Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

CHÚ ẾCH CON

Quà tặng Chị em nữ nhân ngày 20/10







Bài "Chú ếch con" đã được nhiều người từ trẻ tới già thích. Mọi người sẽ thấy thú vị hơn khi được thấy Cô bé Hương Trà thể hiện nó bằng tiếng...Ývà tiếng Việt.

Nhóm bloggers 10H st

HÀ NỘI TIẾU LÂM TRUYỀN KỲ

Tac Gia : Vũ Duy Chu (Sưu tầm và sáng tác )

CẦN GÌ PHẢI HỌC NGOẠI NGỮ
Phong trào đi Liên Xô làm mướn kiếm tiền đang rầm rộ. Bà Mẹo có thằng Vặt là con trai độc cũng nôn nao đòi đi bằng được. Bà lo sốt vó. Lo vì thằng con không chịu học tiếng Liên Xô, sang đó giống thằng câm, làm sao kiếm tiền. Bà bảo chồng:
- Ông ạ, cái thằng Ca con bà Cẩm trên phố Đội Cấn nghe đồn suýt chết vì không biết tiếng Liên Xô đấy. Nó ra cửa hàng bên ấy tìm mua một ít bơm xe đạp để gửi về nhà cho mẹ bán kiếm lời. Không biết tiếng Liên Xô nên nó phải làm động tác diễn tả cái bơm cho mấy cô bán hàng hiểu. Lưng nó gù xuống, hai cánh tay khòng khòng nắm hờ cái thanh ngang cần bơm, rồi cứ thế ép người xuống, nhô người lên liên hồi như bổ củi. Rồi nó đứng thẳng lên, phưỡn cái bụng ra, hai tay đánh vòng từ ngực xuống dưới rốn. Ý nó là bơm căng, bơm căng phình như quả bóng rồi. Mấy cô bán hàng Liên Xô tưởng thằng này dở trò tục tĩu, quấy rối tình dục, đuổi nó chạy trối chết…hí…hí…
Ông trấn an bà:
- Dào ơi, cái thằng Ca ấy ngu thậm. Diễn tả thế thì mấy cô Liên Xô đuổi cho chạy có cờ là đúng rồi. Cái Lon nhà ông Gáo sang đấy kiếm được hàng trăm cái quạt tai voi gửi về nhà đấy thôi, đâu có sao. Nhà lão Gáo bây giờ giàu to. Cái Lon ranh ma lắm. Nó khom người, nhét hai ngón tay cái vào hai lỗ tai, bốn ngón còn lại của hai bàn tay xòe ra vẫy vẫy, miệng thổi vù vù. Chỉ vài động tác đơn giản thế thôi mà đến cửa hàng nào nó cũng mua được khối quạt tai voi đấy.
Hứng chí, ông kể tiếp:
- Nói chuyện thiên hạ làm chi. Hồi bọn tôi ở bên Miên, nếu không giỏi diễn tả động tác thì chết đói ráo. Mình vào phum sóc kiếm ăn mà một tiếng để chào người ta cũng không biết. Thế là cái thằng cu Mò dân Vĩnh Phú nghĩ ra mẹo. Nó đến nhà dân, nhe răng cười với chủ nhà, họ cười chào lại. Nó liền ngồi xổm xuống sân, kéo quần chìa mông trắng hếu, rặn è một phát, thả cục đất tròn vo xuống dưới đít, rồi hai tay vỗ mạnh vào mông, xòe hai tà áo ra, nhảy thốc lên, miệng kêu cục ta… cục tác…cục ta…cục tác… Tài, thế mà cái bà chủ nhà Miên hiểu liền, mang ngay ra một rổ trứng gà to tướng tặng cho nó đấy. Thế, biết diễn tả mọi thứ bằng động tác thì đến nước nào cũng sống khỏe re, đâu cần phải biết ngoại ngữ, rườm rà lắp bắp thêm mệt…
- Úi, ông nói chí phải, có lý quá. Thảo nào người ta diễn kịch câm có hàng mấy trăm, hàng ngàn người xem, ai cũng hiểu, cũng xuýt xoa khen hay đáo để.
- Chứ sao! Người ta còn gọi kịch câm là kịch ngôn ngữ hình thể ấy chứ!
- Ma xó nhà ông, già rồi mà vẫn cái gì cũng vanh vách như ngày xưa í…hí..hí… Chẳng bù cho thằng con ông một tẹo.
Rồi bà réo:
- Thằng Vặt đâu, ra đây tao bảo. Mày vừa ngu vừa lười như thế mà sang Liên Xô thì chỉ có chết đói nhăn răng thôi con ạ. Sáng mai bố dẫn mày ra Trung tâm Kịch nghệ học một khóa kịch câm cấp tốc. Chịu khó mà học, nó ấm vào thân mày í con ạ. Rõ chưa?

NHẠC CHUÔNG
Chàng sinh viên đến nhà người yêu ra mắt bố mẹ vợ tương lai. Do hồi hộp quá không kiểm soát được, chàng vừa ghé mông ngồi xuống ghế “nổ” luôn 2 phát tít…tít…Rất nhanh trí, chàng bèn rút điện thoại di động trong túi ra:
- A lô… A lô…lát nữa mình gọi lại nhá.
Bố vợ tương lai “chữa cháy” ngoại giao:
- Nhạc chuông ngắn gọn quá nhỉ.
Mẹ vợ tương lai mau miệng:
- Bác trai cũng có nhạc chuông giống của cháu, nhưng mỗi tội bác chưa mua máy!

NÀY THÌ… GHEN NÀY!
Lão tòm tem chim chuột bị vợ phát hiện, không thể chạy tội. Mụ vợ lão lồng lộn, rủa sả làm lão mất ăn mất ngủ. Nói gì mụ cũng không nguôi ghen. Thế là lão lẻn ra chợ mua cái đầu lươn máu còn đỏ tươi mang về nhà. Lão cho cái đầu lươn vào hạ bộ, rồi cầm con dao phay sáng loáng, nghiến răng kèn kẹt:
- Mẹ kiếp, này thì ghen này. Cho mày hết ghen này…Ối… ối…!
Lão xòe bàn tay đỏ lòm và quẳng lẹ cái đầu lươn ra vườn. Mụ vợ lão kêu thất thanh, mặt xám ngoét. Còn lão giả bộ quằn quại đau đớn ngất đi trên salon.
Lão “ngất” khá lâu mà chẳng thấy vợ nói gì, lão kêu ầm lên:
- Định để tao chết à? Không chở tao đi cấp cứu à, trời ơi là trời!
Vợ lão đang cuống cuồng săm soi ngoài vườn, khóc toáng lên:
- Cấp cứu, cấp cứu….Cấp cứu mà không còn cái…ấy thì cấp cứu làm cái…đ…gì?
Hu…hu…hu…



CAY ĐẮNG
Hai bà sồn sồn đợi con tan học ở cổng trường tiểu học trò chuyện với nhau.
- Ới chị ơi, số em may lắm nhá. Năm ngoái thằng cu nhà em học trường B, học kém lắm. Mỗi lần họp phụ huynh cô giáo phàn nàn kết quả học tập của con, em ngượng muốn chết. Thế mà từ khi xin cho cháu chuyển sang học trường này em chỉ thích đi họp phụ huynh thôi. Các cô giáo dạy thêm cho cháu cô nào cũng quí cháu lắm. Thế là môn nào cháu cũng học giỏi chị ạ.
- Chị mừng cho em và cháu. Còn chị thì chán lắm em ạ. Cả lớp thằng cu nhà chị 45 đứa thì 44 đứa đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, còn trật khấc mỗi thằng con mình chỉ đạt học sinh tiên tiến. Em bảo thế có cay đắng không cơ chứ?

ĂN CHÁO ĐÁ BÁT

- Bố ơi, người ta nói “Ăn cháo đái bát“, là sao hả bố?
- Phải nói “Ăn cháo đá bát” mới đúng chứ. Nghĩa là người ta ám chỉ kẻ bội bạc, ăn cháo xong rồi đá bỏ cái bát đi…
- Thế mai mốt có cháo nữa thì họ đựng cháo vào cái gì?
- À, họ sắm cái bát mới.
- Bố giải thích kỹ hơn được không?
Đang sẵn hơi men, ông bảo:
- Thôi, thôi…nói nôm na là thế này này: Ví dụ… mẹ mày là cái bát nhá. Cái bát mẹ mày cũ quá, đã hai mươi mấy năm, sứt siếc cả rồi, giờ tao muốn…à muốn thay…tao muốn sắm cái bát mới thanh mảnh, dễ nhìn hơn chẳng hạn…. Mày hiểu không?
- Cái bát mẹ chỉ cũ thôi chứ, sao bố lại phải bỏ?
Bà vợ ở dưới bếp nghe thấy liền chạy lên, rít qua kẽ răng:
- Thế bố mày mới là kẻ bội bạc, ăn cháo đá bát, rõ chưa con? Nhưng mày đừng lo, nếu bố mày có sắm được cái bát mới đẹp mã hơn mang về đây, bát mẹ chỉ chọi một phát là nó tan tành ngay lập tức.
- Mẹ không sợ… à?
- Làm sao tao lại phải sợ? Sợ cái gì? Cái bát mới của bố mày sắm là cái bát kiểu, còn tao là cái bát sành, mày hiểu chưa?

Steve Jobs :"Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ".


Tưởng nhớ một người tiên phong vì sự tuyệt mỹ trong sáng tạo công nghệ




Steve Jobs một thiên tài gốc Syrien kể về cuộc đời và cái chết trong diễn văn bất hủ

Những lời phát biểu tại lễ tốt nghiệp ở ĐH Stanford năm 2005 về thân thế, sự nghiệp, tình yêu và sự mất mát của Steve Jobs trở thành một trong những bài diễn văn để đời đáng nhớ nhất trong lịch sử nhân loại. 

Steve Jobs - một biểu tượng công nghệ của thế giới. Ảnh: Apple.

Steve Jobs đã qua đời vào sáng 5/10/2011, khiến cả thế giới sửng sốt và tiếc nuối. Ông là người kín tiếng, gần như không bao giờ nói về đời tư và cuộc trò chuyện cởi mở nhất có lẽ là bài phát biểu dưới đây:

"Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể với các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.



Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)

Tôi bỏ trường Reed College ngay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?

Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái thay vì tôi.

Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: "Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?" và họ trả lời: "Tất nhiên rồi". Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thì chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ tôi hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.

Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì tôi muốn làm trong cuộc đời mình và cũng
không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và đăng ký học môn tôi quan tâm.

Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè. Tôi đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.

Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.

Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Nó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.

Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.

Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát


Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo - Macintosh - khi tôi mới bước sang tuổi 30.

Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.

Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.

Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải khỏi Apple lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại, không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.

Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới - Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất thế giới. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại Apple và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời.

Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời đánh vào đầu bạn bằng một viên gạch. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa tìm ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.


Khi tôi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: "Nếu bạn sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng". Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: "Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?". Nếu câu trả lời là "Không" kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.

Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi ta không còn gì nữa, chẳng có lý do gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.
Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng nói chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói trong 10 năm tới, nhưng giờ phải nói trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.

Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.
Steve Jobs mất ngày 5/10. Ảnh: Yahoo News.
Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài chục thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người muốn lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Nhừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: "Sống khát khao. Sống dại khờ". Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.



Theo Châu An(VnExpress)
TH st.

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Nhắn gửi

Nhớ tới những người lính- người bạn của NTK22 đã hy sinh, Ngọc Hà muốn gửi tới các bạn bài thơ "Nhắn gửi" của tác giả Trịnh Thanh Sơn. Bài thơ giúp chúng ta hiểu hơn, trân trọng hơn ước mơ bình dị nhưng cao cả của những người lính đã hy sinh, trong đó có các bạn Y Hòa, Nguyễn Chấn Hưng, Lê Văn Nho ...của chúng ta


NHẮN GỬI


Chúng tôi những người lính đã chết
Không thể yêu như các bạn đang yêu
Không thể mong dẫu một lần cuối nữa
Nhìn mây bay lang bạt trong chiều

Chúng tôi những người lính đã chết
Không thể bước qua ngưỡng cửa nhà mình
Và mẹ tôi nhìn hàng cau mới trổ
Không dám nghĩ về cô gái nhà bên

Chúng tôi những người lính đã chết
Không thể đèo xe đưa vợ đón con
Không xót xa khi tóc mình chớm bạc
Vì tóc tôi mãi mãi cứ còn xanh

Chúng tôi những người lính đã chết
Nhưng mọi điều còn có thể xảy ra
Chỉ mong sao không ai còn cầm súng
Chạy dọc chiến hào chúng tôi đã từng qua.

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Tưởng nhớ bạn Y Hòa(10G)

Đài tưởng niệm các Anh hùng Liệt sỹ 
Ngày mai là ngày 16 tháng 10, là ngày giỗ của Y Hòa, tôi cùng các bạn hãy đốt nhang và tưởng nhớ đến Y Hòa và cầu chúc cho  linh hồn của bạn ấy  được phiêu diêu miền cực lạc.




Y Hòa Mlo Dzuondu




Nhớ mãi bạn Y Hòa Mlodzuôndu


Thái Hòa(10G).

Nhạc hay cuối tuần

Muộn

Sáng tác: Phú Quang
Trình bày: Quang Lý

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Ðời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi, lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Ðêm hoang sơ, cô độc ngày hè

Thế là muộn, vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Ðể chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ


Muộn
Sáng tác: Nguyễn Hồng Thuận
Trình bày: Mr Đàm
* Năm 18 khi em còn chưa biết yêu,
Đã theo chồng về làm dâu nơi xứ xa.
Dòng đời trôi mãi cứ ngỡ thế thô.
Bỗng một ngày, tình yêu tìm đến...

Em nhận ra bao năm mình không biết yêu,
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái

ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...
Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng giữa cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây
Quá muộn màng!

** Em nhận ra bao năm mình không biết yêu.
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái ???
ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...

Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng của cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây
Quá muộn màng!

Từng thử sức trên sân khấu kịch, Mr Đàm cho hay, sang năm 2012, anh sẽ chinh phục điện ảnh bằng một vai diễn cá tính.



Bạn nào muốn nghe ca khúc trên thì Coppy link dưới đây rồi tìm trên Google nha:
http://nhacso.net/nghe-nhac/muon.W1BRVkVX.html
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=FQehxMH7jS

TH st.

Thân tặng những bạn nào ở K22 có mối tình đầu như Đỗ Trung Quân















Chút tình đầu




Tác giả: Đỗ Trung Quân







Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu




Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về.




Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…




Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.




Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.




Bài thơ này đã được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc thành nhạc phẩm Phượng hồng.




Dưới đây là phiên bản do Vũ Khanh trình bày.








http://mp3.zing.vn/bai-hat/Phuong-Hong-Bang-Kieu/IW6IO9OW.html



TH st.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

MẸ TRONG GIẤC MƠ

Uudam -- cậu bé 12 tuổi người Mông Cổ bị mất mẹ trong một tai nạn xe hơi năm cậu lên 9 tuổi. Năm 11 tuổi, bất hạnh lại xảy đến với Uudam một lần nữa khi cha cậu bị giết trên đường đi. Uudam đăng ký tham dự cuộc thi China's Got Talent show 2011 để thực hiện ước mơ của mình với ca khúc "Mother in the Dream". Bài hát được hát bằng tiếng Mông Cổ nên không phải ai cũng có thể hiểu hết được lời hát nhưng tình cảm và sự thể hiện của Uudam đã truyền cảm xúc đến người nghe khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Uudam cho biết bài hát này cậu đã hát nhiều lần những khi nhớ mẹ, và cậu luôn ao ước có mẹ ngồi bên, được chứng kiến cậu hát trên sân khấu...

( Bài hát có phụ đề tiếng Việt )