Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

NHỮNG NHÀ GIÁO THẦM LẶNG

Nhà Giáo thầm lặng - Đó là cái tên mà tôi nảy ra trong đầu mỗi lần nghĩ đến các Thầy Cô giáo chủ nhiệm thời Đại học của tôi. Thầm lặng vì sao?  Vì các Thầy, Cô giáo đó đâu có đứng lớp giảng dạy các bộ môn cho chúng tôi, có khi còn chẳng được tất cả các sinh viên biết mặt, nhớ tên. Ấy vậy mà, các Thầy, Cô lại là người nắm rõ tình hình học tập, biết từng điểm các môn, hiểu  rõ hoàn cảnh gia đình của từng sinh viên. Là nơi chúng tôi thường tìm đến để chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, sự lo âu khi bỡ ngỡ mới bắt đầu cuộc sống tự lập, xa gia đình, xa quê hương và mong nhận được những lời khuyên quý giá của các Thầy Cô.
Thời học sinh phổ thông cấp hai, cấp ba, Thầy Cô chủ nhiệm chỉ quản lý 1 lớp học duy nhất và sẽ trực tiếp dạy một môn học nào đó cho lớp mình. Nhưng khi lên đến Đại học, tôi khá bất ngờ khi các Thầy Cô chủ nhiệm không chỉ quản một lớp, mà quản lý cả một ngành học của một khóa học. Hơn nữa, có những Thầy Cô còn quản lý nhiều ngành học và sĩ số thường lên tới trên dưới 1000 sinh viên.
Căn phòng nhỏ nằm cuối hành lang tầng 3 dãy nhà A, có lẽ là nơi tôi và rất nhiều sinh viên khác thường xuyên bước vào nhiều hơn cả, ngoại trừ các lớp học thường ngày của mình. Nơi có những Thầy Cô Chủ nhiệm đáng kính luôn vui vẻ, nhiệt tình chào đón các em sinh viên. Đó là hình ảnh của Thầy Đức, Thầy An, Thầy Sơn, Thầy Phúc, Thầy Mạnh Tuấn. Hình ảnh của các Cô giáo dịu dàng, mềm tính như cô Bình, cô Thoa...
Trong các Thầy Cô chủ nhiệm khóa 17, tôi mãi luôn ghi nhớ và dành nhiều tình cảm yêu quý hơn cả cho Cô Chủ nhiệm của tôi - cô Đặng Thị Thoa. Một cô giáo dáng người thanh mảnh, trẻ trung. Mặc dù cô cũng đã ở tuổi sáu mươi. Khi nào gặp sinh viên cô cũng đều tươi cười, nhẹ nhàng hỏi han. Tôi chưa thấy Cô giận hay trách mắng  một sinh viên nào. Khi gặp phải những sinh viên có biểu hiện bất thường hoặc mắc lỗi sai trái điều gì, cô đều phân tích, hướng dẫn tỉ mỉ, hoặc nếu có giận thì cũng chỉ là những câu 'mắng yêu", rồi sau lại là nụ cười dịu dàng, ẩn trong ánh mắt hiền từ của cô.
Là Cô Chủ nhiệm của 38 lớp Kế toán với khoảng hơn 1000 Sinh viên, nhưng hầu như lớp nào cô cũng đều có sự quan tâm, chăm sóc tận tình. Và chúng tôi cũng dành cho cô những tình cảm vô cùng đặc biệt. Chẳng vậy mà, vào những dịp Tri ân các nhà giáo 20 - 11 năm nào cũng vậy; dù cô đâu có đứng lớp giảng dạy chúng tôi, nên cũng chẳng tạo áp lực về điểm số; nhưng những học trò của cô vẫn  “nườm nượp" kéo đến phòng với những bó hoa tươi thắm, những món quà nho nhỏ, xinh xinh; những tình cảm và lời chúc chân thành, yêu quý nhất, dành tặng cho Cô.
Tôi vẫn nhớ, khi học năm hai, trong lớp tôi có một bạn: vì gặp vướng mắc trong chuyện tình cảm yêu đương, bỏ bê học hành, làm điểm số học tập kém đi rất nhiều. Là Lớp trưởng nhưng thật sự lúc ấy tôi chẳng biết làm gì, chỉ có thể lên thưa chuyện với cô. Ấy vậy mà Cô đã biết hết rồi và nói với tôi bảo bạn lên gặp. Sau buổi tâm sự với Cô, bạn của tôi tinh thần khá lên rất nhiều. Bạn chăm chỉ đi học đều hơn, thành tích học tập cũng cao hơn nhiều. Tôi nghĩ sự vươn lên của bạn cũng do một phần tác động của Cô.
Và tiếp đó là câu chuyện: Một bạn trong lớp tôi đi khám và bị chuẩn đoán có triệu chứng ung thư vòm họng. Tôi đã rất shock và bật khóc khi biết tin và nghe bạn kể chuyện. Rồi cũng chính Cô là người tạo động lực cho bạn và cả cho tôi vượt qua mọi chuyện. Cô tận tình giúp bạn xin các thầy cô để được nghỉ học đi khám bệnh và chữa bệnh. Cô còn giúp đỡ bạn làm thủ tục xin nhận sự hỗ trợ từ phía Nhà trường... Từng hành động, những cử chỉ ân cần chăm chút cho sinh viên của Cô làm tôi chẳng thể nào quên được.


   Cô trò cùng chụp ảnh nhân ngày Lễ kỷ niệm 20 năm thành lập ttrường.


Là Chủ nhiệm rất nhiều lớp, nhưng cô đều quan tâm đến hầu hết các bạn sinh viên. Mỗi dịp cuối kì, khi xuống nhận bảng điểm cho lớp, Cô đều nhắc nhở: "Linh về nhắc Châu, Phương, Trang... học hành cho tốt nhé, nhiều môn điểm thấp quá!". Ngay từ năm thứ nhất, Cô đã nhớ tên các Lớp trưởng, Bí thư từng lớp và luôn tạo điều kiện, động lực cho các sinh viên học tập thật tốt, giành được nhiều các Danh hiệu sinh viên Khá, Giỏi và học bổng Kawai... của Trường.
Bốn năm sinh viên không là quá ngắn, cũng chẳng quá dài; nhưng hình dáng nhỏ nhắn cùng nụ cười hiền hòa và cả tấm lòng yêu quý sinh viên của Cô sẽ mãi là hình ảnh không chỉ tôi mà cả rất nhiều sinh viên khác của Khóa 17 ngành Kế toán ghi nhớ mãi trong lòng.

  




Sự đóng góp của những người Thầy, Cô Chủ nhiệm ấy cứ lặng lẽ như một quy luật: Tiễn sinh viên hết khóa học ra trường lại tiếp đón lớp sinh viên khóa mới vào. Các Thầy Cô đã tạo mọi điều kiện để giúp đỡ cho các sinh viên trải qua bốn năm Đại học và đạt được những thành tựu riêng của mình.

Có lẽ niềm vui và niềm mong ước của các Thầy Cô Chủ nhiệm không gì hơn là hình ảnh khi thấy sinh viên của mình bước lên bục Hội trường lớn để nhận những Tấm bằng Tốt nghiệp Cử nhân Khá, Giỏi và Xuất Sắc. Đó chính là những hành trang vững chắc để chúng tôi bước tiếp trong cuộc đời, đóng góp tài năng và trí tuệ cho xã hội.

Và bài viết này xin được là một lời tri ân của tôi cũng như của nhiều sinh viên khác gửi đến các Thầy Cô làm công tác Giáo viên Chủ nhiệm. Cảm ơn các Thầy, Cô vì những cống hiến thầm lặng vô cùng ý nghĩa đó.

                              Cựu sinh viên ngành Kế toán Khóa 17
                              Nguyễn Thùy Linh - Lớp trưởng KT17.37

                                                                               


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

BẠN CŨ


Bạn cũ lâu rồi không gặp
Bỗng đâu ngờ ngợ trên face
Có phải là bạn không đó
Quen quen muốn hỏi lại rầy…
Kết bạn lại ngại không đúng
Lần theo những dấu chân xưa
Biết bao nhiêu là kỷ niệm
Nghe như đây đó mới vừa….
Ngày ấy chúng mình cùng học
Hàng ngày hai buổi chung đường
Chia nhau cả từng miếng bánh
Bây giờ nghĩ lại thương thương…
Ngày ấy chúng mình chung bước
Con đường nho nhỏ đất nâu
Cùng chụm đầu ôn văn, toán
Sách vở cũng chuyền tay nhau
Thời gian cứ như vó ngựa
Áo trắng, phượng hồng đã xa
Tóc ai cũng phai mưa nắng
Có lẽ chúng mình đã già…
Bạn cũ lâu rồi không gặp
Ngỡ ngàng thời gian vội trôi
Vậy mà còn nguyên nỗi nhớ
Tinh khôi từ thưở đôi mươi…
2/3/2017

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

TUỔI MÙA THU

Tưởng xa rồi dòng đời bên trò nhỏ 
Những lo toan, bận rộn sẽ dần quên...
 Nào ngờ đâu, qua thì, hoa chợt nở: 
Lại miệt mài Chủ nhiệm Lớp Sinh viên. 

Thời gian trôi, tôi cứ mãi triền miên 
Chân bước tiếp, nối dài đời Sư phạm. 
Thời phổ thông qua, tiếp thời thanh đạm 
"Trường Kinh - Công" đậm dấu ấn cuộc đời. 

Cùng Thầy Cô vạt nắng lung linh cười 
Trò Sinh viên tươi sắc hồng đôi má 
Phòng Công tác sinh viên - cao tuổi cả 
Mái tóc thầy sợi bạc lấp sợi đen. 

Sáu hai rồi - tôi thuộc lứa đàn em 
Tuổi mùa thu - nhưng vẫn bừng hoa đỏ, 
Ngày nối ngày chẳng quản gì mưa gió 
Không chịu dừng vẫn theo"Lớp tuổi xanh". 

Nắng vàng rải trên sân trường lượn quanh. 
Hàng Cau Vua vươn thân mình thẳng tắp. 
Đôi chim khuyên, chen nắng hồng tròn mắt 
Vén lá mãi nhìn: Lớp lớp Sinh viên. 

Thu man mác đem gió quyện bên thềm 
Đông nhàn nhạt chờ nắng chầm chậm ngả 
Trường nhiều Thầy Cô - "Cây Cao Bóng Cả" 
Vững niềm tin: Sẽ rộng mở tương lai. 


 Hà Nội, ngày 25 - 07 - 2016 
 Đặng Thị Thoa 

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

BA TRÍCH GHÉP TRƯỜNG CA ĐỖ QUYÊN:
NHỮNG BÀI THƠ; TÌNH TỰ; ÁI ÂN

Nhân năm mới Đinh Dậu, xin giới thiệu một số thi phẩm của bạn Đỗ Quyên. Vì khối lượng các bài quá lớn, blog xin trích mỗi chủ đề một bài điển hình.


 NHỮNG BÀI THƠ

Bài Thơ Tại Sao Thơ?

Tại đời chưa đủ thương đau
Tại sông mãi lượn tại cầu mãi cong
Tại em em hết thủy chung
má hồng em nhuốm khăn hồng em phai
Tại anh anh chuộng dặm dài
chân nào để nhớ ngày mai thì về
Tại câu tại chữ làm mê
văn chương nào buộc ai thề với ai
Tại non cao tại sông dài
cao dài ơi có kẻ hoài ngóng trông
Tại đời khôn dại dại khôn
Tại lòng ta mớ bòng bong những vòng
Tại trời vân cẩu u tường
Tại trăng viễn xứ ngăn đường cố quy
Tại hương tại khói có khi
nhà người mượn góc khóc về mẹ cha
Tại kia hoàn vũ bao la
Tại hồn ta nhốt thân ta những ngày
Tại đầu ham bốc lửa say
Tại bàn chân có cánh bay tới trời
Tại người còn ác với người
súng còn có mắt bom rơi sẽ còn
Tại ngã ba tại con đường
Tại sân ga đã cho nương những lần
Tại trang giấy trắng gọi hồn
bao nhiêu câu chữ cùng chôn cũng vừa
Tại ta thắt cổ ta chưa                    
xong rồi đây kiếp sống đùa sống thơ.

2. TÌNH TỰ 

Đám Mây Tôi Hét

Tôi bỗng hét lên
khi nghĩ đến em
rằng tôi hạnh phúc

Người và vật
Tất cả vẫn đứng yên hay chuyển động
như trước khi tôi hét

Duy có đám mây hồng bay
chợt dừng

dừng mãi đó
dù tôi ngưng hét.

3.  ÁI ÂN

Trong Công Viên

Nơi hai người làm tình
về sau
có pho tượng
ngẫu nhiên ở đó

cả hai người đều đã chết
pho tượng đang sống
tất nhiên.

Đỗ Quyên
=====
Xin mời xem đầy đủ các bài thơ theo đường dẫn: 
https://vandoanviet.blogspot.ca/2017/01/ba-trich-ghep-truong-ca-o-quyen-nhung.html#more

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017



TIN BUỒN

Ban liên lạc K22 NT thương tiếc báo tin:
Mẹ vợ Bạn Hồ Sĩ Bàng là Cụ LÊ THỊ HIÊN mất hồi 16h45 phút ngày 16 tháng 1 năm 2017 tức Ngày 19 tháng chạp Bính thân, hưởng thọ 95 tuổi.
Lễ viếng bắt đầu vào hồi 7h30 phút ngày 20/1/2017 tức ngày 23 tháng chạp, tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng (số 5 Trần Thánh Tông) Lễ truy điệu và đưa tang vào hồi 8h30 phút. Lễ hoả táng cùng ngày tại Đài hoá thân hoàn vũ Văn Điển Hà Nội. An táng tại nghĩa trang Thanh Tước, TP Hà Nội

K22 NT kính báo


Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

TIN BUỒN

Mẹ đẻ bạn Nguyễn Đình Hùng lớp 10C k22 Nguyễn Trãi là cụ Nguyễn Thị Thìn đã mất lúc 11h00' ngày 25/10/2016 hưởng thọ 93 tuổi.
Lễ viếng tổ chức từ 17h00'  ngày 25/10/2016 đến 14h00' ngày 26/10
/2016 tại nhà riêng số 15 ngõ 514 Thụy Khuê, phường Bưởi, Tây Hồ, Hà Nội.

Lớp 10C tập trung lúc 09h30' ngày 26/10/2016 tại cổng đình An Thọ để cùng vào viếng Cụ.



BLL lớp 10C k22 NT kính báo !

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

TIN BUỒN!

Ban Liên lạc lớp 9I-10H thương tiếc báo tin:
Bác Nguyễn Thế Liễu, thân sinh bạn Nguyễn Thi Việt, đã mất sáng nay (30/9/2016) tại nhà, thọ 95 tuổi.
Ngày mai thứ bảy(1/10/2016), gia đình tổ chức phúng viếng cụ, 7h 30 ngày Chủ nhật, (2/10/2016) gia đình sẽ đưa cụ đến đài Hóa thân Hoàn vũ.
Trân trọng kính báo!
Xin thành thật chia buồn cùng gia đình bạn Việt.
---
Lớp 9I-10H sẽ đến viếng cụ vào 11h ngày thứ bảy (1/10/2016) tại nhà của cụ (17 ngõ 88 phố Ngọc Hà, Ba Đình, Hà Nội)



Ban LL lớp 9I-10H

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

SAO ĐÊM LẤP LÁNH



Hồ Sỹ Hậu


            Mẹ kể: Một buổi tối, bom địch đánh tắc đường, mấy chiếc xe chở hàng được dấu dưới tán rừng, các anh bộ đội lái xe ghé vào đơn vị xin nấu cơm nhờ, chị em cùng Trung đội Thanh niên xung phong của mẹ ngủ dồn lại, nhường hầm cho các anh. Mẹ quen bố từ lần ấy. Xe của bố có hai người, bố và chú phụ lái người cùng làng tên là Hoàng. Trọng điểm giao thông mà đơn vị mẹ đảm nhiệm nằm trên cung đường của bố nên hai người thường ghé thăm. Tình yêu giữa mẹ và bố không biết nẩy nở từ lúc nào. Nhưng cứ một tuần không thấy bố ghé qua, hay những khi biết bom đánh ác liệt các trọng điểm trên cung đường, lòng mẹ lại như lửa đốt. Chú Hoàng phụ lái nhận ra tình cảm của mẹ dành cho bố thường không dấu được buồn bực. Mẹ nhận ra chú ấy cũng có cảm tình với mẹ. Một hôm, bố nói với mẹ rằng bố đang tìm một người lái phụ khác, vì Hoàng không chịu nổi ác liệt nên đã đào ngũ. Rồi bố có lệnh được điều vào Trường Sơn. Hôm chia tay, mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ thương bố rồi đây sẽ phải đương đầu với bom đạn và vô vàn bất trắc trên tuyến lửa Trường Sơn. Đêm ấy bố mẹ đã sống với nhau như vợ chồng. Trước khi chia tay, bố viết vội lá thư gửi ông bà nội. Thư nói: “Thưa bố mẹ, đây là người con gái con yêu, cô ấy mang giọt máu của con. Nếu vì sự khốc liệt của chiến tranh mà con không thể về làm lễ cưới, thì xin cha mẹ nhận cháu nội”. Ngày bố mẹ chia tay cũng là ngày ly biệt. Mấy tháng sau, mẹ nhận tin bố đã hy sinh trên tuyến lửa Trường Sơn. Mẹ đau đớn vô cùng. Người duy nhất trong đơn vị biết mẹ đã mang thai là cô Trang,Trung đội trưởng.

         Cuộc sống, công việc của Trung đội nữ TNXP của mẹ trên những cung đường vô cùng gian nan, vất vả, chồng chất hiểm nguy. Một buổi chiều, bom Mỹ đánh trúng mấy toa tàu chở thuốc trừ sâu, Trung đội của mẹ được điều đi khắc phục hậu quả. Cô Trang Trung đội trưởng nói với mẹ: “ Hôm nay em ở nhà nấu cơm cho chị em. Thuốc trừ sâu độc lắm, em đang mang thai, ra đấy không tốt đâu”. Rồi trận bom kế tiếp đánh vào nhà ga, mọi người trong Trung đội đều kịp trú trong hang đá nên may không ai bị thương. Còn 1 quả bom rơi vào nơi trú quân thì đã thổi bay ngôi nhà bếp mẹ đang nấu cơm.  Một mảnh bom đã găm vào đầu khiến mẹ bất tỉnh, phải đưa đi cấp cứu và nằm điều trị tại Quân y viện.  Chữa khỏi vết thương, nhưng mẹ cũng không thể giấu được cái thai trong bụng. Ra viện, mẹ được xuất ngũ. Ngày chia tay, thấy mẹ gầy yếu quá, chị em trong Trung đôi dồn đường sữa cho mẹ. Cô Trang còn dúi vào ba lô mẹ mấy tấm vải xô màn còn mới. Cô nói: “ Thứ này sẽ có ích cho em khi sinh nở đấy”. Con biết không, ngày ấy điều kiện chiến tranh thiếu thốn vô cùng. Những chiếc quần lót của chị em còn phải vá chằng vá đụp, những mảnh vải xô này là quý lắm vì là thứ duy nhất giúp họ vượt qua được những ngày “tới tháng” vô cùng vất vả nơi lam sơn chướng khí. Mẹ nghẹn ngào ôm lấy cô Trang và chị em trong Trung đội. Họ là ân nhân của mẹ con mình.


            Từ đơn vị, mẹ ghé về quê nội. Ông bà nội đọc thư của bố, khóc nhiều lắm. Ông bà giữ mẹ lại chăm sóc và để đứa cháu đích tôn được sinh ra mẹ tròn con vuông. Hôm làm giấy khai sinh, ông bà mang lá thư của bố, và dắt mẹ lên xã đề nghị làm thủ tục để con được công nhận là con Liệt sỹ. Chú Hoàng phụ lái ngày xưa hóa ra lúc này lại đang làm trong Ủy ban xã. Không hiểu sao một kẻ đào ngũ như ông ta, trở về địa phương lại ngồi được vào ghế đó. Đọc xong lá thư của bố, ông ta lạnh lùng: “Một lá thư như thế này không thể là pháp lý được. May cho cô là không bị kỷ luật, bây giờ lại còn đòi hỏi nữa sao?” . Mẹ không ngờ, với người thân của đồng đội đã hy sinh, lại là người cùng làng mà sao ông ta lại có thể hẹp hòi đến vậy. Biết rõ bản chất con người ông ta, ông nội con cay đắng nói: “Không phải nó hẹp hòi vì ghen tuông do trước đây có tình cảm với con đâu, vì như thế thì nó vẫn còn tính người. Cả xã này chẳng ai lạ gì nó. Không có tiền thì không có việc gì thành được, kể cả những việc đền ơn đáp nghĩa người có công”.

         Mẹ cả đời ở vậy nuôi tôi khôn lớn. Thương mẹ và hiểu nỗi thiệt thòi của bao người đã đi qua chiến tranh. Tôi cố gắng học lên đến Đại học. Sau khi tốt nghiệp,  tôi xin về công tác tại Sở Lao động Thương binh xã hội tỉnh với mong muốn được chăm lo giải quyết chính sách cho người có công. Thực tế công việc không hề đơn giản để có thể làm cho thấu đáo. Chiến tranh đã qua, hồ sơ Thương binh Liệt sỹ cứ chồng chất, nhất là trong đống hồ sơ ấy, thật giả lẫn lộn. Những người làm chính sách như chúng tôi, dù nhiệt tâm, trong sáng bao nhiêu cũng khó tránh được việc bỏ lọt những hồ sơ đúng, và mắc lừa những hồ sơ giả mạo.

         Hơn ba mươi năm trôi qua, tóc mẹ tôi giờ đã bạc nhiều. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại tái phát nhức nhối. Vợ chổng tôi thay nhau xoa bóp, thuốc thang cho mẹ. Sức khỏe của mẹ tôi cứ yếu dần. Vào một ngày đông giá rét, mẹ tôi ngậm ngùi nói:

         - Con ạ. Mẹ không được công nhận vợ Liệt sỹ, nhưng mẹ là Thương binh, vẫn được hưởng phụ cấp. Mẹ lại có con, giọt máu cha con để lại. Vậy là mẹ mãn nguyện rồi. Nhưng còn cô Trang và những đồng đội của mẹ, họ thiệt thòi lắm.  Mấy chục năm qua, phải chịu đựng chất độc trong người hành hạ, sức khỏe suy kiệt dần, họ vẫn không hề được nhận chính sách chế độ gì từ Nhà nước. Con làm trong ngành, hãy cố gắng trả lại sự công bằng cho các cô ấy, để mẹ nhắm mắt được yên lòng.


         Tôi coi lời dặn ấy là di nguyện của mẹ. Theo ghi chép trong sổ tay của mẹ, tôi vạch kế họach tìm đến nhà cô Trang và những người trong Trung đội. Quê cô ở một làng ven Quốc lộ. Nửa ngày xe đò là đến nơi. Căn nhà cô lớn lên từ thời thơ ấu, giờ đã chia cho gia đình hai người anh. Còn cô, sức khỏe suy kiệt, không chồng, không con, sống trong sự cưu mang của họ hàng. Khi cả hai người anh qua đời, không muốn phiền các cháu, cô đã chuyển về huyện Lâm Sơn sống với các chị em cùngTrung đội.

         Con đường vào “Xóm Không Chồng” nằm sâu trong một thung lũng. Từ huyện lộ, chiếc xe ôm chở tôi nhảy chồm như ngựa, gần một giờ đồng hồ mới tới nơi. Trời đã chạng vạng tối. Cô Trang và các bạn tiếp tôi như đứa con xa trở về. Họ xuýt xoa, nắm tay, vuốt tóc tôi. Đã bốn mươi rồi, mà các cô cứ coi tôi như một đứa trẻ. Lúc đó tôi mới hiểu ra, tôi là đứa con duy nhất trong Trung đội mười ba người của mẹ.  

         Cô Trang kể lại về trận bom Mỹ đánh vỡ mấy toa chở thuốc trừ sâu năm ấy, cả Trung đội được điều đi khắc phục hậu quả. Giữa thời chiến tranh, sâu hại lúa nhiều vô kể, nên thuốc trừ sâu quý lắm. Trên lệnh phải cố gắng thu gom tối đa. Công việc độc hại mà cả Trung đội không có bất kỳ một thứ bảo hộ gì ngoài khẩu trang và khăn mùi soa bịt miệng. Phải bốc thuốc trừ sâu bằng những chiếc găng tay bốc đá đã rách thủng, thuốc trừ sâu theo chỗ rách ngấm vào da thịt. Rồi trời mưa, mùi thuốc sâu xông lên nồng nặc. Đến ngày thứ ba, đã có vài người nôn mửa, lảo đảo vì ngộ độc. Mặc dù vậy, với tinh thần hăng hái của Thanh niên xung phong thời đó, chị em trong Trung đội vẫn làm quần quật cả tuần lễ để chuyển thuốc sâu vào kho. Sau lần ấy, mười hai chị em thay nhau ốm. Họ sốt, ho, nôn mửa, rụng tóc, kinh nguyệt thất thường. Rồi lần lượt, họ phải phục viên vì không còn đủ sức khỏe công tác. Nhiều năm trôi qua, họ đều lâm vào hoàn cảnh giống nhau: Sức khỏe sa sút, không chồng, không con. Bác Khoan, nguyên Đại đội trưởng, sau khi phục viên về làm Chủ tịch xã, biết hoàn cảnh của chị em, đã bảo họ: “Đất chỗ tao rộng, đứa nào sống ở quê khó thì đến đây tao giúp!”. Vậy là họ lần lượt kéo nhau đến. Cùng hoàn cảnh, họ đùm bọc nhau như chị em một nhà. Ủy Ban xã, các Hội: Phụ nữ, Cựu chiến binh gom góp dựng cho họ mấy căn nhà tình nghĩa. Nhà tranh vách đất thôi, nhưng đủ vững chãi để che mưa che nắng. Họ cùng nhau cuốc đất trồng rau, chăn nuôi gà lợn. Ngày tháng trôi qua, nơi họ trú ngụ được gọi bằng cái tên: “Xóm không chồng”. Từ lâu rồi, cái xóm không chồng nhỏ bé này mỗi năm thường có một đêm lửa trại, đó là vào tối ngày 27 tháng 7, kỷ niệm ngày Thương binh Liệt sỹ. Hôm nay tôi đến thăm các cô cũng đúng vào ngày đó. Từ chiều, thanh niên trong xã đã gom củi dựng thành khung lớn giữa sân nhà cô Trang. Đêm xuống, ngọn lửa được nhen lên. Bác Khoan, lúc này đã là một cựu Thanh niên Xung phong tuổi bát tuần, phát biểu rất cảm động về ý nghĩa ngày Thương binh Liệt sỹ, và nhắc nhở lớp trẻ trong xã đừng quên công ơn của các anh hùng Liệt sỹ, Thương binh, trong đó có những người như các cô Thanh niên xung phong đây, những con người đã âm thầm dâng hiển tuổi trẻ cho đất nước. Sau đó họ hát. Không chỉ các bạn trẻ, mà cả các cô trong Trung đội của mẹ cũng hát. Nhìn các cô hát, tôi bỗng cảm thấy nhói đau. Những giọng hát giờ đã khàn đục, những gương mặt giờ đã sạm đen và mái tóc đã bạc. Các cô vẫn hát vô tư về một thời Thanh niên sôi nổi, hát như phía trước vẫn là những gì thật cao đẹp mà các cô đang theo nó đến hết cuộc đời.


         Khi mọi người ra về, bác Khoan và các cô ngồi uống trà cùng tôi đến tận khuya. Biết tôi là đứa con duy nhất trong Trung đội đang cố tìm cách giải quyết chính sách chế độ cho các cô, bác Khoan nắm lấy tay tôi nghẹn ngào:

         - Cảm ơn cháu! Bốn mươi năm nay, bác cũng đã đi gõ tất cả các cửa rồi, nhưng chẳng giải quyết được gì. Chính cái ngày định mệnh ấy, bác đã động viên các cô cố gắng cứu lấy từng cân thuốc trừ sâu để giúp bà con sản xuất. Cả cấp trên, cả bác, và cả các cô đây đều đâu có hiểu được sự độc hại khủng khiếp của loại thuốc trừ sâu ấy. Bác cảm thấy mình nợ các cô ấy nhiều lắm.

         Đúng lúc đó, một tràng ho nặng nề của cô Nhuần từ phòng trong vọng ra. Bác Khoan  nhấp chén trà như để vợi bớt những gì đắng nghẹn, bác trầm giọng:

         - Cháu biết không, hơn ba mươi năm trước, các cô ấy về đây đủ mười hai người. Bốn người đã ra đi rồi, bây giờ còn tám. Cô Nhuần giờ cũng yếu lắm. Việc giải quyết chính sách, không biết chúng ta có kịp làm được gì giúp được họ không. Thời xưa, quá nhiều ấu trĩ, mà hệ lụy đến tận bây giờ. Thời gian càng trôi đi, lớp sau lại càng thiếu sự cảm thông, đó là chưa kể đến những nhiễu nhương của xã hội thời nay! 

        Đêm ấy, tôi xin phép các cô mắc võng ngủ ngoài hiên. Tôi trân trân nhìn lên bầu trời đầy sao mà lòng dạ rối bời. Câu chuyện xẩy ra cách đây ngót hai mươi năm lại hiện về mồn một. Hôm ấy, tôi nhận bộ hồ sơ của một nữ Thanh niên xung phong tên Nguyễn Thị Nhuần. Trường hợp của cô giống hệt đồng đội của mẹ. Hồ sơ mô tả đầy đủ việc bom Mỹ đánh vỡ tung mấy toa tàu chở thuốc trừ sâu. Chị em mấy ngày liền thu gom, rồi họ ngộ độc, không còn sức để công tác, phải phục viên. Tôi tổng hợp hồ sơ trình lên cho Trưởng phòng, lúc đó không ai khác, lại chính là ông Hoàng. Ông ta đọc lướt qua hồ sơ, rồi ngẩng lên nhìn tôi, giận dữ:

         - Tôi hỏi cậu, cậu lập hồ sơ đề nghị giải quyết chính sách, thế cô Thanh niên xung phong này có bị thương vì bom Mỹ không?
         - Dạ…Không, nhưng là gián tiếp ạ. Chất độc đã làm họ mất sức lao động suốt từ hồi đó.
         - Gián tiếp? Vậy họ có bị vết thương nào gây gãy xương hay chảy máu không?
         - Dạ không.
         - Họ có phải nhiễm độc vì chất độc da cam từ máy bay Mỹ rải xuống không?
         - Dạ không.
         - Vậy cậu định xếp họ vào Thương binh loại gì đây? Chính sách Nhà nước không phải cứ thích là tùy tiện ban phát được. Hiểu không!

         Tôi không biết phải nói gì, đành lựa lời giải thích cho chị cựu Thanh niên xung phong. Chị bưng mặt khóc:

         - Cậu ơi. Như vậy, chúng tôi không phải là đã cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước hay sao? Chẳng phải riêng tôi đâu. Cả Trung đội TNXP chúng tôi bây giờ bị Nhà nước quay lưng lại, thì biết dựa vào ai đây?  

         Nhìn bóng chị lê bước ra khỏi cơ quan, cánh tay buông thõng nắm hờ tập hồ sơ, Tôi thấy xót xa. Nhưng tâm thế của một Thanh niên mới ra trường chưa đủ cho tôi hiểu thấu nỗi đau của chị. Về nhà, tôi kể cho mẹ nghe. Mẹ òa khóc:

         - Cô Nhuần đơn vị mẹ đấy con ơi! Vậy là tất cả bọn họ đều chưa được hưởng chính sách gì. Tội nghiệp quá!

         Rồi mẹ bỗng nhìn tôi chăm chú đến đáng sợ - Nghe nói Ông Hoàng là Thương binh phải không?

         - Dạ đúng. Bác ấy đang hưởng phụ cấp thương tật loại ba trên bốn.
         - Đồ lừa đảo! -Mẹ gằn giọng - Ông ta đào ngũ ngay sau mấy chuyến chở hàng đầu tiên. Trên người không hề bị xây xát gì, sao lại là Thương binh được?!

         Từng nghe cơ quan xì xào ông Hoàng có cả một đường dây làm hồ sơ Thương binh giả, nhưng đến lúc này, tôi mới hiểu thêm chân tướng vị Trưởng phòng của mình. Ngày Thương binh Liệt sỹ hằng năm. Ông ta vẫn thường thay mặt anh chị em Thương binh lên phát biểu. Ông cao giọng ca ngợi sự hy sinh của các Liệt sỹ và Thương binh, và nhắc nhở mọi người đừng bao giờ quên công ơn của họ. Tôi bỗng rùng mình về cái sự chân giả của thời nay.

         Bây giờ, mọi việc cũng chẳng có gì khác xưa cả. Những người như ông Hoàng vẫn còn đó. Còn cuộc sống của những người nữ Thanh niên xung phong trong Trung đội của mẹ thì mỗi ngày một tàn lụi dần. Tôi không sao kìm được hai hàng nước mắt cứ tuôn trào. Mẹ ơi. Không biết con có thực hiện nổi di nguyện của mẹ không. Các cô trong Trung đội đã về đây đùm bọc nhau sống trong cái “Xóm không chồng” này. Rồi họ lần lượt ra đi. Họ ra đi trong vòng tay đồng đội, nên họ vẫn luôn nghĩ rằng họ đã ra đi trong niềm kiêu hãnh. Niềm kiêu hãnh của họ là cái gì đó cao lắm, xa lắm, mà những người thời nay không dễ gì hiểu được. Mẹ ơi. Tối nay các cô vẫn hát:

         “Đi giữa trời khuya sao đêm lấp lánh
         Tiếng hát ai vang vọng cây rừng
         Phải chăng em cô gái mở đường, không thấy mặt người chỉ nghe tiếng hát…”

         Mẹ và các cô trong Trung đội đang lần lượt hóa thân vào những ngôi sao lấp lánh kia. Những ngôi sao không cấp. Người ta thấy họ, nhưng chẳng ai nhận diện và gọi được tên họ cả. Mẹ ơi! Nếu trên bầu trời đêm thiếu những ngôi sao không cấp khi mờ khi tỏ ấy thì đâu còn là bầu trời đêm nữa, phải không mẹ! Con tự hào về mẹ và những người đồng đội của mẹ.


Tháng 7/2016
Hồ Sỹ Hậu