Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Lặng lẽ phía sau

(Bài viết về bà Cao Thị Xuân Cam - vợ nhà văn Văn Tâm)
Nhật Huy

Giới văn nghệ sĩ nhiều người biết và luôn gọi bà bằng cái tên thân mật thường ngày: Bà Cam (ảnh). Cũng đã nhiều thế hệ văn nghệ sĩ, khi nhắc đến số nhà 13 Phan Bội Châu đều biết đó là căn nhà quen thuộc của nhiều văn nhân, bạn hữu từng lui tới đàm đạo văn chương với thân phụ của bà: Cố giáo sư Cao Xuân Huy, nhà nghiên cứu lịch sử tư tưởng và triết học phương Đông, từng được gọi là “nhà đạo học” ngay từ thuở 30 tuổi. Người đã để lại một số giáo trình đại học có giá trị về Kinh dịch, Luận ngữ, Mạnh tử, Bách gia chư tử. Và anh trai bà, giáo sư, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo. Sau này, khi kết hôn với nhà văn Văn Tâm, những bạn bè thân thường gọi thêm bà bằng một cái tên đầy trìu mến mà bà luôn hãnh diện mỉm cười đáp lễ: Chị Tâm. 


Theo dòng hồi tưởng, bà kể lại câu chuyện về cuộc đời cũng như những năm tháng làm vợ của nhà văn Văn Tâm với một vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc. Năm 1954, do hoàn cảnh của đất nước, mẹ bà vào Nam, chỉ còn bà và cha mình, giáo sư Cao Xuân Huy, từ xứ Nghệ trở ra Bắc. Mọi thứ đối đều bỡ ngỡ với một cô gái 18 tuổi từ xứ Nghệ bước ra chốn Hà thành. Cũng bởi thế, bà chịu nhiều thiệt thòi trong đời sống thường ngày, ở cách mà một cô gái cần gần mẹ và được sự chỉ dạy của người mẹ.

Là con gái ở tuổi mới lớn, nhưng so với bạn bè đồng trang lứa, bà là người không biết cách làm dáng. Bù lại, bà thông minh và học giỏi. Là con của một học giả, nên bà Cao Thị Xuân Cam chỉ biết học, đọc, trọng chữ nghĩa như cha bà vẫn khuyên bảo. Bà đã lớn lên và trưởng thành như một bông hoa đồng nội giữa chốn đô thành phồn hoa.

Có ai đó đã nói rằng, đường đi của số phận không bao giờ tính được, thì sự gặp gỡ giữa bà và nhà văn Văn Tâm, một người học trò mà cha bà yêu quý, một người bạn thân mà anh trai của bà luôn trân trọng, chính là một sự an bài của số phận. Bà Cam kể lại: “Một hôm cha tôi gọi tôi vào và bảo: “Có anh bạn anh Hạo muốn tìm hiểu con, con định thế nào?” - “Con có biết mặt mũi anh ấy ra sao mà trả lời cha?”. Vài hôm sau, khi đi học về, tôi thấy một anh đi từ nhà trọ bên cạnh vào nhà chơi. Anh chào tôi và tiến đến hỏi: “Cho anh tìm hiểu em nhé!”. Hồi đó tôi dại khờ và ngây thơ lắm. Chả là ngày còn đi học phổ thông ở Nghệ An, tôi mê một anh bạn cùng lớp. Đó là một người con trai Hà Nội vào tản cư ở Nghệ An, học giỏi, giọng nói nhẹ nhàng. Mối tình học trò ấy đơn phương ấy đã đeo đẳng trong tôi một thời gian, dù chưa bao giờ tôi dám thể hiện cho người con trai ấy biết. Nhưng thời trẻ con, cái gì cũng đẹp và đáng nâng niu. Bởi thế, tôi thật thà nói với anh Văn Tâm: “Em đang thích một anh khác rồi!”. Tưởng là anh ấy sẽ bỏ đi luôn, nhưng anh Văn Tâm nhẹ nhàng nói: “Vậy thì lúc nào em quên được anh ấy thì chúng ta sẽ tìm hiểu nhau”. 

Từ đó, anh đi bên cạnh cuộc đời tôi, tôi ra bờ đê giặt áo, anh cũng đi cùng, tôi tan trường đã thấy anh đứng đợi. Anh không chỉ là một người bạn, mà là một người anh, một người thầy của tôi. Không ai khác, chính anh Văn Tâm đã dạy cho tôi từng đường đi, nước bước, từ cách chải đầu, từ dáng đi sao cho đoan trang, chín chắn, từ cách nói năng sao cho tròn vẹn trước sau... Cái gì chưa biết, tôi hỏi anh và anh chỉ bảo tận tình như với một cô em gái. Cũng có lúc tôi xấu hổ vì mình… ngố quá nhưng tính tôi không biết giận, biết hờn. Chính những điều cỏn con từ đời sống thường ngày ấy, tình cảm tự nhiên của tôi đã dành trọn cho anh. Thậm chí, khi đó, có đôi lúc tôi nghĩ rằng, nếu sau ngần ấy thời gian biết anh, nếu chẳng may vì một điều gì đó chúng tôi không đến được với nhau, có lẽ tôi cũng chỉ tình nguyện ở vậy mà tôn thờ anh cho đến hết cuộc đời”.

Đám cưới của nhà văn Văn Tâm và bà giản dị và ấm cúng trong một căn hộ tập thể nhỏ xíu nhờ được của nhà thầy giáo. Bà vẫn nhớ, quà cưới của bạn bè hồi ấy là mấy cuốn vở trắng và một chiếc nón lá. Nhưng quý nhất là người tuyên bố lễ kết giao vợ chồng cho bà chính là giáo sư Trương Tửu. Cưới xong thì ai lại về nhà nấy vì lúc đó nhà văn Văn Tâm đi làm gia sư cho một gia đình tư sản ở Hà Nội và ăn ngủ luôn tại gia đình họ. Bà về ở với cha mình. Năm đó, bà đang học năm thứ nhất trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Bốn năm kết thúc đại học cũng là lúc ba người con, hai gái một trai lần lượt chào đời. Vừa đi học, vừa sinh con. Có lúc bà ái ngại với các thầy, các bạn. Nhưng chính vì điều đó, bà càng phấn đấu học giỏi. Tốt nghiệp ra trường, bà đã được về công tác ở Ủy ban Khoa học Nhà nước, được phân công vào ban dịch thuật, làm từ điển tiếng Nga. Thời gian sau bà chuyển sang Nhà xuất bản Khoa học và làm ở đó cho đến lúc nghỉ hưu.

Hồi tưởng về dòng thời gian cũ, gương mặt của bà Cam ánh lên nét rạng ngời. Bà lấy trong tủ sách ra những tấm ảnh sinh thời của nhà văn Văn Tâm và những bạn hữu, rồi những bức hình ông bà chụp cùng con cháu, ảnh chụp ở đâu, lúc nào, nhân sự kiện nào bà đều nhớ. Từng bức ảnh như một thước phim quay chậm về một ký ức đẹp chưa bao giờ mờ phai trong tâm trí. Bà bảo, ở đời, bà mang ơn hai người đàn bà, đó là mẹ chồng và nàng dâu. Hai người đàn bà mình không được chăm sóc cận kề, không đẻ, không nuôi, vậy mà họ đến với cuộc đời mình và cho mình bao nhiêu thứ. Bà mang ơn mẹ chồng đã sinh ra ở cuộc đời một người con, mà đối với bà là cả một thế giới rộng lớn của tri thức, quá đủ để bà có thể nương tựa và yêu thương. Từ khi biết ông, bà biết được thế nào là hạnh phúc. Cũng vì thế, bà sống và làm mọi điều vì chồng, vì con. Bà chăm bẵm gia đình để ông chuyên tâm với công việc nghiên cứu. 

Một người bạn của nhà văn Văn Tâm, PGS.TS Vũ Thanh từng chia sẻ: “Đối với ông, bà vừa là thư ký, vừa là hộ lý, bác sĩ, đạo hữu... và trên hết là một người vợ rất mực thủy chung, hiền dịu, đảm đang, người bạn đời nâng đỡ cho ông từng giấc ngủ, bước đi. Chính bà là người đã làm dịu bớt đi trong ông những bi kịch mà cuộc đời và số phận đã liên tiếp giáng xuống người trí thức tài hoa - người mà dường như triết lý “chữ tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau” vẫn luôn theo đuổi trên mỗi bước đường đời”.

Trong cuộc sống đời thường, nhà văn Văn Tâm coi trọng đạo hiếu và lễ nghĩa bao nhiêu thì trong nghiên cứu khoa học ông lại càng nghiêm túc và khắt khe bấy nhiêu. Gia đình bà có một “luật bất thành văn” là khi ông đang đọc sách, đang viết, thì không được bất cứ ai hỏi han điều gì bởi có thể làm ông mất mạch văn hoặc cảm xúc. Bà nhớ có lần, đã quá 12 giờ trưa, cơm đã dọn sẵn và các con đang đói lắm rồi, chỉ chờ ông rời bàn sách vào ăn cơm. Biết chỉ có cậu út Nguyễn Cao Tuấn có thể “làm phiền” ông nên các chị đã “xui” em ra mời bố vào xơi cơm. Khi Cao Tuấn ra, ông không ngước lên, tay vẫn viết và chỉ nói hai chữ ngắn gọn, đầy tính giản lược “trước đi” (tức là ăn trước đi) và tiếp tục viết. Bởi thế, trong cuộc đời làm nghề của mình, nhà văn Văn Tâm đã có những công trình khoa học để lại những dấu ấn quan trọng trong nền văn học nước nhà như: “Vũ Trọng Phụng, nhà văn hiện thực”, “Tản Đà, khối mâu thuẫn lớn”, “Đoàn Phú Tứ, con người và tác phẩm”, “Góp lời thiên cổ sự”, “Vườn khua một mình”, “Tuyển tập Văn Tâm”…

Tôi hỏi bà Cam: “Nếu bây giờ có một điều gì đáng nhớ nhất về người bạn đời của mình, bà sẽ kể chuyện gì?”. Bà Cam cười hiền: “Không thể nói là cái gì nhất cái gì nhì vì những gì thuộc về anh ấy đối với tôi đều đáng nhớ. Nói đúng hơn là cho đến nay, tôi chưa quên bất cứ điều gì thuộc về anh ấy...”. 

Hà Nội mùa hoa sưa

Tác giả :Nguyễn Duy Minh



Anh lãng đãng vì thấy em: Hà Nội!
Tóc em thơm trên mọi lối em về
Hoa sưa nở trên những đường phố vội
Sắc đưa hương thơm ngát tự tim người

Vì bởi lẽ mùa đi không kịp nói:
Rằng Hồ Gươm xanh nhất buổi chiều nay!
Chiều hoài niệm một lần em... có phải
Giữa vô ngần bối rối tóc mây bay?

Từng con phố còn xanh màu tình tự
Mà hai ta xa quá tự bao giờ?
Rời Hà Nội, một mai em về lại
Có thương nhau thì xin đợi… xin chờ!

(Nguồn :Evan)

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Sức khỏe và đời sống.



Thực hư mãng cầu diệt ung thư gấp vạn lần hóa trị

Giới khoa học vừa tìm ra công dụng tiêu diệt tế bào ung thư ác tính tuyệt vời của trái mãng cầu (hay mãng cầu xiêm).

Mãng cầu diệt ung thư gấp 10.000 lần hóa trị?.

Mới đây, tạp chí danh tiếng của Hàn Quốc là Journal of Natural Products đã đăng tải công trình nghiên cứu cho rằng, nước ép quả mãng cầu có khả năng tiêu diệt tế bào ung thư cao hơn gấp 10.000 lần so với liệu pháp hóa trị mà không hề làm hại các tế bào khỏe mạnh và không có tác dụng phụ. Thông tin này làm lóe lên hy vọng đối với các bệnh nhân đang mang trên mình căn bệnh chết người.
Theo như bài đăng tải trên tạp chí, từ năm 1976, Viện Ung thư Quốc gia Mỹ đã tiến hành cuộc nghiên cứu đầu tiên về loại cây này, kết quả cho thấy, lá và thân của cây mãng cầu có khả năng tiêu diệt hữu hiệu các tế bào ung thư ác tính.
Do có nguồn gốc tự nhiên nên nước ép của loại quả này không những không gây ra những tác dụng phụ như nôn ói, sụt cân và rụng tóc, mà còn giúp người bệnh khỏe mạnh hơn trong quá trình điều trị bệnh ung thư, bởi trong loại chất đặc biệt của quả mãng cầu có khả năng bảo vệ hệ miễn dịch cơ thể và giúp tránh được một số bệnh truyền nhiễm, chống vi khuẩn, nhiễm nấm, chống ký sinh trùng đường ruột và giun sán, hạ thấp huyết áp, chống trầm cảm và những rối loạn tinh thần.
Ngoài nghiên cứu được đăng trên tạp chí Journal of Natural Products, một nghiên cứu khác được thực hiện tại trường Đại học Purdue (Mỹ) cũng đã phát hiện ra lá mãng cầu xiêm có khả năng tiêu diệt các tế bào ác tính của nhiều bệnh ung thư khác nhau như: ung thư ruột, ung thư vú, tuyến tiền liệt, phổi và tuyến tụy.
Nhà khoa học Việt Nam nói gì?
Hiện chưa có công bố nào về khả năng tiêu diệt tế bào ung thư của quả mãng cầu từ phía các nhà khoa học Việt Nam. Song, các đặc tính của loại trái cây này với bệnh học đã được khẳng định từ trước.

TS Nguyễn Đăng Nghĩa chuyên gia nghiên cứu thực vật học.

Bác sĩ Trần Văn Năm, Viện phó Viện Y dược học TP.HCM, nhận định: "Môi trường máu của người bệnh ung thư có tính axít, nên trong chế độ ăn uống của người mắc bệnh ung thư nên có nhiều rau củ quả để tăng tính kiềm, như vậy, có thể cân bằng được môi trường trong cơ thể hoặc hạn chế sự phát triển của tế bào ung thư. Trong các loại rau quả thì mãng cầu được coi là loại quả phù hợp và đặc biệt tốt vì bên cạnh giá trị dinh dưỡng nó còn có những hoạt chất có thể giảm thiểu, ngăn ngừa bệnh ung thư".
Liên quan đến vấn đề này, TS.BS Nguyễn Hùng Vĩ, Phó giám đốc Sở Y tế Tiền Giang, cho biết: "Hầu hết các bộ phận của cây mãng cầu đều có giá trị làm thuốc rất hữu hiệu".
Theo TS. Vĩ, ở nước ta người dân thường dùng lá và vỏ cây mãng cầu để trị cảm, sổ mũi thậm chí có thể dùng để điều trị bệnh tiểu đường, làm dịu đau, chống co giật ... Còn tại một số nước trên thế giới thì lá và vỏ cây, nấu thành trà dược giúp giảm đau và bổ tim. Tại Brazil lá mãng cầu cũng được nấu thành trà trị bệnh gan; dầu ép từ lá và trái còn non, trộn với dầu olive làm thuốc thoa bên ngoài trị thấp khớp, đau sưng gân cốt. Ngoài ra các bộ phận của cây mãng cầu cũng được nhiều nước trên thế giới chế thành những loại thuốc trị nóng sốt, giúp sinh sữa và trị tiêu chảy, đau nhức, chống co giật, ho, suyễn, chống thiếu vitamin C. Đây thực sự là loại quả kỳ diệu cho cơ thể.
Còn TS. Nguyễn Đăng Nghĩa, chuyên gia nghiên cứu thực vật học, khẳng định: "Hiện nay đã có những nghiên cứu khẳng định, mãng cầu là một trong những trái cây có thành phần hoạt chất axít amin không thể thay thế được hoặc có một số hoạt chất đặc thù nhằm nâng cao hệ miễn dịch và tăng khả năng chống lại bệnh tật. Còn khi hoạt chất ở nồng độ cao thì có thể tiêu diệt ngay tế bào ung thư".
Với nguồn cung cấp mãng cầu dồi dào từ các vựa cây trái phía Nam, Việt Nam hoàn toàn có triển vọng nghiên cứu về loại dược phẩm chống ung thư mới này. Trước khi có kết quả nghiên cứu chính thức, trong thời điểm giao mùa, giải khát bằng sinh tố mãng cầu cũng có thể giúp tăng sức đề kháng cho cơ thể và giúp tiêu diệt tế bào ung thư.

Lịch trình" lão hóa của các bộ phận trong cơ thể


Theo thời gian, cơ thể con người sẽ bị lão hóa, thể hiện bằng những biến đổi về hình thái và chức năng của các bộ phận của cơ thể. Quá trình lão hóa không diễn ra đột ngột, mà đến từ từ.
Vậy hãy xem lịch trình lão hóa của các bộ phận trong cơ thể như thế nào nhé.
Tim: Lão hóa từ tuổi 40
Ở tuổi 40, mạch máu dần mất đi sự đàn hồi, động mạch cũng có thể trở nên cứng hoặc bị tắc, nguyên nhân gây ra sự thay đổi này là do chất béo tích tụ ở động mạch vành. Điều này làm cho hiệu quả truyền máu của tim tới toàn bộ cơ thể cũng bắt đầu giảm xuống. Do đó, để giữ cho trái tim khỏe mạnh, tốt nhất bạn không nên ăn quá nhiều chất béo bão hòa.
Phổi: Lão hóa từ tuổi 20
Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40, một số yếu tố như lồng ngực biến dạng, các khớp bị cứng, nhu mô phổi giảm đàn hồi... kết hợp với sự xơ cứng ở cơ bắp và xương sườn buồng phổi có thể khiến cho nhiều người bị khó thở.
Hoạt động của phổi gặp khó khăn, đồng nghĩa với việc không khí sau khi hít thở sẽ lưu lại trong phổi nhiều hơn dẫn tới khó thở.
Da: Lão hóa từ khoảng tuổi 25
Cùng với sự giảm tốc của quá trình tạo collagen, da bắt đầu lão hóa tự nhiên từ tuổi 25. Các tế bào da chết sẽ không biến mất một cách nhanh chóng, trong khi lượng tế bào da mới có thể giảm đi chút ít. Kết quả là da sẽ xuất hiện nếp nhăn và trở nên mỏng hơn, ngay cả khi dấu hiệu lão hóa da ban đầu có thể đến tận tuổi 35 mới xuất hiện.
Ngực: Lão hóa từ tuổi 35
Phụ nữ đến tuổi 35, các mô vú và chất béo trong ngực bắt đầu mất dần, kích cỡ và sự căng đầy cũng giảm xuống. Từ tuổi 40, ngực phụ nữ bắt đầu chảy sệ, quầng vú (khu vực xung quanh đầu vú) bị thu hẹp mạnh.
Cơ quan sinh sản: Lão hóa từ tuổi 35
Cơ quan sinh sản của các chị em bắt đầu suy giảm sau tuổi 35. Nội mạc tử cung có thể trở nên mỏng hơn, khiến việc thụ tinh gặp khó khăn hoặc tạo thành môi trường kháng tinh trùng. Khả năng sinh sản của đàn ông cũng bắt đầu suy giảm ở độ tuổi này. Sau tuổi 40, chất lượng tinh trùng giảm xuống, nên khả năng có con của nam giới cũng có dấu hiệu suy giảm.
Cơ bắp: Lão hóa từ tuổi 30
Sau tuổi 30, tốc độ lão hóa của cơ bắp còn nhanh hơn cả tốc độ phát triển. Ở độ tuổi này, hầu hết chúng ta có xu hướng tích trữ chất béo nhiều hơn và đốt cháy lượng calo ít hơn nên cơ bắp dần bị mất đi. Qua tuổi 40, tốc độ lão hóa cơ bắp của con người càng tăng nhanh hơn. Thường xuyên luyên tập có thể giúp ngăn chặn sự .
Xương: Lão hóa từ tuổi 35
Sau tuổi 35, xương bắt đầu mòn và rơi vào quá trình lão hóa tự nhiên do các tế bào xây dựng xương hoạt động kém hơn. Xương của phụ nữ mãn kinh mòn nhanh hơn và có thể gây ra bệnh loãng xương. Kích thước và sự suy giảm mật độ xương có thể làm giảm chiều cao của bạn.
Răng: Lão hóa từ tuổi 40
Khi chúng ta già đi, lượng nước bọt tiết ra cũng ít đi. Nước bọt có thể rửa sạch vi khuẩn, nếu nước bọt ít đi, răng và nướu của chúng ta dễ bị hôi. Sau khi các mô nha chu mất dần, nướu răng sẽ bị thu hẹp, đây là triệu chứng thường gặp ở người lớn trên 40 tuổi.
Thính lực: Lão hóa từ khoảng tuổi 55
Hơn một nửa số người trên 60 tuổi có thể bị giảm thính lực do lão hóa . Triệu chứng này gọi là điếc lão hóa, là do sự thiếu “các tế bào lông” gây ra. Tế bào lông cảm quan trong tai có thể tiếp nhận sự rung động của âm thanh và truyền âm thanh tới não bộ.
XH St



Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Tháng 3 mùa Hoa Sưa


Hà Nội phủ trắng đầu mùa hoa sưa

Cuối xuân, những nhành hoa sưa lại nở trắng trên cao, nhiều con đường của Thủ đô nhuộm một màu trắng tinh khiết và dịu dàng của loài hoa này.

Không rực đỏ như phượng vĩ, không nổi bật như tím bằng lăng, cũng không ngạt ngào hương như hoa sữa, hoa sưa lưu lại trong tâm trí những người yêu Hà Nội một vẻ đẹp rất riêng. Hoa sưa không trồng trên một phố nhất định mà rải rác ở một vài con phố, mỗi phố cũng chỉ nhiều nhất là 3 cây tạo nên vẻ đẹp độc đáo của loài hoa này. 
Nếu dành chút thời gian dạo bước quanh khu vực hồ Giảng Võ, phố Phan Chu Trinh, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám hay đường Thanh Niên… bạn đều có thể bắt gặp những chùm hoa sưa trắng muốt, rộ sắc một góc trời. Vẻ đẹp của hoa sưa đã làm xao lòng bao thế hệ, từ những bậc cao niên đến những nam thanh, nữ tú Hà Thành.
Bác Phương (sống tại phố Phan Chu Trinh) vẫn thường dạo bộ trên phố mỗi chiều bày tỏ: “Hoa sưa đẹp mà mỗi năm chỉ nở trong một thời gian ngắn nên tôi muốn lưu lại hình ảnh hoa sưa. Nếu mai này chuyển đi chỗ khác thì vẫn có chút kỷ niệm”.
Dễ thấy quanh các con phố có bóng hoa sưa cũng chính là nơi tập trung của các bạn trẻ Hà thành để “săn ảnh” hoa sưa. Hoàng Quân (sinh viên ĐH Sân khấu điện ảnh) chia sẻ: “Mình đã chụp ảnh mấy mùa hoa sưa nhưng vẫn chưa hết yêu sắc trắng của nó. Mấy năm nay, cứ vào mùa hoa nở, mình lại cùng các bạn tập trung ở đây để ghi lại những khuôn hình đẹp của hoa.”
Nói đến vẻ đẹp của hoa sưa, không ít các blogger bày tỏ niềm đam mê của mình về loài hoa trắng muốt ấy. “Đó là loài hoa đặc biệt chỉ nở vào mùa xuân. Thời gian nở của hoa sưa rất ngắn, chỉ kéo dài khoảng một đến hai tuần, khi trời đã sang xuân và còn rét. Mình yêu hoa sưa từ nhỏ, mỗi năm đến mùa hoa sưa nở lại thích dạo chơi lòng vòng trên khắp phố phường Hà Nội để ngắm hoa sưa. 
Hoa sưa đúng là có một vẻ duyên dáng lạ kì, một vẻ đẹp rất dịu dàng, trang nhã và giản dị. Suốt cả năm, cây hoa sưa không có gì nổi bật. Nhưng đến đợt hoa nở trắng muốt thì bao nhiêu lá lại thắm xanh lên đẹp vô cùng. Mình rất yêu màu xanh ấy, màu xanh đầy sức sống và hi vọng trên một cây hoa nở trắng muốt, dịu dàng. Lúc bấy giờ hoa sưa giống như một cô gái đẹp đang hớn hở đón chờ sự trở về của người yêu”, Thanh Thảo, blogger Matxanh cho biết.
“Mình và người ấy thích hoa sưa từ 3 năm nay rồi, năm nào cũng đi ngắm hoa sưa nở. Hà Nội còn có cả một đội chuyên đi chụp ảnh hoa sưa nữa... Hoa này đẹp thật, màu sắc nhẹ nhàng trên nền lá xanh non, mướt sức sống nhưng vẫn cảm giác như mong manh và yếu đuối như con gái. Một cây sưa nằm lọt trong hàng cây ven đường làm cho mình có cảm giác như có ánh sáng giữa màu xanh thẫm của những tán cây. Mong là nó không tuyệt chủng, không thì buồn lém”. (Dathq blogger)
Cũng có người ngắm nhìn vẻ đẹp của hoa sưa chỉ để tìm chút không gian thanh bình trong cuộc sống ồn ào của chốn thành thị. Nhà thơ Băng Sơn từng chia sẻ: “Hoa sưa có lẽ là hồn một cô gái ngàn xưa kết tinh thành bạch ngọc, cứ mỗi độ xuân về lại nhớ tình lang là chàng trai Thăng Long Hà Nội nên hiện ra mơ hồ thoáng một ít ngày ngắn ngủi rồi lại bay về hư ảo, nói những lời im, bay tà áo mỏng, tung tóc vào trời mưa phấn, phô cái gáy nõn nà mây trắng cho phất phơ đôi sợi tóc mềm lả lướt nắng bạc hiếm hoi… để ngẩn ngơ những ai yêu Hà Nội, yêu đến bứt rứt một kiếp người”.
 
Chỉ mang trên mình một sắc trắng nhưng hoa sưa đẹp đến nao lòng, rực sáng một góc trời, đủ sức níu chân bao người qua lại trên phố.
Cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của loài hoa này:
 
Bài, ảnh: Lan Chi
HH 10C st

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Một thời con gái HÀ NỘI ...




HH 10C Collection.

NGÀY XƯA

Thiếu nữ Hà Nội xưa (Quầy bán hoa ven Bờ Hồ)

QD sưu tầm
==========
Nguồn: báo Hà Nội Mới

Tới bãi sông Hồng xem... "tắm tiên"

 
Đi dọc theo cây cầu huyền thoại Long Biên, Hà Nội, đến lưng chừng giữa cầu có hai đường nhánh dốc đứng một trái một phải dẫn người đời xuống bãi bồi, một dẻo đất uốn lượn trải dài từ An Dương tới tận gần cầu Thăng Long giữa sông Hồng.
 
Ảnh minh hoa(Nguồn : Người đưa tin )
Bãi bồi từ trên cầu nhìn xuống xanh ngắt cây ngô mùa nước cạn, đó cũng là nơi sinh sống của hàng trăm gia đình dân vạn chài lênh đênh mỏng manh trên những căn nhà thuyền sắt, xi măng đúc dập dềnh trên mặt sông theo mùa nước trải dài dọc theo bãi bồi giữa Thủ đô.
Lọt thỏm giữa xóm lênh đênh sông nước, Long Biên có một bãi tắm "nude" theo cách gọi nghệ thuật văn minh phương Tây, hay trần tục dân dã theo tiếng Việt, quanh đó giản dị là bãi tắm "tiên" của những vị khách đủ mọi thành phần sống trong lòng Hà Nội.
Trái lại với những lời đồn thổi ác ý về tệ nạn xã hội dưới đó, sau hơn 8 tháng trải nghiệm cái "thế giới nhỏ" này, tôi tự kết luận họ hầu hết là người lao động tử tế. Trong vài năm gần đây, bãi giữa trở thành một khu "du lịch sinh thái" khá phổ biến cho nhiều thị dân đủ lứa tuổi tới để trải nghiệm cuộc sống, để tránh đi sự ồn ào bụi bặm đô thị, để tận hưởng những thú vui giản dị đậm đặc khoái cảm bên dòng sông Hồng lãng đãng. Họ tới đây để tồng ngồng như con trẻ ào xuống dòng sông Hồng mát lạnh trong những ngày hè và ấm nồng giữa mùa đông rét cắt da cắt thịt ngày mùng 1 Tết Nguyên đán, một thế giới khuất nẻo kín đáo cách nền "văn minh" thượng thừa của xe hơi, của Internet, của máy tính văn phòng độ vài trăm mét về mọi hướng.
Đứng trên cầu Long Biên nhìn xa xa về phía bãi tắm, thấp thoáng như hạt vừng nhấp nhô những tấm thân trần trụi với can nước làm phao cứu sinh buộc dây lõng thõng theo sau dưới sông hay ngổn ngang nằm đắp cát phơi nắng trên bờ nâu sẫm như những pho tượng đất sét. Bãi "tắm tiên" bên sông Hồng này xuất hiện từ khi nào không ai biết, nhiều người lớn tuổi sinh ra ở Hà Nội sống quanh khu vực Hoàn Kiếm cũng chỉ mang máng rằng từ hồi trẻ đã thấy nhiều người ra đó “tắm tiên” rồi.
Ảnh Nguồn Vnexp. 24h
 
Những ngày hè, cứ ngoài 4h chiều khi nắng bắt đầu dịu thì những "dị nhân" quần xà lỏn ở trần túc tắc đạp xe từ khắp nơi đổ về đây để "thần tiên" không mặc quần thả bộ dọc bờ sông vài cây số, để đá bóng, để bơi, lác đác một vài xe máy một phần do lối đi vào bãi đường đất lầy lội gập ghềnh. Dịch vụ dưới bãi độc nhất một quán nước trà, bà chủ quán là người phụ nữ đã đứng tuổi thuộc tên làu làu từng vị khách, tính tình sởi lởi và luộc trứng vịt lộn rất khéo. Dân đến đây "tắm tiên" tênh hênh phía ngoài xa nhưng khi lên quán ngồi nghỉ, không ai bảo ai đều mặc quần rất nghiêm chỉnh. Để có thể tiêu hết 50.000 thời đắt đỏ dưới bãi tắm cũng là việc "thiên nan vạn nan khó", bởi cái gì cũng rẻ, no một bụng trứng vịt và nước ngọt cũng chỉ dăm chục ngàn...
Một vị khách "dị nhân" nổi tiếng tại đây là ông Vũ "yoga" sống ở quận Ba Đình, ông mang vóc dáng khắc khổ, mái tóc lưa thưa để dài, chiếc xe đạp từ thời bao cấp của ông hình như không có phanh. Ông Vũ được mọi người kính trọng và thật kỳ lạ ông không bao giờ ngồi quán nước, trên giỏ xe luôn thường trực chai nước khoáng đa năng. Gọi là đa năng bởi khi tới bãi, ông sẽ uống hết chai nước rồi dăm phút sau lại "xả" ngược vào đó để... gột người trước lúc tập và bơi, một cách chống cảm dân gian có vẻ rất hiệu quả. Những người bạn bơi kể lại dường như họ chưa bao giờ nghe nói chuyện ông bị ốm. Không mảnh vải che thân, ông Vũ khoan thai gác nhẹ một chân vắt ngược ra sau gáy rồi từ từ ngả ra sau tựa lên đó như ghế salon lim dim ngắm nhìn trời đất cả giờ đồng hồ. Ông còn hàng chục tư thế yoga khổ luyện khác, điều đáng quý là nếu ai muốn tập đều được ông Vũ hướng dẫn rất cẩn thận, nhiều bạn trẻ cũng ra đây nhờ ông dạy bộ môn này.
Mọi sự bon chen xã hội như bị xóa mờ đối với những con người dưới đây. Có không ít tạp nham thành phần "hảo hán" xăm trổ kín mình tới "tắm tiên" không biết tự khi nào đều biết kính cẩn lễ phép chào hỏi người hơn tuổi, nhường nhịn xung quanh như thể đã thành "chính quả", phải chăng trong một môi trường dân dã khi mọi con người đều trắng trợn đối diện nhau, họ bỗng nhiên chân thành bản thiện?
Gần đây thì bãi giữa cũng là nơi dã ngoại thư giãn cho nhiều bạn gái trẻ lang bang tìm chốn sáng tác ảnh chân dung. Một phần đi lại cũng dễ, sáng tác chán trên cầu Long Biên thì ào xuống bãi. Thi thoảng các cô gái tuổi đôi mươi lại rú rít lên kinh ngạc, sợ hãi hoặc có thể là thú vị bởi nhiều anh vô tư quá thể, tắm trôi sông thả xa bãi rồi lững thững "nguyên đai nguyên kiện" thủng thẳng vác phao lội bộ về, thế là gặp nhau ngoài khu vực "an toàn khu".
Có lần xuất hiện mấy chị khách Tây du lịch tò mò xuống tham quan, tôi đoán một chị là nghệ sĩ, bởi chị mang theo chiếc máy ảnh chụp film khổ lớn. Tôi thành người phiên dịch vì chị Tây xin phép được chụp ảnh. Đội quân hở hang mọi khi mạnh miệng trêu chọc chị em lạc đường, giờ lại cúm rúm cười ngượng, thế mới biết ai bạo hơn ai khi giới tính được cân bằng. Sau đó tôi có nhận được thư điện tử chị khách người Tây Ban Nha quét ảnh để gửi tặng lại những người ở đó được làm nhân vật, ảnh mang nội dung rất đương đại, nói chung mấy vị hảo hán dưới bãi tự nhiên được trân trọng cũng lấy đó là một kỷ niệm đẹp về nơi trần tục gắn bó.
Trong "lịch sử" bãi tắm sông này, cũng có ít nhiều vài trường hợp tai nạn đáng tiếc, tôi chưa một lần được chứng kiến nhưng thi thoảng cũng được nghe kể từ những người họ hàng của người lâm nạn, hình như ở dưới đây họ đều lảng tránh khi nói chuyện buồn. Bãi tắm sông này không dành cho những người non bơi lội, không thông thạo luồng lạch biến đổi quanh năm của sông Hồng.
Trước đây đã có nhiều dư luận vội vàng phán xét cho rằng đó là những hành vi kém văn minh về đám người "dị dạng nhân cách" tắm sông không mặc gì. Thậm chí có nơi còn cẩn thận mượn lời của một vị giáo sư về văn hóa để trịch thượng mắng họ "đừng trở lại cuộc sống hoang dã như thế". Dân đi “tắm tiên” bãi sông Hồng giận lắm, trong đó không ít người cũng trót được xã hội gọi là giáo sư, kiến trúc sư, nhà báo, giáo viên, du học sinh...
Theo một số ý kiến có vẻ thoáng đãng hơn được đăng tải trên báo Thể thao Văn hóa thì để hiểu văn hóa cần phải có con mắt và cái nhìn văn hóa, phải đặt văn hóa trong sự vận động không ngừng nghỉ của dòng chảy lịch sử, càng không thể chỉ dùng cái nhìn chủ quan của con người hiện đại để áp đặt lên văn hóa truyền thống. Dường như chưa bao giờ "tắm tiên" ở sông Hồng là "phi văn hóa" hay một dạng "biến dị", lai căng văn hóa như một số người vẫn thường nói. Có chăng là nó đã bị lãng quên bởi sự chen lấn, xâm thực của những dòng chảy văn hóa khác mạnh mẽ hơn, dai dẳng hơn và cũng không kém phần xô bồ. Chính sự lãng quên đã khiến nó trở nên lạ lùng.
 
Theo Trí Minh (An ninh thế giới)
 
VTN & DDH st