Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Tư thế khó ?

Lang thang trên mạng tìm thấy được mấy tấm ảnh của ĐBaothai.

A1:?
 
A2:?
 
A3:?
 
A4:?
 
Xin một lời bình nhé :
1 – Đứng phải chắp tay?
2- Ngồi cũng chắp tay ?
3 - Cả hai cùng phải chắp tay?
4- Giữa rừng giữ cho chặt sợ gió bay ?

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

TÂM SỰ NHÂN NGÀY 20/11


Chuyện xẩy ra cách đây thật là lâu rồi, Hồi tôi còn học lớp 1, lúc đó tôi học thầy Như. Thầy bị khuyết tật chân đi khập khiểng, nhưng thầy cực kỳ thương và  hết lòng vì học sinh. Tôi nhớ hồi đó thầy ở khu Ngọc Hà, Đội Cấn gì đó, vì thỉnh thoảng đi chợ Ngọc Hà tôi vẫn nhìn thấy thầy. Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, tôi không còn học thầy nữa, nhưng gặp thầy là tôi chào thầy từ xa, hồi đó chắc ai cũng vậy, Lâu quá rồi tôi không nhớ rõ là đến lớp mấy chắc khoảng lớp 3, 4 gì đó, có 1 lần tôi thấy thầy đi xe đạp, không biết sao tôi làm lơ không chào thầy và nghĩ rằng quá lâu chắc thầy cũng chẳng nhớ mình là ai đâu. Tôi đi qua thầy và lén nhìn lại tôi thấy thầy cũng quay lại nhìn và tự dưng tôi cảm thấy mình có lỗi thật lớn và suy nghĩ đó cứ dằn vặt tôi cho đến bây giờ "tại sao tôi không chào thầy?" Tại sao?
Không biết giờ người thầy đó ở đâu để tôi được xin lỗi. Nhiều lần ra Hà Nội đến khu Giảng Võ, Kim Mã, Ngọc Hà, Đội Cấn tôi lại tìm thầy, nhưng đều không gặp. Tôi tin rằng giờ đây tôi và thầy cùng già khó mà nhận ra nhau, nhưng với đặc điểm của thầy thì chắc chắn tôi nhận được ra thầy.
Kỷ niệm 40 năm tốt nghiệp phổ thông, tình cảm của K22 và tình thầy trò càng làm tôi không thể tha thứ cho mình được. Mong rằng chúng ta nay có người đã là ông, bà nội ngoại rồi, hãy giáo dục cho con cháu lòng Tôn sư trọng đạo các bạn nhé.
Xuân Hải 10a

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Cô giáo và học trò lớp 5

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ.
 Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa".
Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém).
Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo phụ trách lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp".
  Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xạm màu mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa".
Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.
Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em".
 Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em".
 Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời".
Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.
Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể.
Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ".
Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: "Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chỉ biết thế nào là dạy học kể từ khi cô được gặp em".
 
ĐHĐ st

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

VÙNG PHẤN BAY

Phi Tuyết Ba 


Hình như... thầy chẳng khác xưa 
 Ba lăm năm trước... thầy đưa qua đò 

 Dòng sông kiến thức sóng xô 
 Mỏng manh trang vở học trò trắng tinh 
 Em cầm cây bút đời mình 
 Thầy cầm phấn trắng chắc tình quê hương 

 Đất trời trang trải mấy phương 
 Nắng, mưa, sương, gió... biết thương đời thầy 
 Sông bao nhiêu nước... sông gầy 
 Cánh đồng gieo chữ... đợi ngày hoa non 

 Bao nhiêu viên phấn đã mòn 
 Bao nhiêu giáo án chẳng còn trẻ trung 
 Nước trôi về xứ vô cùng 
 Thương thầy ở lại một vùng phấn bay 

 Trang trời xanh thẳm hôm nay 
 Phấn xưa đã kết thành mây trắng đầu 
 Sông đời bất chợt nông, sâu 
 Học thầy em bắc chiếc cầu chữ Tâm.

 ==================== 
Nguồn: Thơ thời áo trắng, NXB Đồng Nai, 2005 
http://www.vietnamsingle.com/f_view.asp?CID=1030&QID=64886&PageSize=Viewall

Tôn sư trọng đạo

 
Bụi phấn hôm nào rớt xuống tay
Giờ đang vương trắng tóc mai thầy
Bao năm chữ luyện gân còn chắc
Mấy thuở tâm rèn trí vẫn hay
Việc nghĩa lo toan còng dáng mỏi
Lòng nhân vun đắp trĩu vai gầy
Tôn sư kính chúc người luôn mạnh
Trọng đạo trò nguyền đức gắng xây


Thu Phong

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Chúc Mừng Ngày Lễ Hiến Chương Các Nhà Giáo Việt Nam




CHÚNG EM KÍNH CHÚC THẦY CÔ CÓ NHIỀU SỨC KHỎE VÀ NIỀM VUI!




Một mùa thu như bao mùa thu trước
Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò
Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ
Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...


Thời gian qua, mùa thu nay có khác
Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu
Nghĩa thầy cô một đời không trả hết
Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.


Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở
Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa
Chúng con đi, biết khi nào về lại
Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ...


Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc
Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm
Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp
Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên.


VND st

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

DELETE ‘TINHYEU’?


Của : Nguyễn Thế Hoàng Linh

are you sure you want to delete‘tinhyeu’?

giá tình yêu save được
error thì load lại chẳng bận lòng
giá tình yêu delete được
chán
hắt xì một cái
thế là xong

tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ
có một lần tôi làm thơ trên máy tính
và đặt tên file là “tinhyeu”
khi không hài lòng tôi định xoá
cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi:
“are you sure you want to delete ‘tinhyeu’?”
tôi đã rùng mình
bạn ạ

(xuanhoanews)

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chó làm bạn với đười ươi

Chúng ta đã biết nhiều câu chuyện về tình bạn khác loại. Nay lại thêm một câu chuyện nữa. Đó là chuyện về tình bạn độc đáo giữa chú chó Roscoe và cô đười ươi có tên Surya ở vườn thú Nam Carolina. Một bức ảnh thật ngộ nghĩnh. Hai con vật khác loài đang xem chung một cuốn sách có tựa đề là “Surya & Roscoe” - một câu chuyện thật. Sách đang bán chạy tại Mỹ, kể về hai nhân vật là Roscoe và Surya.

Roscoe là một chú chó vô gia cư. Một hôm, đang lang thang, Roscoe ghé vào sở thú bang South Carolina. Các nhân viên thương tình cho chú ăn. Vòng quanh sở thú chán, chú dừng lại ngồi nghỉ dưới gốc cây. Surya – tên cô đười ươi cái từ đảo Borneo sang đây đã vài năm, đang buồn vì không có ai thân thích - lân la làm quen người bạn mới. Cách làm quen thật ấn tượng. Cô treo ngược trên cây, thả mình xuống, khoác vai Roscoe.

Thấy Roscoe gầy gò và hơi… hôi, Surya dẫn chàng trai đi tắm, kỳ cọ cho chàng.

Lại lôi cà chàng xuống hồ, bắt rận và “giặt giũ” bộ lông cho thật sach sẽ. Chàng coi bộ “bảnh” hẳn lên

Rồi cả hai lên bờ sưởi nắng. Từ đó họ trở thanh đôi bạn thân thiết, đi đâu cũng có nhau

Surya thường dẫn Roscoe lên một chiếc cầu cao ngắm cảnh, mà nếu không có cô bạn gái, chàng chẳng dám trèo lên, sợ ngã

Tình bạn của họ đâm ra nổi tiếng, thu hút khách tham quan đến sở thú South Carolina. Đôi bạn còn sẵn sàng “tạo dáng” cho khách chụp ảnh kỷ niệm.

Có khi còn biết lôi cả bác voi làm nền để khách tham quan có những bức ảnh đẹp. Đôi bạn trở thành hai ngôi sao sáng giá của sở thú, được lên tivi, báo chí và có một đội ngũ “fan” đông đúc, nhất là trẻ em.

Đặc biệt, họ còn được viết thành sách, như ta thấy ở đầu câu chuyện. Đó là một cuốn sách best-seller của thiếu nhi. Ngồi bên nhau, ra dáng những nhà trí thức, cùng bình luận xem người ta viết gì về mình.

Trong một buổi họp báo ra mắt sách, chẳng lẽ không ký tặng bạn đọc theo thông lệ? Surya đành nguệch ngoạc vài nét cho có chuyện

Còn Roscoe hùng hồn… sủa để trả lời phỏng vấn, mà chẳng ai hiểu chú định nói gì. Ý hẳn chú ta cũng muốn thanh minh như nhiều “ngôi sao” khác: “Chỉ là tình bạn thôi,không phải tình yêu đâu”.

Bảo Châu ( theo Pravda)
Nguồn : Vietnamnet