Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Những hình ảnh vui


Bài toán vui


Xếp hàng ở Thái Lan


Chữa đầu hói



VND (st)

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Thư của rắn giun gửi rắn hổ mang

Lê hoàng (TN Xuân)

 Bác hổ mang kính mến!
 
Nhân dịp xuân về, em mạo muội viết thư thăm bác. Đầu tiên để tỏ lòng ngưỡng mộ vì trong thế giới loài rắn, bác quá nổi tiếng, quá cao quý và hoành tráng. Sau đó em xin có vài lời tâm tình và cuối cùng có chút nhờ vả.
 
Minh họa: DAD
 
Thưa bác,
Xin tự giới thiệu em là rắn giun. Nghe tới đây chắc bác quá chán quá buồn, và quá thất vọng vì em. Thú thực, cảm giác ấy chả sai tẹo nào. Đến chính em, lắm khi soi gương còn chán mình nữa là chứ chả cần ai khác! Em bé tí, em dài chả hơn cái đũa và chả có màu sắc gì. Em chả hơn con giun là bao nhiêu, mà địa vị của giun dế trong xã hội ra sao chắc bác hiểu rõ.
Em đã nhìn thấy bác nhiều lần, ở ngoài đời cũng như trong sách, trong ti vi và em vô cùng thán phục. Thân hình bác vừa to vừa dài, dáng bác đi oai vệ hùng dũng, khi bác lắc đầu lên và phùng mang ra, cả thế gian gần như nín thở. Trong khi em mà phùng mồm thì may ra chỉ con kiến ngoái chào mà thôi. Tóm lại, về kích thước bác hơn em tới cả trăm lần. Về tiếng tăm bác hơn em tới cả ngàn lần. Bác đã từng đóng phim, đã nhiều lúc được in hình trên áp phích, còn em thiên hạ có giẫm vào cũng không biết.
Thế nhưng, nói vô phép bác, sự oai hùng của hổ mang, sự lẫm liệt, kiên cường và dũng cảm của hổ mang đã mang tới những lợi ích gì?
Bao nhiêu năm nay, bác là mồi ngon trong các quán nhậu hay các nhà hàng. Người ta xẻ thịt bác xào lên với hành tỏi, chặt khúc bác ngâm với nước dừa, băm nhỏ bác pha với cháo đậu xanh. Da bác làm túi xách, làm thắt lưng, xương bác làm món chiên giòn còn nọc bác làm thuốc giảm đau bụng. Chả có thứ gì trên thân thể bác người ta không tận hưởng, chả bao giờ hỏi xem bác có đồng ý hay không. Cuộc săn lùng bác diễn ra khắp nơi. Từng gốc cây, từng ngọn cỏ, từng bờ ruộng, từng quả đồi, thiên hạ hò hét, mang đủ thứ, tìm bác rầm rập suốt ngày suốt đêm, suốt năm suốt tháng. Già trẻ, lớn bé ai cũng muốn tóm bác.
Phải nói rằng trong cuộc đấu tranh đó bác không phải kẻ hèn. Bác đã phùng mang trợn mắt, tả xung hữu đột, mổ chỗ này một phát, chỗ kia một phát. Nhưng ăn thua gì. Hằng năm có hàng triệu hổ mang hy sinh, chứ chưa chắc có tới vài chục mạng vì rắn cắn băng hà.
Chả những bắt, giết, thiên hạ còn đày đọa, xúc phạm tới nhân phẩm bác một cách có hệ thống, có tính toán. Bác bị nhốt vào lồng, bị nuôi trong bể xi măng, bị chở trên các loại xe, chèn chặt trong bao bố. Dã man hơn nữa, có vài quán, trước khi vào nồi, bác còn phải biểu diễn làm trò.
Nói ngắn gọn, sự oai vệ của bác, sự hùng hổ của bác chả mang lại lợi ích gì. Bác không được mời tham gia thi hoa hậu, không được thi hát hay thi tài năng. Dù bác có lộ hàng toàn thân, bác cũng chả khiến ai quan tâm. Ngược lại, bác càng to, càng độc, càng trợn mắt nhiều càng lâm nguy nhiều. Nói không ngoa, số phận của bác là nằm trên đĩa hay nằm trong chai, vùi sâu thân xác trong một lớp rượu đen xì.
Còn em thì sao?
Em lúc nào cũng tỏ ra bé nhỏ. Em không khi nào làm hại ai, không khi nào cắn ai. Em bò rón rén, trườn âm thầm vào những hang thấp bé. Kết quả là em sống muôn năm. Chả ai bắt em, chả ai thịt em, chả ai ngâm em. Nếu người ta có giẫm lên em, người ta cũng chả cố ý. Em sống vui tươi, êm đềm, chả có ai buồn động tới. Điều ấy có làm cho bác suy nghĩ gì không?
Em hiểu hạnh phúc là đấu tranh, nhưng khi khả năng thua cuộc rất cao thì biết làm thế nào đây...? Em không nổi tiếng bằng bác, không được nhắc tới nhiều như bác nhưng chắc chắn em tồn tại lâu hơn bác. Chả ai nhìn thấy em mà muốn bỏ vào mồm. Chả ai gặp em muốn đưa vào chai rượu. Em không có nọc độc, nên cũng chả đứa nào đập em để đề phòng. Em không được yêu mến, không được quan tâm nhưng chính vì thế không ai đề phòng hay ghen ghét. Cuộc sống của em trôi đi bình thản, an toàn.
Bác hổ mang ơi,
Em không dám khuyên bác phải giống như em. Do tự ái, và do danh tiếng của mình, em hiểu bác sẽ không khi nào làm thế. Em chỉ khuyên bác nên bớt đi một chút. Đừng phùng mang, đừng trợn mắt, đừng bọc lộ hung hãn. Cứ nhẹ nhàng bò, nhẹ nhàng chui, bác sẽ thấy cuộc sống dễ dàng, mình an toàn mà thiên hạ cũng an toàn. Em quý bác nên mới khuyên, chứ những bọn cạp nong hay rắn lục, hễ bướng em cứ để mặc cho mà bướng, chết chả ai thương.
Bác hãy nghe em, mềm mại đi, uốn lượn đi, tất cả loài rắn đều có phẩm chất ấy trong mình. Bác sẽ tồn tại lâu và hưởng thụ lâu, bác nhé.
Em chúc bác năm mới nhìn kỹ lại mình, biết người biết ta, mềm nắn rắn buông, bác sẽ an khang, thịnh vượng.
Em Trần Rắn Giun.
 
Nguon : TNXuan
VTNst

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

TS NGUYỄN MẠNH HÀ, viện trưởng Viện Lịch sử Đảng


Bài học từ cuộc chiến bảo vệ biên giới 1979
TS NGUYỄN MẠNH HÀ1, viện trưởng Viện Lịch sử Đảng, nguyên đại tá, chính ủy sư đoàn 308 anh hùng, nhiều năm là viện phó Viện Lịch sử quân sự (Bộ Quốc phòng). Những ngày tháng 2 này, ông chia sẻ với Tuổi Trẻ về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc từ ngày 17-2 đến 5-3-1979.



* Thưa ông, cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc xảy ra đến nay đã được 34 năm. Ông nói về sự kiện này như thế nào?
- Cuộc chiến tranh biên giới không chỉ bắt đầu từ ngày 17-2-1979, không chỉ bắt đầu sau câu chuyện “nạn kiều” 1978, cũng không chỉ bắt đầu từ những rạn nứt trong quan hệ Việt - Trung sau chiến thắng của cuộc kháng chiến chống Mỹ năm 1975, một chiến thắng mà một số nhà sử học trên thế giới đã cho rằng Trung Quốc không mong muốn. Cũng không phải hoàn toàn như vậy mà nó có gốc rễ sâu xa từ những tính toán trong lợi ích chiến lược của cả Liên Xô và Trung Quốc trên phạm vi toàn cầu chứ không chỉ với một nước nhỏ như VN.

Sai sót lớn là chúng ta đã nhận ra quá muộn bản chất của chế độ Pol Pot. Năm 1977, đồng chí Lê Trọng Tấn được Quân ủy Trung ương cử vào biên giới Tây Nam nghiên cứu tình hình xung đột biên giới với Campuchia trở về, khi trở ra Hà Nội đã bức xúc khẳng định: “Đây không còn là xung đột nữa. Đây là một cuộc chiến tranh biên giới thật sự”. Lúc đó, chúng ta mới tìm hiểu đằng sau Pol Pot là ai. Là rất nhiều cố vấn nước ngoài từng giúp chúng ta trong cuộc kháng chiến trước đó.
Khi chúng ta tổ chức phản kích, tiến vào giải phóng Phnom Penh ngày 7-1-1979, giúp dân tộc Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, hồi sinh thì đúng 40 ngày sau, Trung Quốc phát động chiến tranh biên giới, với chiêu bài “dạy cho VN một bài học”. Quân chủ lực VN lúc đó đã tăng cường cho chiến trường Campuchia, Trung Quốc hi vọng VN sẽ gục ngã vì bất ngờ.

Quân và dân VN bị buộc phải cầm súng một lần nữa, đã chiến đấu kiên cường trước một đội quân đông hơn nhiều lần, trên một phòng tuyến biên giới dài gần 600km, và đã đánh bật được quân Trung Quốc về bên kia biên giới sau khi làm tổn thất đáng kể sinh lực đối phương.





* Liệu việc bình thường hóa quan hệ sau chiến tranh có làm chúng ta chịu những thiệt thòi nhất định như những điều kiện đi kèm thường thấy trong các hiệp định mà nước lớn thường áp đặt cho nước nhỏ?

- Cuộc chiến tranh biên giới chính thức kéo dài chỉ 17 ngày, từ 17-2 đến 5-3-1979. Nhưng những cuộc xung đột còn kéo dài đến tận năm 1988. Trong suốt chín năm, một phần đáng kể nhân tài vật lực của chúng ta đã phải dồn cho biên giới phía Bắc, trong khi Mỹ cấm vận, viện trợ của Liên Xô cắt giảm so với trước và Trung Quốc thì từ bạn thành thù. Có thể nói VN đã hao tốn nhiều sức lực vì cuộc chiến biên giới đó. Nếu căng thẳng tiếp tục kéo dài, VN càng ngày càng bất lợi. Chính vì vậy, năm 1988, khi VN chủ động rút quân chủ lực lùi xa biên giới 40km, tình hình biên giới lắng dịu ngay, và đến năm 1991 thì VN và Trung Quốc chính thức bình thường hóa quan hệ sau cuộc gặp giữa lãnh đạo hai nước ở Thành Đô, Trung Quốc.

Là một người nghiên cứu lịch sử, nhưng cũng là một người lính, tôi xin nói thẳng là dù bất cứ hoàn cảnh nào thì hòa bình vẫn là quý giá nhất. Chiến tranh biên giới kết thúc thật sự, chúng ta mới có thể tiếp tục sự nghiệp đổi mới, có những chính sách lâu dài và bền vững để phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống nhân dân, để có một vị thế mới trong bản đồ ngoại giao thế giới như hôm nay.
Nhưng như vậy không có nghĩa là trang sử về chiến tranh biên giới đã khép lại. Lịch sử bản chất là sòng phẳng, khách quan, cái gì đã xảy ra rồi cũng có lúc sẽ được đặt lại trên bàn cân lịch sử để luận định. Chúng ta nhìn lại chiến tranh biên giới, trước hết là để học bài học cho chính mình: cái gì lẽ ra đã có thể tránh được, cái gì cần nhớ để nhắc lại cho thế hệ sau.
Chúng ta cần có những sự vinh danh và tri ân các liệt sĩ đã ngã xuống để bảo vệ Tổ quốc trong cuộc chiến tranh ngắn ngủi mà đằng đẵng đó. Chúng ta cũng cần rút kinh nghiệm xương máu từ thực tế lịch sử của dân tộc mình khi hoạch định đường lối đối ngoại trong một thế giới hiện đại đang thay đổi từng ngày, lợi ích các bên đan xen nhau cực kỳ phức tạp. Cần hiểu rõ bạn - thù và phải đặt quyền lợi của dân tộc lên trước hết và trên hết thì mới có chính sách đúng được.

==============
 1:TS NGUYỄN MẠNH HÀ, viện trưởng Viện Lịch sử Đảng là cựu học sinh lớp 10B trường Nguyễn Trãi khóa 1971-1972

Happy Birthday to Everyone



Chúc mừng sinh nhật các Bạn nam sinh ngày 20/02



Chúc các bạn nhiều Sức khỏe, Hạnh phúc, Năm mới Tấn Tài, Tấn Lộc… Mọi sự như  ý.


Happy Birthday to Everyone. Best wishes to you and your family.

Honghai 10C

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu


Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu.





Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu

Hạnh phúc trong tầm với, đã không còn tới.
Khi vắng em trong đời.
Tìm đến chân trời mới, vẫn thương một thời.
Giờ đã xa ngàn khơi.

Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ, rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau.

Cuộc sống luôn vội vã, với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã, đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.

Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.


Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ.
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ.
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ.
Mình mới quên ngày xưa.

Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về.
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề.
Để lại bao hối tiếc ghi khắc tên người.
Gọi mãi trong đêm buồn.

Honghai 10c Collection.

Một thời để nhớ và để yêu

Anh và em

Xưa vẫn chơi đùa.
Thuở thiếu thời,
 Mình mình. tớ tớ,
Đổ dế . bắt ve, nhặt sấu rụng,
Bên hè phố,
Những con đường Hà Nội,
Hè năm nào,
Ngắt cánh phượng hồng,
Đoán tình yêu,
Một thời trai trẻ,
Những mùa hè đỏ lửa,
Hà Nội bừng lên,
Những kỷ niệm của chúng mình...

Anh và em,
Bây giờ xa vắng,
Nỗi đau này chẳng phải riêng ai!
Cuộc đời vuông tròn,
Mà oan nghiệt,
Để bây giờ ,
Chúng mình,
Mãi mãi tìm nhau!

Thái Hòa. Berlin 02-2013.

Thân tặng bạn Ngọc Hà 10G, tác giả "Có một lá thư"

CHỜ ANH ĐẾN VÀ HÔN EM LẦN CUỐI!

Anh biết không...em vẫn chờ anh
trong ánh ban mai khi bình minh ló dạng
hay bóng hoàng hôn bóng người quên hình dáng
trong những nghi ngờ còn thấm đẫm hoang mang...

Em vẫn chờ anh trong những phút mùa sang
trong những dại khờ chẳng kể bằng ngày tháng
trong khúc tự ru đã lắm lần ai oán
trong những buổi chiều lại độc bước lang thang....

Đã bao lâu rồi sao vẫn chờ mong
từ thuở mặt hồ buổi trời trong và đục
trong những yêu thương vội tìm nhau thúc giục
bất chợt mưa về cùng tự khúc miên man....

Chẳng thể làm gì,cũng chẳng muốn khóc than
vì hoa nở rồi cũng phải tàn úa vậy
đôi khi nỗi đau dù lòng người che đậy
vẫn cứ hằn lên trong nặng trĩu màn mây........

Em đã chờ anh bao mùa ở nơi đây
vẫn chờ người đến để hôn em lần cuối
thắp lửa yêu thương tình yêu đầu chưa nguội
níu lại buồn vui lòng chẳng thể buông xuôi!

Tác giả: September rain

HAI PHƯƠNG TRỜI CÁCH BIỆT


(Tặng tác giả "có một lá thư..." và những bn có cùng tâm trạng...)


Ánh nắng chiều thoáng phai rồi
Hoàng hôn khơi thương nhớ xa xôi
Nhớ mãi nhớ muôn đời
Một chiều em khóc trong hồn tôi.

Góp hết lại những câu thề
Trả lại cho nhau lúc chia ly
Cố nuốt bao nhiêu lệ
Nhìn theo duyên kiếp đi không về.

Rồi hẹn đừng ước mơ
Mà tê tái cho người mong chờ
Một chiều nào cuối Thu
Chợt xao xuyến thương tình xưa

Dĩ vãng giờ đã xa rồi
Tình yêu qua như giấc mơ thôi
Nhắn gió trao đôi lời
Vì đâu hai đứa hai phương trời. 

  (Nhạc sĩ: Hoàng Trọng)