, tại chức…) cũng như các phương thức tuyển sinh (thi tuyển, xét tuyển…).

Thật ra, nếu ai đó tinh ý sẽ thấy “ngành học mới” chỉ là cách nói “lập lờ đánh lận con đen” của một số “ông chủ” trường đại học khi “triệt để” và máy móc áp dụng “triết lý giáo dục” “đào tạo theo nhu cầu xã hội” với mục đích “thương mại hóa bằng cấp”, “thương mại hóa giáo dục” mà thôi. Trên thực tế, phần nhiều việc mở “các ngành học mới” ở các trường đại học hiện nay chỉ đơn giản là thay đổi tên gọi các ngành học trước đây cho phù hợp với “nhu cầu thực tế” còn thực chất khung chương trình và tên môn học của các “ngành học mới” này hay vấn đề giảng viên đảm nhận việc giảng dạy thì chẳng mới lên được bao nhiêu. Bởi bản chất của việc “mở ngành mới” là ít nhất các trường phải có vài chuyên gia có uy tín trên cả hai phương diện nghiên cứu lý thuyết lẫn thực tiễn ứng dụng về ngành, nghề đó. Cho nên, nếu tinh ý nhìn vào tỉ lệ giảng viên có trình độ từ Thạc sĩ trở lên (được phép dạy ở đại học theo quy định của Bộ Giáo dục) cũng như những điều kiện về cơ sở vật chất ở một số trường đại học hiện nay thì thực chất của vấn đề “mở ngành mới” chỉ là một cách “lách luật” và… nói cho “oai” mà thôi!

Ai cũng biết, xã hội vốn luôn vận động và biến đổi không ngừng, còn giáo dục suy cho cùng là nhằm hướng đến việc hoàn thiện về tri thức và nhân cách cho con người. Vì thế giáo dục rất cần sự “ổn định” và “bền vững” chứ không phải lúc nào cũng “chạy” theo “nhu cầu” nhất thời nào đó (vì ai dám chắc rằng sau 4 năm các em sinh viên ngồi trên giảng đường đại học khi ra trường những “dự báo” về nghề nghiệp trước đây không thay đổi?). Cho nên, mới hôm qua anh còn đang “chạy” theo nhu cầu của chị này, ngày mai anh lại phải thay đổi để “chạy” theo nhu cầu của cô khác chắc chắn cuối cùng anh sẽ không bao giờ tới cái đích là sự hoàn thiện về tri thức và nhân cách cho con người – mục tiêu cuối cùng của việc giáo dục. Cho nên, “xã hội hóa giáo dục” mà chỉ biết mở trường “đào tạo theo nhu cầu xã hội” ở mức độ nào đó nó phản ánh tư duy làm việc theo kiểu “ăn xổi ở thì” của không ít người. Nguy hại hơn, điều này còn vô tình cổ vũ cho thói quen “trọng bằng cấp” trong xã hội ngày một thêm trầm trọng hơn.

Vì lẽ đó, “xã hội hóa giáo dục” theo tôi, cần phải hiểu trước hết là phải tạo ra một cơ chế “cạnh tranh về chất lượng giáo dục” giữa các cơ sở đào tạo. Cơ chế này phải được mọi tầng lớp nhân dân, mọi thành phần xã hội tham gia giám sát và thẩm định (gia đình, các tổ chức xã hội, Đảng và Nhà nước… chứ không phải chỉ có cơ quan kiểm định giáo dục của Bộ Giáo dục lâu lâu đi thanh, kiểm tra một lần). Khi đã tạo ra cơ chế “cạnh tranh về chất lượng” xã hội sẽ tự động xác lập nên những “thương hiệu” giáo dục có uy tín đồng thời sẽ đào thải những “thương hiệu” giáo dục lôm côm (vốn chỉ mượn danh nghĩa “xã hội hóa giáo dục” để “kinh doanh bằng cấp”). Và như thế “xã hội hóa giáo dục” chính là làm cho mọi người, mọi thành phần trong xã hội có một ý thức tự giác hơn trong việc tự hoàn hiện bản thân mình thông qua hoạt động học tập và nghiên cứu; các cơ sở đào tạo có trách nhiệm hơn trong việc cạnh tranh nhằm tạo ra “sản phẩm giáo dục” có chất lượng (nếu không muốn bị xã hội đào thải); các cơ quan quản lý giáo dục, các tổ chức xã hội có trách nhiệm hơn trong việc thực thi chức năng giám sát và quản lý giáo dục của mình…

2. “Xã hội hóa giáo dục” không chỉ là “nâng cao mặt bằng dân trí” mà quan trọng hơn là phải biết hướng đến những cái “tinh hoa”

Người xưa thường nói “trăm quân dễ kiếm, một tướng khó tìm”. Nhìn rộng vấn đề này ra trong cuộc sống nói chung, đó là lời khuyên rất bổ ích cho chúng ta trong việc nhìn nhận, đánh giá và tôn vinh các cá nhân ưu tú, kiệt xuất trong xã hội. Bởi các cá nhân ưu tú và kiệt xuất này chính là “hiền tài”, là “nguyên khí của quốc gia”. Mà “hiền tài” thì thời nào cũng vậy vốn rất hiếm, vì thế, chúng ta phải đặc biệt chú trọng việc tìm kiếm, tạo điều kiện và môi trường tốt nhất để nâng đỡ và nuôi dưỡng “hiền tài”.

Từ vấn đề trên, soi chiếu vào sự nghiệp giáo dục nước nhà, có thể nói, hiện nay nhiều người hay nói về “xã hội hóa giáo dục” thế nhưng thật sự vẫn chưa có cái nhìn đúng đắn và thấu đáo về bản chất của “xã hội hóa giáo dục” là như thế nào. Nói cách khác, trong suy nghĩ của nhiều người hiện nay, khi nói đến “xã hội hóa giáo dục” gần như chỉ nhằm hướng đến việc“nâng cao mặt bằng dân trí” mà ít chú ý đến đầu tư cho một hay một vài cá nhân ưu tú, tinh hoa trong giáo dục. Đây phải chăng là hệ quả của lối tư duy lỗi thời; một cách nghĩ phiến diện và sai lầm: chỉ xem “tập thể và cộng đồng” là trên hết hay mọi chuyện đều được quy ra và đánh giá thông qua cái “bình quân” (chủ nghĩa bình quân) mà xem nhẹ hoặc không nhận thức đầy đủ vai trò và tầm ảnh hưởng của con người cá nhân – cá thể (đặc biệt là trong lĩnh vực khoa học và giáo dục). Bởi lẽ, khi anh chỉ chú trọng đến cái “bình quân” cũng có nghĩa là anh chỉ mới quan tâm đến cái “mặt bằng chung”, cái số đông mang tính đại trà (rất dễ rơi vào “hình thức”) mà vô tình bỏ quên những cái tinh hoa, tinh túy. Hẳn chúng ta đều nhớ, năm 2010, sự kiện giáo sư Ngô Bảo Châu - người Việt Nam đầu tiên đoạt giải Fields toán học danh giá đã dấy lên một niềm tự hào về trí tuệ Việt trong mọi tầng lớp xã hội như thế nào. Có thể nói, qua sự kiện trên, tuy không nói ra nhưng chắc chắn giáo sư Ngô Bảo Châu chính là tấm gương, là động lực cho rất nhiều các bạn trẻ từ đó “soi” vào và ra sức phấn đấu học tập, nghiên cứu. Hãy nhìn cảnh giới trẻ nói chung và người dân nói riêng chen chút nhau đến dự lễ tôn vinh giáo sư Ngô Bảo Châu cũng như đến tham gia chương trình giao lưu với giáo sư Châu mỗi khi ông về Việt Nam thì biết. Đây là một bằng chứng tiêu biểu nhất cho vấn đề “xã hội hóa giáo dục” phải hướng đến những cái tinh hoa, những cá nhân ưu tú - cách làm của những quốc gia có nền giáo dục tiên tiến trên thế giới.

Nói điều này để thấy, hiện nay tuy nói về “xã hội hóa giáo dục” nhưng chúng ta nhìn chung vẫn chỉ quanh quẩn xung quanh những bảng “kế hoạch” cùng với những “chỉ tiêu” rất chung chung nhằm lập “thành tích” để báo cáo về trên. (Kiểu như năm nay, “địa phương ta” phải đạt tỉ lệ bình quân học sinh đậu tốt nghiệp phổ thông trung học là bao nhiêu phần trăm; năm nay phải đạt chỉ tiêu phổ cập tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông là bao nhiêu; phấn đấu đến năm… “địa phương ta” phải đạt chỉ tiêu về tỉ lệ bình quân những người có học vị Thạc sĩ, Tiến sĩ là…; những người mang học hàm Phó Giáo sư, Giáo sư là…). Thử hỏi, cả một hệ thống giáo dục (từ lãnh đạo chính quyền địa phương, lãnh đạo cơ quan quản lý giáo dục, các thầy cô giáo, các em học sinh….) chỉ tập trung sức lực cho việc hoàn thành những “chỉ tiêu rất chung chung” ấy của đơn vị mình, địa phương mình thì giáo dục làm sao có những đột phá cho được? Đó là chưa nói, đây cũng chính là nguyên nhân của cái “bệnh thành tích” mà nhiều năm qua mọi người rất vất vả và khổ sở để “chống” lại nó!

Cụ thể hơn, một ví dụ tiêu biểu cho thấy cái tư duy giáo dục lạc hậu này ở ta hiện nay đó là, việc ban hành bộ sách“Hướng dẫn thực hiện chuẩn kiến thức, kỹ năng” (chúng tôi xin tạm gọi vắn tắt là “chuẩn kiến thức, kỹ năng”) dành cho các em học sinh lớp 12 của Bộ giáo dục trong vài năm gần đây mà dư luận ít nhiều đã lên tiếng. Thử hỏi, đã có bộ sách giáo khoa, sách hướng dẫn dạy học dành cho giáo viên (hai loại sách này vốn cũng là “chuẩn” rồi) lại còn có thêm “chuẩn kiến thức, kỹ năng” kèm theo nữa là sao? Rõ ràng đây chính là tư duy giáo dục chỉ chăm chăm đi tìm một “cái chuẩn”, một cái “mặt bằng” chung trong khi ai cũng biết là sự học của con người vốn rất khôn cùng. Tài liệu “chuẩn kiến thức, kỹ năng” này một lần nữa cho thấy, chúng ta chỉ chú trọng vào “mặt bằng” về tỉ lệ tốt nghiệp của học sinh phổ thông sao cho “đẹp” mà thôi. Ở góc độ nào đó điều này chẳng khác gì chúng ta bảo “chuẩn của học sinh phổ thông chỉ nên bao nhiêu đó là đủ”! Thử hỏi tư duy về giáo dục như thế này trách sao chất lượng “sản phẩm giáo dục” của chúng ta không thấp cho được. Bởi suy cho cùng cả một thế hệ học sinh phổ thông của chúng ta suốt 12 năm đào tạo lại chỉ là những “bản sao”, là thế hệ “F1” của sách giáo khoa và “chuẩn kiến thức, kỹ năng”. Vấn đề này phải chăng cũng chính là sự khác biệt cơ bản trong tư duy về giáo dục của ta so với các nước tiên tiến trên thế giới về “xã hội hóa giáo dục”. Xin mượn lời của Giáo sư Ngô Bảo Châu trong buổi trả lời giao lưu với các em học sinh ngày 11/3 tại đại học quốc gia TP. HCM để làm rõ hơn vấn đề này như sau:

“Lúc học xong phổ thông và qua Pháp học, thời gian đầu tôi gặp rất nhiều khó khăn. Ở Việt Nam đào tạo theo hướng làm sao phải giải bài tập thật nhanh và chính xác. Nhưng khi tôi sang Pháp lại không như vậy. Bên cạnh đào tạo kỹ năng làm bài tập nhanh, giải bài khó, giáo viên còn tạo ra môi trường giúp học sinh cảm nhận được cái đẹp của môn học và từ đó yêu thích, theo đuổi.”

***

Tóm lại, một nền giáo dục muốn phát triển theo hướng hiện đại theo tôi, chúng ta phải tập làm quen với việc “hi sinh” những “chỉ tiêu” vốn chỉ nhằm làm “đẹp mắt” một vài người nào đó. Nói cách khác, cần phải thay đổi cách tư duy và triết lý giáo dục vốn chỉ chăm chăm hướng đến cái “mặt bằng chung” nhiều khi rất đại trà và “hình thức” mà vô tình bỏ qua hoặc không chú ý đến cái số ít nhưng lại là những cái tinh hoa, những cái ưu tú của xã hội và đất nước.



Đô ĐH st


Vĩnh Long, 12/3/2011
==========================
[1]: Báo Tuổi trẻ, số ra ngày 11/3/2011



'Mỹ sẽ chết dưới tay Trung Quốc?'

Giới thiệu sách: Hai học giả ở Mỹ vừa tổ chức hội thảo tên “Death by China – Confronting the Dragon – A Global Call to Action” (tạm dịch “Chết dưới tay TQ – Đối phó với con rồng, lời kêu gọi hành động toàn cầu”).






Họ còn ra mắt cuốn sách cùng tên nói về điều mà họ cho là mối đe dọa lớn nhất đối với hòa bình thế giới hiện nay.









Trong buổi hội thảo, Tiến sĩ Peter Navarro của ĐH California ở Irvine và chuyên gia về TQ Greg Autry thay phiên nhau vẽ nên một bức tranh cận cảnh và rõ ràng về hiểm họa mà chính sách của TQ đang mang đến cho thế giới.

Trong phần trình bày cặn kẽ, Tiến sĩ Peter Navarro khiến cử tọa bị thuyết phục rằng nếu tình trạng hiện tại cứ tiếp diễn, thì nhân loại, hay trong một phạm vi hẹp hơn, người dân và đất nước Mỹ, sẽ “chết dưới tay TQ”.

Tại sao? Câu trả lời mà “Death by China” (deathbychina.com) đưa ra nằm trong hơn 250 trang, kết quả của hơn hai năm nghiên cứu, phỏng vấn và những chuyến viếng thăm nhiều miền khác nhau trên đất nước TQ của cả hai tác giả và phụ tá của họ.




Với 16 chương, “Death by China” được chia làm hai phần chính, gồm lập luận cũng như dẫn chứng về hiểm họa TQ và lời kêu gọi một số hành động mà cả chính quyền, giới đầu tư lẫn người tiêu thụ Mỹ cần phải làm ngay, để có thể tránh được hiểm họa này.

Hai tác giả Navarro và Autry lập luận rằng, Mỹ sẽ bị chết dưới tay TQ vì nhiều lý do. Thứ nhất, người tiêu thụ sẽ bị hàng hóa độc hại của TQ giết dần giết mòn.

Thứ hai, chính sách cạnh tranh bất chính của TQ tạo nên một loạt những “vũ khí” được sử dụng một cách có hệ thống để tiêu diệt nền kinh tế của các quốc gia khác, nhất là nền kinh tế Mỹ.

Thứ ba, biện pháp cho gián điệp xâm nhập vào nước Mỹ, ăn cắp bí mật quốc phòng cộng với việc ngày càng tăng ngân quỹ quốc phòng, sẽ khiến TQ chỉ trong vài năm nữa có thể đuổi kịp, rồi vượt qua Mỹ về sức mạnh quân sự.

Thứ tư, chính sách tìm đủ mọi cách để chế tạo ra hàng hóa với giá thành rẻ nhất, TQ sẽ hủy hoại môi sinh tàn tệ và nhanh chóng đến mức khó có thể nào cứu gỡ được.


Dẫn chứng sự độc hại và nguy hiểm của hàng hóa TQ, “Death by China” đưa ra hàng loạt những thí dụ như melamine trong sữa, melamine trong thức ăn cho chó mèo, quần áo cho trẻ em dễ bốc cháy, thuốc aspirin chứa độc tố, thuốc lipitor và viagra giả, chất arsenic trong nước ngọt, chì trong trà, than giả, nôi em bé chỉ dùng vài lần là gãy thành khiến nhiều em bé bị ngã gãy cổ, trẹo sườn, điện thoại di động bị phát nổ, đồ nhựa chứa độc tố, ghế sofar bị xịt đầy chất “dimethyl fumarate” gây bệnh ngứa ngoài da kinh niên, những món ăn chứa đầy chì, vòng đeo cổ và đồ chơi gây khó thở…


Những dẫn chứng về sự cạnh tranh bất chính cũng nhiều không kém. Trước tiên, TQ đập tan những quy ước về tự do mậu dịch lẫn thương mại bằng chính sách “vừa con buôn thủ lợi, vừa bảo vệ nền công nghệ nội địa” bằng cách đổ tiền của nhà nước vào từng nền công nghệ mà họ muốn cạnh tranh với Mỹ và cướp đi công việc của người dân Mỹ.

Còn những vũ khí được sử dụng có hệ thống để giết hại nền kinh tế của Mỹ thì sao? Theo “Death by China”, các vũ khí này gồm việc hỗ trợ cho các hàng xuất khẩu vi phạm luật của WTO, sản xuất hàng giả, đánh cắp kỹ thuật, hoàn toàn không quan tâm đến những cách sản xuất có hại cho môi sinh và ngược đãi công nhân, biến họ thành lao nô.


Điểm then chốt của chính sách con buôn trục lợi bất chấp các quy ước của WTO mà TQ ký kết là việc thao túng hối suất, khiến hàng nhập vào TQ có giá thành rất cao, tạo cho Mỹ một nguy cơ như quả bom nổ chậm: thâm thủng mậu dịch hàng năm lên đến gần 1 tỉ USD.


Cùng lúc đó, bất cứ công ty nào muốn bước vào thị trường, được Chính phủ TQ bảo hộ kỹ càng để bán hàng cho dân địa phương phải chịu số phận chung là dần dà sẽ bị đánh cắp hết kỹ thuật và phát minh. Trường hợp của Google China là một ví dụ điển hình. Lý do là luật của TQ đòi hỏi các công ty muốn vào nước họ phải chuyển bộ phận nghiên cứu và phát triển đến đó.


Ngoài ra, một vài thống kê trong “Death by China” cũng làm độc giả giật mình. Kể từ khi TQ gia nhập WTO năm 2001, chủ trương “con buôn trục lợi và bảo vệ công nghệ nội địa” của họ khiến nhiều ngành công nghiệp của Mỹ, như may mặc, bàn ghế, hóa chất, giấy, sắt, bánh xe, bị thu nhỏ lại còn một nửa.

Riêng công nghiệp dệt bị triệt tiêu hơn 70%. Theo Navarro và Autry, trong vòng 10 năm qua, TQ lấy đi của Mỹ mỗi năm 1 triệu công ăn việc làm.


Vũ khí cuối cùng trong chính sách của TQ là việc mà hai tác giả của “Death by China” gọi là “xâm lăng” hay “chiếm lãnh thuộc địa” khắp nơi bằng cách lạm dụng tự do mậu dịch để giành lấy tài nguyên của các quốc gia đang phát triển.

Một kịch bản quen thuộc được Navarro và Autry vẽ nên: một ông TQ bụng phệ, mang ngân phiếu đến một quốc gia nghèo khó nào đó và hứa sẽ cho quốc gia đó mượn một số tiền khổng lồ với tiền lời rẻ mạt để “giúp” xây cất đường sá hay canh tân quân đội.

Đổi lại, quốc gia này chỉ cần làm hai điều rất nhỏ cho Bắc Kinh: trao hết quyền khai thác tài nguyên, đồng thời cho phép TQ được quyền bán những sản phẩm được chế tạo bởi chính những tài nguyên vừa khai thác được từ nước này cho người tiêu thụ quanh vùng.

Những hợp đồng loại này biến quốc gia vừa ký kết cho TQ khai thác tài nguyên trở thành thuộc địa của họ. Cả thị trường cũng của TQ nốt.


Navarro và Autry dành hẳn 4 chương trong cuốn “Death by China” để nói về sự nguy hiểm của sự phát triển sức mạnh quân sự TQ, mà theo hai ông, cũng bằng phương pháp bất chính.

Theo “Death by China” thì “Ngũ Đài Giác” của TQ đang lặng lẽ tiến hành công việc chế tạo những vũ khí tối tân mà họ đánh cắp kỹ thuật từ Mỹ, qua đoàn quân gián điệp hùng hậu của họ. Những vũ khí có cả tên lửa nhắm vào việc bắn hạ vệ tinh, tiêu diệt hàng không mẫu hạm của Mỹ, hay bắn sâu vào nội địa Mỹ.


Nói đến sự "hiếu chiến" của TQ, Navarro và Autry tả lại cuộc biểu diễn không lực tại Zhuhai, trong đó nước này trưng bày mô phỏng một chiếc máy bay không người lái nhắm vào một hàng không mẫu hạm của Mỹ và nói rằng với loại máy bay này, hàng không mẫu hạm của Mỹ, trung bình mang theo khoảng 5.000 lính hải quân có thể bị tên lửa của TQ nhắm bắn dễ dàng.

Hơn thế nữa, TQ cho máy bay tàng hình J-20 của họ bay thử lần đầu tiên tại Chengdu ngay trong chuyến viếng thăm TQ của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates vào tháng 1/2011.

Navarro và Autry cho biết, sở dĩ TQ làm như thế là vì muốn "chọc vào mắt" của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, là vì chính ông Gates từng công khai tuyên bố là phải đến năm 2020 TQ mới chế nổi một chiếc máy bay như vậy.

Thật ra giữa J-20 và F-22, máy bay nào chiến hơn là vấn đề còn đang được tranh cãi. Câu hỏi quan trọng hơn được đặt ra là nhờ đâu TQ có những bước tiến nhanh như vậy trong việc chế tạo máy bay tàng hình?

“Death by China” trích lời Đô đốc Davor Domazet-Loso, Tham mưu trưởng Bộ Quốc phòng Croatia, nói rằng, TQ đánh cắp kỹ thuật máy bay tàng hình của Mỹ bằng cách mua lại mảnh của một máy loại này của Mỹ bị bắn rơi ở Serbia năm 1999.


Sự cạnh tranh của Hải quân TQ với Hải quân Mỹ cũng ráo riết không kém và theo “Death by China” thì nhiều nỗ lực được nhắm vào việc chế tạo những đầu tên lửa nhằm tiêu diệt hàng không mẫu hạm của Mỹ.

Về mặt gián điệp, “Death by China” cảnh báo rằng với khoảng 750.000 người TQ vào Mỹ mỗi năm, mục đích tối thượng của ngành tình báo TQ là nhắm vào Chính phủ Mỹ và kỹ thuật quốc phòng để đánh cắp dữ liệu đưa về TQ.

Phải làm gì để không “bị chết bởi TQ”? Theo Navarro và Autry, điều đầu tiên là mọi người tiêu thụ phải thay đổi nhận thức để hiểu rằng những món hàng TQ có rẻ thật không, an toàn không, sẽ tốn bao nhiêu tiền để chữa bệnh hay sửa chữa… Navarro và Autry nhấn mạnh rằng Chính phủ Mỹ cần xem xét lại chính sách đối ngoại với TQ. Jon Gallinetti, Thiếu tướng Thủy quân Lục chiến Mỹ hồi hưu, nói rằng: “Các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự phương Tây nên đọc ngay cuốn sách này!”.


Theo PetroTimes


(Theo BaoDatviet.VN


Cập nhật lúc :12:06 PM, 16/06/2011)

HAI SẮC HOA TI GÔN



Tác giả : TTKH




Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

NHỮNG NGÔI SAO TRONG MƯA

TÔI ĐÃ PHẢI TRẢ BẰNG MỘT GIÁ ĐẮT, CÓ THỂ NÓI LÀ ĐẮT VÔ CÙNG, NHỮNG TRUYỆN CỔ TÍCH CỦA TÔI. VÌ CHÚNG, TÔI ĐÃ TỪ CHỐI HẠNH PHÚC MÀ ĐÁNG LẼ TÔI ĐƯỢC HƯỞNG VÀ ĐÃ BỎ QUA KHOẢNG THỜI GIAN MÀ ĐÁNG LẼ SỨC TƯỞNG TƯỢNG, MẶC DÙ MẠNH MẼ VÀ SÁNG LÁNG, PHẢI NHƯỜNG CHỖ CHO THỰC TẾ.
ANH HÃY GẮNG SAO CHO CÓ ĐƯỢC ÓC TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG PHẢI ĐỂ TẠO RA ĐAU BUỒN, MÀ ĐỂ MANG LẠI HẠNH PHÚC CHO MỌI NGƯỜI VÀ CHO ANH.?



H.C. ANĐÉCXEN




Chiều 8/5/2011, giới văn chương Sài Gòn bàng hoàng khi nghe tin tác giả 'Miền xanh thẳm', từng là biên tập viên của báo Văn Nghệ, đã qua đời tại nhà riêng ở TP HCM. Sinh thời, ông đã từng nhận định:“Văn học thiếu nhi VN thừa bề rộng, thiếu chiều sâu” và ”Biên tập văn học cần giữ gìn con mắt xanh”

Nhân những ngày tháng sáu, xin giới thiệu một số truyện của ông đã gắn bó với tuổi thơ của chúng ta.



VÒNG HOA

Con ngắt từng chùm hoa ti-gôn vừa mới nở lấm tấm màu hồng nhạt, kết thành một vòng hoa nhỏ. Con đội lên đầu và khoe: "Mẹ ơi, mẹ trông này!" Mẹ mỉm cười nhìn con, khen: "Con tôi xinh quá! Con đẹp như một cô tiên nhỏ".
A, mẹ ơi! Nếu thế, con sẽ kết một vòng hoa rất đẹp khác và đội lên đầu mẹ. Mẹ con ta sẽ đi chơi, mẹ nhé!
Con lại ngồi chăm chú ngắt từng chùm, từng chùm hoa một. Con nương nhẹ tay cho những chùm hoa của mẹ mãi mãi vẫn còn tươi.
Làm xong, con cẩn thận đặt vòng hoa trên đầu mẹ. Đẹp quá mẹ ạ! Con ngắm đi ngắm lại; càng ngắm, con càng thấy mẹ trẻ đẹp hơn.
Đấy, mẹ cũng phải khen: "Vòng hoa đẹp thật. Con tôi khéo tay quá đi thôi!"
Đi, mẹ đi! Mẹ con ta sẽ đi trên đường phố với những vòng hoa rực rỡ trên đầu.
Nhưng mà kìa! Mẹ ơi, sao mẹ chẳng chịu đi, mẹ chỉ tươi cười nhìn con và lắc đầu là nghĩa làm sao?



HOA KIM NGÂN

Ngày còn nhỏ, tôi rất yêu hoa kim ngân. Ở bờ ao nhà tôi có một bụi, cứ vào dịp tháng Năm, từ các kẽ lá nẩy từng chùm, từng chùm hoa hai chiếc một, bông trắng bông vàng xen kẽ, tỏa hương ngào ngạt. Suốt bao nhiêu năm qua tôi vẫn yêu loài hoa đó. Thật lạ lùng: Trong cùng một chùm hoa lại nở bông thì trắng, bông lại vàng, vì thế mới có tên là hoa kim ngân.
Nhiều năm qua đi. Dần dần tôi phát hiện ra một điều: Hoa kim ngân không hoàn toàn như tôi nghĩ. Những bông hoa vàng không phải vốn nở ra đã vàng mà chính là những bông hoa trắng lâu ngày chuyển màu. Trong cùng một chùm hoa kim ngân, bông trắng là bông mới nở, còn bông vàng là bông đã nở lâu.
Những gì kỳ ảo tôi hằng ấp ủ từ ngày thơ ấu bỗng chốc tan biến. Tôi cứ ngơ ngẩn tiếc mãi. Giá mà tôi đừng biết sự thật về loài hoa kim ngân, có lẽ lại hơn. Như thế, suốt đời tôi được nhớ đến bờ ao quê tôi với những chùm hoa lạ lùng thơm ngát cả những ngày thơ dại của tôi, suốt đời tôi được sống trong những kỷ niệm dịu êm...
Nhưng rồi tôi lại nghĩ: Không, không được uỷ mị, không được tự dối lừa mình bằng những ảo tưởng, mà hãy đi đến với sự thật, dù sự thật ấy có phũ phàng.
Bây giờ tôi nhìn hoa kim ngân không còn thấy thơ mộng như trước, không phải tâm hồn tôi cằn cỗi mà chính là tôi đã lớn lên.

==============================
Trần Hoài Dương tên thật là Trần Bắc Quỳ, sinh ngày 8/11/1943 ở TP Hải Dương. Các tác phẩm đã xuất bản của ông gồm: tập truyện ngắn Em bé và bông hồng (1963), Cây lá đỏ (1971), Cuộc phiêu lưu của những con chữ (1975), Con đường nhỏ (1976), Lá non (1981), Những ngôi sao trong mưa (1988), Nắng phương Nam (1998)...; Truyện dài: Hoa của biển (1976), Người tù vượt ngục và em nhỏ trên đảo (1979), Mầm đước (1994), Miền xanh thẳm (2000)... và tiểu thuyết Bên ngoài mái trường (1983).
Ông đã đoạt các giải thưởng: Giải Hội Nhà văn Việt Nam và Ủy ban Thiếu niên và nhi đồng trung ương năm 1968 với tác phẩm Cuộc phiêu lưu của những con chữ, giải thưởng loại B (không có giải A) của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001 với tác phẩm Miền xanh thẳm.

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Trường Sa hay Sa Trường?

Tình hình biển Đông ngày càng nóng bỏng và chưa có hồi kết, các bạn tham khảo bài viết và các link sau nha: http://www.youtube.com/watch?v=rBZrFzfcVtg
http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-12-bien-dong-lieu-co-tro-thanh-chien-truong-


http://vitinfo.vn/Muctin/Xahoi/CTXH/LA77702/default.htm

Biển Đông vì sao 'dậy sóng'?

Khi vụ cắt cáp tàu Bình Minh 02 của Việt Nam hôm 26/5 còn chưa lắng dịu, Trung Quốc lại tiếp tục khiến Biển Đông thêm căng thẳng bằng vụ khiêu khích cắt cáp tàu Viking II hôm 9/6, khiến giới chức Mỹ và ASEAN cùng phải lên tiếng.

Sự kiện hôm 9/6 tiếp nối chuỗi các hành vi khiêu khích của các loại tàu Trung Quốc đối với cả Việt Nam và Philippines trên Biển Đông, đẩy tình hình khu vực đột ngột gia tăng căng thẳng trong nửa tháng qua. Sau mỗi vụ gây hấn, Trung Quốc lại vu cáo hai nước ASEAN đã hoạt động trong vùng biển chủ quyền của họ, nhằm đánh lừa dư luận hiểu nhầm về một khu vực không có tranh chấp thành khu vực có tranh chấp trên biển.
Giới phân tích nhận định tất cả các hành động xâm phạm chủ quyền rõ ràng của phía Trung Quốc đã được tính toán kỹ lưỡng, nhằm dọn đường cho Bắc Kinh nhảy vào khai thác dầu khí tại Biển Đông, khu vực rộng hơn 2 triệu km vuông được cho là có trữ lượng tài nguyên dồi dào, trong đó dầu mỏ ước tính có đến 17,7 tỷ tấn, đứng thứ tư về trữ lượng trên thế giới.

ASEAN muốn hoà bình

Ngay sau vụ Trung Quốc cắt cáp tàu Viking II của Việt Nam, nước đang giữ quyền chủ tịch ASEAN là Indonesia lên tiếng kêu gọi các bên tại Biển Đông "hạ nhiệt", hành xử bình tĩnh và nhanh chóng đưa ra bộ quy tắc ứng xử có tình ràng buộc để làm cơ sở giải quyết các bất đồng. "Tình trạng gia tăng các sự cố trên ở Biển Đông cho thấy tầm quan trọng của việc Trung Quốc và ASEAN ngay lập tức đưa ra quy định về việc thực thi Tuyên bố của các bên về ứng xử trên Biển Đông (DOC)", phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Indonesia Michael Tene nói.
Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Quang Vinh phát biểu tại các hội nghị của ASEAN ở Surabaya, Indonesia, từ ngày 7 đến 10/6, trong đó cũng nhấn mạnh Việt Nam ủng hộ các nỗ lực tăng cường xây dựng lòng tin và hợp tác vì hòa bình, ổn định, an ninh và an toàn hàng hải ở Biển Đông.
Tàu
Tàu sân bay USS Carl Vinson của Mỹ (phải) cùng tàu hộ tống thăm cảng Manila, Philippines tháng trước. Ảnh: AP.
Trong khi đó, tướng tư lệnh các lực lượng vũ trang Philippines Eduardo Oban hôm 9/6 cho biết quân đội nước này đang phòng thủ tích cực sau 6 vụ xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc thời gian gần đây. Ông cho biết Manila cố gắng duy trì hòa bình và tránh nổ súng, nhưng nếu tàu Trung Quốc bắn vào dân Philippines họ sẽ bắn lại...
Hôm qua, Đài Loan (Trung Quốc), một trong các bên đòi chủ quyền ở Trường Sa, cũng nhảy vào cuộc. Người đứng đầu cơ quan quân sự của hòn đảo này nói đang cân nhắc việc bổ sung khí tài cho đội quân đóng trên các đảo tranh chấp thuộc quần đảo Trường Sa.

Trung Quốc lộ rõ khao khát dầu mỏ

Bằng các vụ thâm nhập sâu vào vùng chủ quyền biển của Việt Nam để phá hoại các tàu thăm dò đang hoạt động tại đây, Trung Quốc đã lộ rõ tham vọng dầu mỏ ở Biển Đông. Ý đồ này được bộc lộ khi đại sứ Trung Quốc tại Philippines là Lưu Kiến Siêu tổ chức họp báo hôm 10/6, trong đó ngang ngược đòi các nước láng giềng ngừng thăm dò dầu khí ở khu vực quần đảo Trường Sa đang tranh chấp.
Đại diện của Bắc Kinh cho rằng các nước muốn tiếp tục thăm dò phải hợp tác với Trung Quốc. "Chúng tôi đang kêu gọi tất cả các bên chấm dứt tìm kiếm khai thác tài nguyên trong khu vực mà Trung Quốc đòi chủ quyền. Đồng thời nếu các nước muốn thăm dò thì có thể bàn với Trung Quốc về khả năng hợp tác cùng phát triển và khai thác tài nguyên thiên nhiên", tờ Inquirer của Philippines dẫn lời ông Lưu trong cuộc họp báo.
Giàn khoan dầu khổng lồ của Trung Quốc chuẩn bị đưa vào Biển Đông. Ảnh: Shanghai Daily.



Đại sứ Trung Quốc cũng nói rằng nước này chưa khai thác dầu trong khu vực Biển Đông. Nhưng tuyên bố được đưa ra khi Bắc Kinh đã hoàn tất một giàn khoan dầu nổi khổng lồ và sẵn sàng đưa ra Biển Đông vào tháng tới. Báo chí Trung Quốc hôm 27/5 đồng loạt đưa tin và ảnh về việc nước này sẽ đưa vào Biển Đông giàn khoan có tên Dầu khí Hải dương 981, kiểu nửa chìm nửa nổi hoạt động ở độ sâu tối đa 3.000 mét và độ sâu giếng khoan tối đa đạt tới 12.000 mét.
Giàn khoan nói trên của Trung Quốc dài hơn 650 mét, gồm năm tầng cao 136 mét (tương đương tòa nhà 45 tầng). Diện tích boong tương đương sân vận động đúng tiêu chuẩn. Giàn khoan có đầy đủ hệ thống phục vụ cho 160 công nhân làm việc và nghỉ ngơi. Giới truyền thông Trung Quốc ví von đây là "tàu sân bay" dầu khí và khu vực hoạt động khai thác của nó được xác định là Biển Đông.
Nhận định về ý đồ khai thác dầu mỏ tại Biển Đông của Bắc Kinh, giới phân tích cho rằng động thái này nhằm giải cơn khát dầu của Trung Quốc do nhu cầu quá lớn trong nước, trong khi tại các vựa dầu của thế giới như Bắc Phi và Trung Đông liên tục bất ổn đe dọa đến nguồn cung dầu mỏ. Điều này buộc quốc gia đông dân nhất thế giới phải đẩy nhanh chiến lược phát triển dầu mỏ để tìm kiếm các nguồn cung ứng khác và Biển Đông là một lựa chọn.
Tàu hải giám, một trong những phương tiện của Trung Quốc thực hiện các vụ gây rối ở Biển Đông. Ảnh: PVN.

Mỹ lên tiếng về tình hình Biển Đông

Một ngày sau vụ tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Viking II của Việt Nam hôm 9/6, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Mark Toner cho biết họ lo ngại vì những căng thẳng trên Biển Đông và kêu gọi một giải pháp hoà bình cho cuộc khủng hoảng tại đây. “Chúng tôi ủng hộ một tiến trình ngoại giao chung và kêu gọi tất cả các bên tuyên bố chủ quyền, cả trên đất liền và trên biển, phải tuân theo luật pháp quốc tế", ông Toner nói thêm.
Washington cũng nhấn mạnh việc họ chia sẻ lợi ích trong việc duy trì an ninh hàng hải trong Biển Đông, ủng hộ tự do đi lại, phát triển kinh tế và tuân thủ luật pháp quốc tế. Mỹ cũng nêu rõ việc họ có lợi ích chiến lược rõ ràng trong việc thúc đẩy cách tiếp cận đa phương và hòa bình trong việc giải quyết những bất đồng ở Biển Đông để đảm bảo sự tiếp cận cởi mở cho thương mại và thực thi luật pháp quốc tế.
Diễn biến căng thẳng trên Biển Đông đã thu hút sự chú ý của Washington từ trước đó, khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates cảnh báo xung đột có thể xảy ra tại Biển Đông nếu các nước cùng tuyên bố chủ quyền không lập ra được một cơ chế để dàn xếp bất đồng một cách hoà bình. Mối quan tâm của Mỹ tới Biển Đông được cho là sự hiện thực hóa của việc Washington đang chuyển trọng tâm chiến lược sang Đông Nam Á vì tầm quan trọng ngày càng lớn về quân sự, ngoại giao lẫn thương mại của khu vực này.
Không chỉ bày tỏ mối lo ngại, một nghị sĩ Mỹ là Jim Webb, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á và Thái Bình Dương thuộc Thượng viện Mỹ, hôm 13/6 đã đệ trình lên Thượng viện Mỹ một nghị quyết lên án Trung Quốc dùng vũ lực tại Biển Đông và kêu gọi một giải pháp đa phương và hòa bình cho các tranh chấp trên biển tại khu vực Đông Nam Á.
Trong bối cảnh Biển Đông căng thẳng, Mỹ cho triển khai tàu khu trục USS Chung-Hoon tới Tây Thái Bình Dương. Theo đó 280 thủy thủ trên con tàu có trọng tải 9.200 tấn trang bị nhiều tên lửa chống phi cơ, tàu chiến, tàu ngầm và cả tên lửa Tomahawk này sẽ hoạt động hợp tác với các nước đồng minh trong khu vực. Phía Mỹ cũng nói nhiệm vụ của tàu này còn là để "răn đe", thúc đẩy "hòa bình, an ninh" cũng như đảm bảo sẵn sàng cứu trợ nhân đạo...
Đình Nguyễn(http://vnexpress.net).

Nghị sĩ kêu gọi Mỹ tham gia giải quyết tranh chấp Biển Đông
14/06/2011 14:06 (GMT +7)

Nghị sĩ Jim Webb hôm qua trình lên Thượng viện Mỹ dự thảo nghị quyết lên án thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông, đồng thời kêu gọi Mỹ có hành động trong các diễn đàn đa phương để giải quyết tranh chấp.

Bản nghị quyết của ông Webb có tên "Kêu gọi một giải pháp đa phương và hòa bình đối với các tranh chấp lãnh hải tại Đông Nam Á". Nghị sĩ dành phần đầu của bản dự thảo nghị quyết để nhắc lại các diễn biến căng thẳng mới đây tại Biển Đông, với một loạt các va chạm giữa tàu của Trung Quốc và các tàu của Việt Nam, Philippines.

Đặc biệt, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á và Thái Bình Dương thuộc Ủy ban đối ngoại Thượng viện Mỹ nhấn mạnh rằng các vụ việc tàu Trung Quốc cắt cáp và cản trở hoạt động của các tàu Việt Nam xảy ra trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tếtrên thềm lục địa của Việt Nam.
                                                       Nghị sĩ Jim Webb. Ảnh: Readthehook
.

Ông Webb cũng nhắc lại các hành động trước đây của Trung Quốc tại Biển Đông có ảnh hưởng tới việc lưu thông của các tàu hải quân và quân sự Mỹ qua các vùng biển và không phận quốc tế. Trong đó, có vụ tàu USNS Impeccable của Mỹ va chạm với tàu đánh cá của Trung Quốc tại Biển Đông tháng 3/2009, và vụ một tàu ngầm của Trung Quốc va chạm với tàu khu trục USS John McCain tháng 6/2009...
Theo Phan Lê 
Vnexpress.

Trước nguy cơ của đất nước và dân tộc, Nguyễn Trãi đã từng nêu ra những nguyên lý cao cả để dân tộc vượt lên mọi sự bạo ngược tham lam của Trung Quốc:
"Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân để thay cường bạo"
(Bình Ngô Đại cáo)
TH st.

CÀO CÀO GIÃ GẠO CHO NHANH

Phạm Ngọc Khảnh


Bao giờ cũng vậy, thường vào độ cuối năm khi cơn gió heo may chợt về, chiếc lá khô xào xạc rời cành thì tiếng những con cào cào vỗ cánh đạp lá dường như rõ hơn, khô giòn hơn…
Ở làng quê cây cối, tre pheo, cỏ rả nhiều loại. Do vậy những chú cào cào hình như cũng có sự lựa chọn nơi chú ngụ thích hợp cho mình. To nhất, dữ tợn nhất là cào cào dứa, toàn thân nhuộm một màu xanh lét, đôi mắt lúc nào cũng long sòng sọc, bộ cánh ngoài cứng bóp không lún, nhất là đôi càng to mập, khoẻ, túm không vững chúng chỉ đạp một phát đã bay vèo để lại vết gai đâm vào tay đau điếng. Muốn bắt được rất khó vì chúng đậu cao, len lỏi trong bụi dứa dại đầy gai góc. Thứ đến là cào cào tre, còn gọi là cào cào ngô, bao giờ cào cào ngô cũng đậu ở bụi tre, bọn này sinh sôi nhanh có khi “tàn phá” làm cả những bờ tre bên làng xơ xác, chỉ còn lại trơ cành trơ cuộng, phân rơi vãi lả tả chân bờ. Thân xác thì nhỏ hơn cào cào dứa nhưng cũng thuộc loại dữ tợn có màu đặc trưng – xanh.
Cào cào cỏ, cào cào lúa cùng một loại chúng chỉ ăn lá cỏ lá lúa, thân chỉ nhỏ bằng đầu đũa, con đực bao giờ cũng nhỏ nhưng đanh, rắn, nhanh nhẹn hơn con cái. Đôi cánh viền nâu xanh nhạt, có năm bọn cào cào châu chấu phát triển thành dịch phá hoại mùa màng. Khi mùa lúa gặt đã vãn chúng dồn cả lên vệ cỏ, ven đường người qua lại tung bay ràn rạt.
Chúng rất sán lửa “cào cào thấy lửa bò vào”, biết vậy tối chỉ cần đốt một đống rấm ngoài đồng rồi mang dậm ra chao, thoáng một cái đã bắt được lưng lửng giỏ, về vặt chân, vặt cánh, rút đầu rang nhạt ăn rất ngon nên quê tôi còn gọi cào cào là “tôm bay”. Bắt được nhiều, rang qua mang chợ bán nhiều người ưa thích. Vào cữ cuối năm đi câu, cào cào là thứ mồi câu cá rô rất nhạy, chả vậy mà ca dao Việt Nam đã có câu hát vui, hát ngược “Một đàn cào cào đuổi bắt cá rô” chúng tôi học thuộc lòng từ bé.
Cùng họ với cào cào còn có con cành cạch, cành cạch đầu nhọn, cào cào đầu tròn chúng đều có đôi râu ngồ ngộ. Cành cạch thường chân nhỏ, mảnh hơn chỉ ăn tha thẩn rúc rích trong vườn trên những bụi rau rền, rau đay ngọt, tía tô, rau ngót gần bờ dậu, chum vại nước rất dễ vồ dễ bắt, em bé ba bốn tuổi loạng choạng cũng bắt được cành cạch. Đặc biệt cành cạch có bộ áo cánh rất hấp dẫn, cánh ngoại màu xanh lá mạ hoặc vàng tơ, cánh trong mỏng bóng tươi màu hồng nhạt khi bay trông loang loáng như một bông hoa…Bọn trẻ chúng tôi hay chơi trò túm vào đôi chân cào cào, cành cạch cho chúng nhún nhảy vừa reo vừa hát “cào cào giã gạo cho nhanh/ Mẹ may ao đỏ áo xanh cho cào”, vui không biết chán! Ngoài cào cào ra còn phải kể đến châu chấu và muỗm. Châu chấu khác cào cào là đầu nhọn, thân cánh dài, càng khoẻ; châu chấu cũng sống trong bờ cỏ, ruộng lúa, nhưng có lẽ do khả năng sinh sản, phát triên chậm nên không đông đúc bằng họ hành cào cào.
Còn muỗm là con vật bọn trẻ chúng tôi yêu thích hơn cả, thứ nhất muỗm có thân hình mềm mại, hiền lành, đầu hơi dài nhưng khi nào cũng béo múp, quê tôi ai béo tốt thường được ví “béo như muỗm” là vì vậy. Thứ hai muỗm là loại thức ăn đặc biệt mỗi khi được thưởng thức muỗm nướng, muỗm rang bao giờ cũng để lại dư vị vừa béo, vừa ngậy, vừa thơm không sao quên được.
Nhớ những ngày mùa mẹ tôi đi gặt bao giờ cũng dùng sợi rơm buộc túm miệng túi áo, hoặc thắt đầu chiếc bao tượng đũi, về đổ ra hàng mẻ, nào muỗm, nào châu chấu, cào cào đủ loại. Chúng tôi túm vào chia nhau đem nướng, gặp than rơm hồng thân hình cong lên vàng ngậy. Có lần theo mẹ ra đồng mang chiếc ống bò đuổi vồ bắt cào cào châu chấu về nuôi chim sáo chim cu. Còn nhớ cũng vào cữ tháng mười, tháng năm khi đồng điền đã thu hái vãn, cào cào, châu chấu, muỗm xanh, muỗm rạ dồn lại nhất là những thửa ruộng gặt gần xong vơ không kịp…
Lớn lên đi học, bạn bè tứ xứ có lần cãi nhau con nào là cào cào, con nào là châu chấu, đấu nhọn, đầu tù, có khi dằng co mất cả buổi mà không phân thắng bại, đủ biết hình ảnh cào cào châu chấu đã thấm vào tình cảm dân giã không riêng chỉ một vùng quê nào .
Bây giờ khi qua chợ, qua đường hay hội hè đình đám, có những người khéo tay dùng lá dừa tỉa tót tạo hình những con châu chấu giống như thật góp phần làm vui thêm cảnh hội, khối người nhất là bọn trể túm tụm vào xem. Chỉ tiếc chơi chả được mấy chốc đã xác xơ, héo queo không còn ra hình thù gì nữa, nhìn mà tội nghiệp. Đành rằng cào cào, châu chấu bị liệt vào loại “côn trùng” gây hại mùa màng nên con người đã tìm mọi cách tiêu diệt. Nhưng bây giờ mỗi bận về làng ngang qua ruộng lúa chỉ còn bóng dáng lưa thưa… Dù sao tôi vẫn thấy nhớ nhung vì chúng đã gắn bó cùng với bao kỉ niệm về đồng quê, làng mạc của mình, lặn cả vào câu hát đồng dao “Cào cào giãc gạo cho nhanh/ Mẹ may áo đỏ áo xanh cho cào”, mà nhớ mà thân thương biết mấy…

Thu NV st