Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Sự khác nhau giữa
người phương Đông và phương Tây.

Sự khác nhau trong đời sống, xã hội, lối suy nghĩ, cách hành động giữa người phương Đông, phương Tây được thể hiện thú vị trong bộ ảnh 'Đông Tây gặp gỡ'.
Tác giả của bộ ảnh này là Yang Liu - nữ nghệ sĩ trẻ người Trung Quốc, hiện sống ở Đức. Từ những trải nghiệm bản thân khi sống giữa hai nền văn hóa, thông qua các cuộc phỏng vấn, kết quả nghiên cứu, Yang Liu đã đưa ra những đúc kết của mình về sự khác nhau cơ bản giữa phương Đông, phương Tây.
"Thực tế mỗi hình đồ họa là kinh nghiệm bản thân trong suốt 13-17 năm qua. Bộ ảnh như một tài liệu cuộc sống của riêng tôi", Yang Liu cho biết. Mặc dù chỉ là bộ ảnh đồ họa mang hơi hướng cá nhân, nhưng những gì Yang Liu truyền tải khiến người xem thực sự thích thú.

Bày tỏ ý kiến: Trong khi người phương Tây thường bộc lộ tình cảm, ý kiến một cách thẳng thắn, nhanh gọn thì người phương Đông thường diễn đạt một cách khéo léo, lòng vòng hơn trước khi đi đến nội dung vấn đề.


Về sự đúng giờ: Người phương Tây thường không hay trễ giờ hẹn trong khi người phương Đông có thể xê dịch chút thời gian, sớm hoặc muộn hơn giờ hẹn đôi chút.


Lối sống:: Người phương Tây đề cao lối sống cá nhân, năng lực bản thân trong khi người phương Đông ca ngợi sự hòa đồng, tương trợ giúp đỡ lẫn nhau.


Sếp: Ở phương Tây, sếp có vai trò nhỉnh hơn nhân viên nhưng không áp đặt uy quyền đáng kể. Còn ở phương Đông, sếp có một vị trí hoàn toàn khác biệt, khổng lồ to lớn hơn nhiều.


Các mối quan hệ và sự kết nối: Ở phương Đông, những mối quan hệ trong xã hội thường phức tạp và lằng nhằng hơn nhiều so với phương Tây.


Thể hiện cảm xúc: Trong khi người phương Tây thể hiện tâm trạng với những gì họ nghĩ thì người phương Đông thường hay giấu diếm tình cảm, miệng cười đấy nhưng thật ra trong lòng nặng trĩu lo âu.


Văn hóa xếp hàng: Người phương Tây đã học làm điều này từ rất lâu rồi, trong khi người phương Đông nhiều nơi vẫn còn khá lộn xộn.


Tại một bữa tiệc: Người phương Tây thích đứng thành từng nhóm nhỏ hơn là quây quần đông đủ trò chuyện như ở phương Đông.


Chủ nhật trên đường phố: Người phương Đông thích tụ tập, ra đường trong những ngày nghỉ trong khi người phương Tây thích ở nhà hay đi du lịch, nghỉ dưỡng.


Mức độ ồn ào tại các nhà hàng: Người phương Tây thường nói chuyện một cách nhỏ nhẹ, thân mật. Còn ở phương Đông, người ta thích cười nói ồn ã, chúc tụng thân tình.


Vẻ đẹp lý tưởng: Người phụ nữ phương Tây thích da màu trong khi phương Đông thích những người đẹp da trắng.


Đối phó với các vấn đề: Ở phương Tây, người ta thích đối diện khó khăn, phương Đông người ta có thể khéo léo vượt qua chướng ngại vật bằng cách đi theo đường vòng.


Xe cộ: Trước đây, khi người phương Tây di chuyển bằng ôtô, người phương Đông vẫn còn đi xe đạp. Ngày nay, khi phương Tây coi xe đạp là phương tiện giao thông an toàn, lành mạnh thì người phương Đông chọn di chuyển bằng ôtô.

Lê Anh (Theo Boredpanda)

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Tại nhà bạn Vinh...tĩn

Hôm rồi, 9I10H cùng các cựu chiến binh kéo nhau sang nhà VinhNQ ở Ngọc Thụy. Thưởng thức các món với một con nhím to. Cùng gặp gỡ có các bạn 10A Nguyễn Trãi cùng các bạn trường Chu Văn An và các trường khác ở Hà Nội thuở ấy.


Các bạn nữ 9I10H tại Vinh gia trang


Chup trước khi hội quân


Đắng ngọt đều là mật
Ngọt đắng cũng là duyên*

Các cựu chiến binh chống Mỹ và chống Tàu



Mặt nước loáng cánh chim
Nền trời sôi tăm cá *
10H Blogger
=========
* Thơ Trần Ninh Hồ

Em chỉ ước


Em chỉ ước 
Tác giả : Phan Thị Vàng Anh

Em không thể thiếu anh
Như cỏ cây thiếu nắng
Buổi học nào anh vắng
Em chỉ muốn về nhà
Bởi năm tiết trôi qua
Em như người mất ngủ
Vở em anh gửi chữ
Tay em, anh gửi vòng

Chẳng tặng em hoa hồng
Chỉ vài chùm hoa dại,
Khi bạn bè thách hái
Nửa thật, đùa trao em

Chẳng bao giờ anh khen
Áo em hôm nay đẹp
Nhưng anh không than mệt
Suốt một ngày chở em

Đến rạp hát, công viên
Sau mỗi chiều tan học
Khi xa trường em khóc
Nghĩ không còn gặp nhau

Giờ học có còn đâu
Mọi chuyện thành dĩ vãng
Sợ rằng anh quên lãng
Cả chuyện tình học sinh

Em chỉ ước hai mình
Suốt một đời đi học.


 Nguồn : facebook nguyentraik22

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

GẶP GỠ ĐẦU THÁNG 12-2013

Đầu tháng 12, trời bắt đầu trở lạnh. Quân 9I-10H vẫn cần gặp nhau để bàn việc cho năm sau. Mải vui nên cũng có chuyện quên chuyện nhớ. Cần bàn tiếp.


Hội Phụ nữ 1

Hội Phụ nữ 2

Lưỡng Vinh 

Nâng cốc 1

Nâng cốc 2

Bảo không thể rời Hội bia- đến muộn

Nguyễn Đình An sau 41 năm mới xuất hiện


AnNĐ đang lần mò ký ức

Thảo luận


Đô bận viêc, đến muộn

10H Blogger






Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Những chuyện giật mình ở “dân tộc thông minh"

Tác giả: Huỳnh Phan (thực hiện)

KD: Đúng là một dân tộc đáng nể. 
Người Do Thái là một dân tộc mà  “mất nước nhưng không mất…dân tộc”. Không một miếng đất cắm dùi, đi ở đậu hầu khắp các nước trên trái đất, thế nhưng, với ý thức và sự gìn giữ bản sắc, cùng những giá trị văn hóa bất biến của mình,  Do Thái vẫn là một dân tộc đầy quyền uy mà không dân tộc nào có thể phủ nhận. Ngược lại, họ còn nhận được sự ngưỡng mộ của cả thế giới. Chỉ riêng trong họat động khoa học, nghệ thuật, chính trị, họ đã « cho » thế giới lượng tài sản văn hóa, nghệ thuật đáng nể. Tổ quốc Do Thái “tồn tại” ngay tại những vùng đất mà người Do Thái ngụ cư (Đây là một đoạn trong bài viết Phát ngôn và Hành động ấn tương của mình, về dân tộc này)
Bài phỏng vấn bà Phạm Chi Lan về “sự lạ lùng” của dân tộc Do Thái, về một chuyến đi thăm- khi đó bà là một chuyên gia kinh tế, Tổng Thư ký Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI.
Có một lời nguyền của Chúa Jesus đối với Judas, tông đồ người Do Thái đã phản ông ấy, rằng nếu dân tộc Do Thái tụ tập lại ở một nơi, thì thế giới sẽ diệt vong. Người Israel có thể không tin ở lời nguyền đó, nhưng rất ý thức xử sự với thế giới theo cách đó”
Nước nhỏ mà dám đánh nhau với mấy nước lớn
Isael, Phạm Chi Lan, kinh tế, khoa học kỹ thuật
Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan (Ảnh Hoàng Ngọc)
Chuyến đi tại sao lại được tổ chức, thưa bà?
Tháng 8.1991, chúng tôi trình được đề án tổ chức chuyến đi khảo sát Israel. Đề án của chúng tôi được ông Vũ Khoan, Thứ trưởng Ngoại giao, ủng hộ. Văn phòng Chính phủ, với toàn những người đầu óc mở và cải cách, cũng rất ủng hộ, để thông qua Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) bắt tay với các công ty Israel.
Sở dĩ có đề xuất như vậy, bởi vì trước đó, VCCI có tiếp xúc với một số công ty Israel trong khu vực, từ Singapore và Hồng Kông. Họ đã vào Việt Nam từ năm 1988 để xem xét xem Việt Nam đổi mới thế nào, có cơ hội gì làm ăn hay không.
Hồi đó, họ vào Việt Nam với sự cho phép của chính phủ (đối với thị trường nhạy cảm), nhưng rất may trong không khí vừa đổi mới, lại vừa chịu sự cấm vận của Mỹ, chính phủ lại rất thoáng, cho phép mở những kênh mới là Hàn Quốc, Đài Loan và Israel – 3 kênh Việt Nam không có quan hệ ngoại giao chính thức – qua kênh VCCI là tổ chức phi chính phủ.
Sau những lần làm việc với các doanh nghiệp Israel từ khu vực, chúng tôi tiến bước nữa là mời Phòng Thương mại Israel từ Tel Aviv sang Việt Nam, vào năm 1989. Vào Việt Nam, thấy cũng có triển vọng, họ mới mời lại VCCI sang đó.
Tôi được làm trưởng đoàn. Đoàn có thêm một người của Bộ Ngoại giao, ông Nguyễn Quang Khai (sau này là đại sứ Việt Nam tại Israel), để tham dò khả năng mở quan hệ, cũng như phản ứng của các nước Ả rập ở Trung Đông, và một người của Bộ Thương mại, ông Ngô Luân, phụ trách về thi trường Trung Đông và Bắc Phi, về khả năng mở quan hệ thương mại.
Sang bên đó, cơ quan nào đã đón mình?
Bộ Ngoại giao là chủ yếu. Người tiếp chúng tôi là Tổng Vụ trưởng Bộ Ngoại giao J. Hadass, người sau đó một năm rưỡi đã sang thăm Việt Nam.
Chúng tôi cũng thăm nơi làm việc của David Matnai, người 2 năm sau trở thành đại sứ đầu tiên của Israel tại Việt Nam. Ông này phụ trách về Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, và ông này rất thích Việt Nam. Vào phòng ông này thấy có tượng Hồ Chí Minh. Và trong các bức tranh thì có bức chụp Đại tướng Võ Nguyên Giáp (kiểu như áp phích của mình), và một số cờ Việt Nam nho nhỏ.
Chúng tôi hỏi tại sao ông có những thứ đấy, ông ấy nói rằng đoàn Phòng Thương mại Israel sang Việt Nam về đã cho ông, vì biết ông thích Việt Nam. Khi Phòng Thương mại Israel sang Việt Nam, ông đã lo thủ tục cho họ. Ông dặn phải mang về những kỷ niệm về hai nhân vật mà ông rất yêu quí là Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp.
Họ tìm thấy sự tương tự…
Đúng thế. Chúng tôi có tiếp xúc với một số công ty, họ thấy Việt Nam là gần gũi với họ nhất. Bởi vì Việt Nam là nước nhỏ mà dám đánh nhau với mấy nước lớn và chiến thắng, trong khi đó Israel là một nước nhỏ, bị bao vây bởi thế giới Ả rập hơn 300 triệu dân, và họ cũng chiến thắng.
Tức là Israel không bị ám ảnh bởi mặc cảm rằng Mỹ là đồng minh của Israel, và Việt Nam đã thắng Mỹ?
Đúng thế. Thậm chí, họ còn không biểu hiện cái mặc cảm là Việt Nam thân với Liên Xô, vốn là nước ủng hộ Ả rập trong cuộc chiến với Israel. Họ cũng không hề đả động tới những tuyên bố trước nay của Việt Nam về họ trong cuộc chiến với thế giới Ả rập. Họ cứ nhắc đi nhắc là điểm tương đồng giữa hai nước trong thế giới hiện đại là cùng là nước nhỏ mà không sợ nước lớn.
Chính ông Tổng Vụ trưởng đã nhắc đi nhắc lại cái ý rằng Israel muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam, bởi 2 nước như thế này phải gắn bó với nhau, để cùng phát triển.
Và kết quả của chuyến đi là mở ra mối quan hệ về ngoại giao năm 1993?
Trên đường về, tôi nói với ông Khai là nhiệm vụ của chúng tôi là phải báo cáo cấp trên để triển khai mối quan hệ chính thức, bởi có quan hệ chính thức thì mới làm ăn thuận lợi được. Tôi thấy có rất nhiều thứ Israel có thể trao đổi, làm ăn với Việt Nam.
Isael, Phạm Chi Lan, kinh tế, khoa học kỹ thuật
Xe tăng chiến đấu chủ lực nâng cấp T-55M3 -gói nâng cấp mạnh nhất của T-55 tại Việt Nam được thực hiện với sự hợp tác giúp đỡ của Israel. Ảnh Internet
Điều làm tôi giật mình
Trong khi đó, thái độ của Việt Nam với Israel thế nào?
Trước khi chúng tôi đi, thông tin ở Việt Nam về Israel nói chung ít, và có thì nói chung là xấu. Lý do tại sao thì anh biết rồi đấy.
Dù rằng tôi không đi Israel với trang bị ban đầu bằng thông tin trên báo chí, bởi làm ở VCCI ở những năm Việt Nam còn rất khép về thông tin, chúng tôi có thuận lợi lớn là có những kênh để tìm kiếm những thông tin khác với thông tin được cung cấp một chiều, qua Israel tôi vẫn thấy ngỡ ngàng, nếu không nói là giật mình.
Một trong những điều đầu tiên làm tôi giật mình là thông tin về lịch sử của Israel, khi trong nước chỉ có khoảng 5 triệu người, trong khi khoảng 7 triệu người sống ở các nước khác trên thế giới. Tôi được biết rằng có một lời nguyền của Chúa Jesus đối với Judas, tông đồ người Do Thái đã phản ông ấy, rằng nếu dân tộc Do Thái tụ tập lại ở một nơi, thì thế giới sẽ diệt vong.
Người Israel có thể không tin ở lời nguyền đó, nhưng rất ý thức xử sự với thế giới theo cách đó, tức là không tụ tập dân tộc ở một nơi. Bằng cách đó, người Israel đã giúp cho dân tộc mình biến khó khăn, thách thức, thành thuận lợi, tức là khả năng toàn cầu hóa rất cao.
Điều giật mình thứ hai là chúng tôi tiếp xúc với một Tướng Israel đã nghỉ hưu, Tổng Tư lệnh của quân đội Israel đã chiến thắng người Ả rập ở Cao nguyên Golan năm 1967. Ông này nghe tin có đoàn Việt Nam sang đã khẩn khoản xin được gặp chúng tôi.
Trong cuộc gặp đấy, ở một quán cà phê, ông nói rằng động lực tinh thần cho thắng lợi của Israel chính là hình ảnh của Việt Nam ở Điện Biên Phủ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Khi chỉ huy quân sĩ chiến đấu trong vòng vây của kẻ địch, ông chỉ nghĩ rằng người Việt Nam đã đạt được thắng lợi như vậy trong cuộc chiến với người Pháp, và Israel cũng phải cố gắng đạt được điều tương tự.
Chúng tôi rất ấn tượng khi nghe câu chuyện đó, và rất thiết tha mời ông có dịp sang Việt Nam. Ông ấy nói rằng đó cũng là mong muốn của ông, và ông muốn gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Rất tiếc sau đó ít lâu, các bạn Israel báo cho tôi rằng ông đã bị mất vì đau tim.
Trong chuyến đi đó, bà đi những nơi nào, tiếp xúc những ai, và mở ra những cơ hội gì?
Trong khoảng 5 ngày ở đó, chúng tôi tiếp xúc với Bộ Ngoại giao, Phòng Thương mại, và mấy tập đoàn công ty lớn.
Họ giới thiệu với chúng tôi những thế mạnh của họ gồm công nghệ cao, công nghệ thông tin, y tế, và nông nghiệp, ở trình độ phát triển rất cao.
Người Israel giải thích với tôi rằng dân tộc Israel mãi về sau này mới được ở cùng với nhau (1948), đặc biệt sau sự thảm sát của Phát xít Đức, nên muốn tồn tại được phải rất mạnh khoẻ, đặc biệt ở vùng đất sa mạc, chính vì vậy người Israel có một trình độ y tế cao.
Thế còn công nghệ cao thì ý chí họ rất đơn giản là ở vùng đất hoang tàn như Israel cần phải tìm một thế mạnh riêng cho mình trên cơ sở một thế mạnh là trí tuệ.
Nông nghiệp Israel phát triển được là nhờ công nghệ cao. Những người Israel đã đi Việt Nam kể rằng Việt Nam được thừa hưởng mảnh đất có ưu thế thuận lợi để phát triển nông nghiệp, nhưng không hiểu tại sao chất lượng quá thấp, và Israel muốn giới thiệu mô hình và các kỹ thuật cao của Israel để Việt Nam học tập.
Tôi đã đến thăm chỗ họ trồng cà chua, năng suất rất cao (50 tấn trên một héc ta, so với Việt Nam là vài tấn một héc ta). Tôi nhìn cây cà chua của họ trĩu trịt quả, loại cà chua không hột, thịt rất đặc, vỏ mỏng, nhưng rất vững chắc. “Như vậy chúng tôi mới bán sang châu Âu được với giá 2 USD một ki lô”, họ nói.
Loại cà chua này đã được nhập vào trồng ở Việt Nam, nên ở Hà Nội nhiều người cứ tưởng là cà chua Trung Quốc, vì mùa hè cũng có.
Hay họ dẫn đi thăm vườn cam, trồng bạt ngàn, trong khi đất trồng cam rất cằn cỗi. Và, lần đầu tiên, tôi đã được tham quan hệ thống tưới nhỏ giọt của họ. Sau này, cách đây ba năm, Đặng Lê Nguyên Vũ mới đưa về, và thử nghiệm cho người nông dân trồng cà phê. Vừa tiết kiệm nước, tiết kiệm phân, tiết kiệm sức lao động, vừa điều tiết được những chất cần thiết cho cây trong từng thời kỳ một.
(Còn nữa)
————

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Ai đã giúp Thủy Tinh đánh thắng Sơn Tinh?

Lần này Thủy Tinh lại xuất quân đánh Sơn Tinh
Nước biển dâng sục sôi, các cụ cao niên nhìn ngọn sóng ước đoán đỉnh sóng gấp hàng trăm lần cơn bão Hải Âu, Hải Yến gì đó. Trên quốc lộ, mấy cây cầu được xây bằng câu thần chú Umbala gãy ngang, giống như ai đó dùng con dao chặt xương bò và chém mạnh xuống cái bánh tráng vậy.
Vậy mà Sơn Tinh vẫn kê gối ngủ ngon bên cạnh người vợ xinh đẹp. Quần thần nhốn nháo, dâng biểu xin vào tấu chật cả lối vào điện Viễn Thông, khiến dân tình càng thêm ai oán. Lát sau bỗng có chiếu truyền ra: “Các khanh cứ bình tĩnh, nước lên thì núi lên, non cao vô tận hà cớ gì các khanh lại lo âu”.
Quần thần nghe vậy lục tục đi về, duy nhất chỉ có mỗi vị quan Rừng ở lại, quỳ dưới sân điện, hai mắt nhắm nghiền mà nước mắt cứ trào ra. Giọng bi ai nghẹn ngào: “Chúa thượng ơi... sai rồi, sai rồi. Lần này Thủy Tinh đánh ta, còn có cả thằng em mới kết nghĩa nữa. Thằng này nó hại thần ra nông nỗi này đây”. Nói xong quan Rừng gỡ nón xuống, mái tóc xanh um hôm nào giờ đã trọc lóc, lồi lõm, nham nhở... Sơn Tinh vén màn nhìn ra, cười khẩy đuổi quan Rừng về.
Nước dâng cao, núi cũng cao...
Bỗng đâu dòng nước rít mạnh đột ngột tung lên. Sơn Tinh bật dậy, giơ ngón tay định dùng phép Biển Thủ trấn lại thì bỗng dưng một dòng nước từ trên đỉnh núi ào xuống. Long trời lở đất, cuốn phăng cả Sơn Tinh đi, khi miệng Sơn Tinh vẫn tròn vo vì không hiểu trên đỉnh núi sao có dòng nước tràn về mạnh thế.
Tối đó Thủy Tinh mở tiệc chiến thắng và giới thiệu người em kết nghĩa đã giúp mình đưa dòng nước từ trên núi về nhấn chìm Sơn Tinh.
Thủy Tinh cùng người em Thủy Điện oai hùng bước ra. Tiếng vỗ tay tràn ngập.
                                                                                                                       BÚT BI

(Tuuổi trẻ online Chuyên mục : Chuyện thường ngày)

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Có những buổi chiều



Bỏ qua những cát bụi, sỏi đá bề bộn đời thường, một lúc nào đó ngồi cho thật tĩnh lặng trong sâu thẳm tôi và tôi tin là tất cả các bạn đều rất yêu Hà Nội nơi lưu giữ những dấu chân tuổi thơ của chúng ta những bước chập chững đầu tiên tập đi, những tiếng bi bô đầu tiên tập nói và cả những mối tình đầu ngây thơ, ngô nghê, vụng dại… tôi yêu Hà nội với những mùa hoa. Hoa trên phố, hoa cắm bình, hoa treo ban công và hoa trong vườn… mỗi khi xa tôi đều nôn nao nhớ. Có thể các bạn sẽ cười rằng cuộc sống với biết bao điều lo toan khi bé thì lo đi học, khi lớn thì lo làm ăn, lo yêu đương, lo cho gia đình, lo cho bố mẹ và bây giờ thì lo cho con, cháu thế nhưng chúng tôi vì yêu cái đẹp đã có những buổi chiều tách hẳn con đường đông đúc bụi bặm rẽ vào một con đường đất nhỏ ngay bên sông Hồng chúng tôi rẽ vào làng hoa Nhật Tân có cảm giác như trở về một Hà Nội xưa với không khí thoáng đãng, mát mẻ. Các bà lại vui như trẻ nhỏ… hihihi. Cám ơn các bạn đã một nắng hai sương đã tạo nên một HN no ấm và ngát hương như vậy.
Một buổi chiều thật thanh thản chúng tôi rời phố thị đông đúc vào vườn hoa Bách nhật





Và chúng tôi cũng muốn tạo dáng bên hoa, dù là hoa cuối mùa nhưng vẫn cảm thấy rất vui, hãy vui khi còn có thể đúng k các bạn. Chúc tất cả chúng ta luôn có những ngày vui.








Đôi bạn Dung, Côi lạc nhau từ ngày tốt nghiệp phổ thông... nay tìm lại được nhau sau hơn40 năm xa cách, vui càng thêm vui ha


Đôi bạn luôn đồng hành bên nhau 



Đôi bạn 10E cũ



Cuối cùng tớ chia sẻ với các bạn có những buổi chiều của tớ


Có những buổi chiều

Có những buổi chiều im ắng
Ngồi nghe tiếng thời gian đi
Gót xưa nằm như dấu lặng
Xôn xao một thuở vân vi

Có những buổi chiều lộng gió
Một mình nghĩ ngợi vẩn vơ
Người ta giờ đã quên ngõ
Còn đâu ngày trước mà chờ

Có những buổi chiều đếm lá
Âm thầm tuổi lọt qua tay
Chẳng còn cái thời nông nổi
Ngọt ngào, say đắm từng ngày...

Có những buổi chiều da diết
Về từ cõi mộng thật xa
Kỷ niệm níu tay tha thiết
Người ơi còn nhớ hay là...

Có những buổi chiều rất nhẹ
Nhìn đời qua áng mây ngoan
Thấy mình như sương, như khói
Dần tan dưới dải nắng vàng

08/11/2012
Thu Phong