Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

TIN BUỒN

Ban Liên lạc lớp 9I-10H thương tiếc báo tin:
Cụ Vũ Trọng Kiên, nguyên Trưởng Ban Tổ chức Chính phủ, thân sinh bạn Tạ Quốc Hùng- cựu học sinh của lớp, đã mất lúc 4h19' ngày 20/6/2017. Tang lễ tổ chức: từ 9h30 đến 10h45 ngày mai thứ bảy (24/6/2017) Tại : Nhà Tang lễ Bộ Quốc phòng , 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội .
Các bạn lớp 9I-10H sẽ vào viếng cụ lúc 10h cùng ngày.

Ban Liên lạc lớp 9I-10H xin kính báo

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Miền Nam, Đà Nẵng mang tiếng khóc mẹ tôi



Tản văn ĐỖ NGỌC



Một tiếng khóc đã theo tôi, kể từ sau giờ khắc ấy, từng muốn đi vào các trang văn mặt báo mà rồi cứ quay ngược nằm lại ký ức. Đã có duyên ra đời, hôm nay.

Miền Nam với một khoảng tuổi thơ trong tôi, đó là Đà Nẵng. Suốt các năm đầu chiến tranh phá hoại miền Bắc và cũng là những năm Hải Phòng hứng chịu nhiều tàn phá, gia đình tôi sơ tán ở đấy. Bố mẹ làm trong ngành y tế, anh em tôi lóc nhóc đi theo trên khắp các huyện, quận Đất Cảng. Cứ thế nhung nhăng cùng những đàn máy bay Mỹ rập rình ngoài biển khơi rồi nhanh như trộm lao vào cắn xé Thành phố hoa phượng đỏ.

Nhớ, thời ấy mỗi tỉnh thành ngoài Bắc đều “chơi” với một tỉnh thành trong Nam. Người lớn gọi là Phong trào kết nghĩa Bắc-Nam. Hải Phòng thì “chơi” với Đà Nẵng trong câu khẩu hiệu: “Hải Phòng-Đà Nẵng - nặng lòng tình nghĩa”.
Mỗi khi cùng các bạn hát trong lớp hay nghêu ngao ngoài đường những câu cửa miệng triệu triệu trẻ thơ thời đó… “kìa nắng sớm mai chiếu soi ngàn muôn tia sáng/ Chúng em vây quanh cô giáo trong giờ chơi…/ Đây miền Nam đồng ruộng mênh mông”, chẳng hiểu sao tôi ít nhập tâm các nơi chốn như Cửu Long, Tháp Mười, Cần Thơ, Cà Mau… Chỉ nghĩ đến “nhịp cầu cách ngăn” rồi đến thành phố kết nghĩa. Với thằng bé tôi mươi tuổi miền Nam là cầu Hiền Lương, miền Nam là thành phố Đà Nẵng!  

Hết chiến tranh, lại trở về Hà Nội. Những khi rỗi hơi đôi ba bạn học Trưng Vương 3A rồi Nguyễn Trãi chúng tôi lại rủ nhau lượn lờ vẩn vơ với màn cuối là dắt xe đạp, đi dọc đường Phan Đình Phùng đêm ngày đầy cây lá. Thích dừng lại dưới cổng thành Cửa Bắc rêu phong cổ kính bị khoét lõm bởi hai phát đạn đại bác của quân Pháp bắn trong đợt đánh chiếm Hà Nội lần thứ II vào năm 1882. Đâu như “Bàng bí thư” thì bảo y như hai vết cào cấu; còn “Hòa đạo mạo” thấy như hai con mắt đen xỉn.
Tôi có cái ví von của mình, quên rồi. Chỉ nhớ những khi đó hay lan man nghĩ nhanh về Đà Nẵng. Vô thức thôi. Khi đó chưa suy tư rành mạch rằng, tại bởi năm 1858 pháo thuyền Pháp khởi đầu đánh chiếm Việt Nam bằng trận tấn công Đà Nẵng. Rằng tới năm 1965 lính thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng, chính thức mở ra cuộc chiến kinh hoàng nhất thời đại…

Ra đời, trôi nổi vòng vo địa cầu. Ấy thế ngay tại xứ sở mình vẫn có hai nơi cứ tìm đến hoài vẫn chưa tới nơi. Cố đô Huế, tôi mộng mơ lỗi hẹn dăm lần. Và Đà Nẵng. Là biểu tượng miền Nam dọc theo một tuổi thơ; và còn là nơi khiến mẹ tôi từng phải khóc ròng.

Lần gần nhất tôi “về Quảng Nam - Đà Nẵng” là dịp Tết ta vừa qua. Báo Lao Động Miền Trung & Tây Nguyên, bài của nữ văn sĩ họ Ngô mà lại mang tên loài hoa quen thuộc. Chuyện xưa 1975 và nay 2017. Chiến tranh và hòa bình. Mất mát, còn lại và phục sinh. Bài ký đan quyện kể, bình, phê.
Rằng sau khi tiếng súng ngưng hẳn, người cha dẫn các con nhỏ về quê cũ Gò Nổi tìm lại ngôi nhà ông bà để lại sau 10 năm phải sống ở Đà Nẵng tránh những cơn binh lửa. Nhưng họ không thể nào tìm nhận ra nhà cửa, lối xóm. Tất cả chỉ là hố bom kề hố bom. Lại những con mắt đen xỉn… Nhưng ấn tượng nhất là tấm hình chụp trước 1975, hai chị em học trò Đà Nẵng áo dài cười mỉm chi trong gió. Tươi tắn, mặn mòi, tự tin. Nhìn mắt cô em thấy cũng tinh nghịch y chang đám học sinh Hải Phòng, Hà Nội chúng tôi xưa.

… Trở lại chuyện tôi. Nhà có 7 anh chị em thì 4 người tham gia quân đội kể từ sau khi Mỹ ném bom miền Bắc; trong 2 người anh trai lâm chiến, một người năm 1972 có mặt trong đoàn quân vượt Trường Sơn vào Nam. Hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp loại ưu ngành Toán lý thuyết từ Đông Âu trở về, anh tôi không lời thưa cùng cha mẹ, một mình “dám” đến trụ sở phường Giảng Võ nộp đơn tình nguyện ra chiến trường. Sau, báo Nhân Dân có bài viết. Oách nhất là câu trích thư anh viết về cho mẹ: “Con sẽ bắn quân Mỹ bằng đường ngắm của một nhà toán học!”

Cả Hà Nội lại sơ tán, tránh trước trận Điện Biên Phủ trên không cuối năm đó. Bạn bè anh từ các tỉnh tới lui nhà tôi trong khi chờ nhận công tác. Tôi vừa mới thi vào đại học; đang phấp phỏng chờ và được phép ở lại thay mặt cả nhà đón tiếp khách quý. Nên đã biết được  là anh tôi đáng lẽ ở lại Đông Âu làm tiếp luận án phó tiến sĩ; rồi có trong danh sách về dạy ở Đại học Bách khoa Hà Nội.

Một năm sau đó, như là chuyến đi một mình và xa lạ nhất của chàng trai Hà Thành, tôi hân khoái dong xe lên mạn ngược Hòa Bình, vượt dốc Cun (nghĩ lại còn thấy hoảng!) đi mãi mới tìm ra gia đình người Mường nơi anh tôi từng đóng quân. Được ăn xôi lam gà nướng nứa để rồi nhận về các đồ cá nhân đã không thể cùng anh vào Nam.

Rồi 30-4-1975. Đúng lúc Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam sang sảng loan tin “Miền Nam hoàn toàn giải phóng…” tôi đang ở nhà. Cả khu tập thể Bộ Y tế ào lên hơn cả cháy nhà. Hơn cả hồi chạy bom B52. Mọi người đổ ra các mảnh sân nho nhỏ trước mỗi căn nhà thấp bé của mình. Ai cũng ới gọi hàng xóm ra cùng. Bố tôi chạy ra sớm nhất, tôi ra theo… Nhà nọ nhà kia tranh nhau nói. Kể. Bình. Bàn. Rồi cùng im bặt, nghe tiếp tiếng phát thanh viên. Đúng lúc đó, một cô nhà bên bỗng gọi bố tôi: “Ối, trong nhà bác có ai khóc… Tiếng lạ. Khóc to! Bác gái đâu rồi ạ?” Đã qua cơn sốc chung, tôi nhớ trong nhà đang có mẹ.  
Bố vẫn cười nói như đã biết tiếng khóc đó từ lâu, từ những khi tiếng khóc âm ỉ. “À chị đấy mà. Nhớ, lo cho cháu quá! Thì đơn vị nó vẫn chốt ở Thượng Đức từ năm ngoái...” Đoạn ông chuyển sang nói về ý nghĩa quyết định của trận Thượng Đức với số phận miền Nam.

Đám đông không còn mối quan tâm như trước. Mỗi người nhắc đến một người thân quen của mình trong Nam, trong quân đội, ở nơi xa…
Tôi vào nhà. Mẹ khóc to hơn. Cách khóc cũng khác mọi lần. Như thể một người nào đó tôi chưa biết. Hai chục tuổi ranh, chết chóc chỉ nhòm từ xa; lần gần nhất cũng tận hơn 30 mét may nhờ chiếc hầm kèo chắc chắn, nên trong hầm tôi cùng đám bạn học lớp Năm (cô Xuân Cát Dài chủ nhiệm) chỉ nghe thấy sức ép bom. Tôi đâu hiểu tiếng khóc ngày chiến thắng là gì. Nếu hiểu ắt lúc đó sẽ an ủi được mẹ, và sau này biết đâu một thiên tiểu thuyết kiểu như Nỗi buồn chiến tranh sẽ chẳng để lọt vào tay vị nhà văn khi ấy cũng trẻ tuổi mà kinh nghiệm chiến binh đầy mình ấy?!

Mẹ vẫn khóc. Bố vẫn ngoài sân cùng đám đông phấn chấn. Trong bối rối tôi sực nhớ giờ đi học. Là buổi thực tập trong xưởng, ca chiều. Vội phóng xe lên đường Đê La Thành thân thuộc, luôn chật chội mặt đường mà lộng gió bốn phương. Không khí Đê La Thành buổi ấy căng phồng hết cỡ.

Đến lớp, thày Đởn - cán bộ Đoàn chuyên trách nghiêm túc thế mà cũng mỉm cười hạ lời cho nghỉ. Cả lớp, bọn ngoại trú chở bọn nội trú, líu ríu đạp xe ra hồ Hoàn Kiếm. Đông nhộn. Ai cũng rạo rực muốn mà không biết nói với ai điều gì cho ra nói. Nhớ nhất: đám chúng tôi bắt chước lũ học sinh phi tàu bay giấy ra mặt hồ.
Tới lúc hoàng hôn, một bạn nữ nói về “thiệt hại của quân ta”, tôi mới nhớ tiếng mẹ khóc. Đạp xe chầm chậm về nhà theo phố Nguyễn Thái Học, cái con đường từng biết khá nhiều chuyện chán nản của tôi. Hà Nội lại đang lên đèn…

Cả nhà vào bữa tối, tôi thoáng nhận ra mẹ đã khóc đã lo từ cuối tháng trước cơ. Thế ra mẹ khóc lo suốt từ ngày Đà Nẵng hòa bình cho đến ngày Sài Gòn hòa bình, Việt Nam hòa bình. Mà tôi không biết. Còn những tháng năm trước đó, từ buổi anh tôi hoan hỉ nhận giấy báo nhập ngũ? Còn những tháng năm trước nữa khi bố tôi đang là bộ đội đánh Pháp, ông bà ngoại tôi chịu oan Cải cách ruộng đất mà mẹ là chị cả của đại gia đình với 13-14 người con? Tôi không biết. Còn những tháng năm trước và sau nữa khi chị cả, anh cả rồi em út tôi nhập ngũ? Còn những tháng năm trước và sau khác nữa? Tôi cũng không biết.
Đúng, hẳn mẹ không rành Thượng Đức ở đâu: Quảng Nam, Quảng Ngãi hay Quảng Trị? Hẳn đọc báo nghe đài, hỏi han đó đây chỉ biết ấy là một vùng núi gần địa danh dễ nhớ hơn cả: Đà Nẵng. Đúng, phải tới ngày 29 tháng Ba Đà Nẵng hòa bình mới làm bao dân thường ngoài Bắc thổn thức thật sự về dấu chấm hết thật sự của một thập niên lửa đạn chưa từng có.
Sau 30-4-1975 ít lâu anh trai tôi cũng kịp từ Thượng Đức bắn tin về, rồi vài năm sau được chuyển quân ra Bắc. Trở về nhà. Nguyên vẹn.

… Trong nhà tôi từng là đứa con thường xuyên sống gần cha mẹ hơn cả. Song thân chúng tôi nay chẳng còn ai trên đời nữa. Cho tới ngày mẹ đi xa, tôi - không may mắn và may mắn - từng chứng kiến ngót mươi lần mẹ khóc. Vì sao trong tôi tiếng-khóc-30-4 của mẹ mãi khôn nguôi? Giờ tôi vẫn chưa hiểu hết. Nhưng tôi hiểu rõ mẹ là một người phụ nữ chịu đựng, chỉ khóc khi buộc phải. Như bao người mẹ khác. Việt Nam.

Canada - mùa xuân 2017
Đỗ Ngọc

[Phiên bản đầu tiên của bài đã đăng trên Tạp chí Đô thị & phát triển, số 67 – 2017]


Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

CHUYỆN KỂ CỦA MỘT NGƯỜI MẸ TRÊN FB*

Ta nói GIÀU HAI CON MẮT, KHÓ HAI BÀN TAY:
Khoảng 9g sáng bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ BGH trường gọi mời phụ huynh vô trường gấp đón bé (lớp 3) về với lý do bỗng dưng mắt cháu không nhìn thấy gì hết
Đón con về, phải nắm tay dắt đi vì không thấy đường đi (tâm trạng rối bời)
- Chở con tới mắt kính đường PNT, đo thị giác còn 2/10,  nhưng họ khẳng định không phải do cận thị và khuyên đưa tới chuyên khoa
- Lao ngay đến viện mắt ĐBP, đo mắt vẫn 2/10, bệnh viện không tìm ra nguyên nhân. Cho thuốc về uống theo dõi (tâm trạng hoang mang lo lắng)
- Đưa con tới bệnh viện NTP, bác sĩ trưởng khoa mắt trực tiếp khám, ông cứ lẩm bẩm sao trường hợp này lạ quá, không thể có ở trẻ nhỏ được và giới thiệu tiếp
- Qua bệnh viện CR, cũng đo, cũng khám, cũng kiểm tra bằng máy móc các kiểu để cũng không phát hiện ra bệnh lý và lại giới thiệu tiếp, nơi đây cẩn thận khám cả .....tim. Bác sĩ nói có thể do sang chấn tâm lý hoặc do não có vấn đề nên giới thiệu cần chụp cắt lớp..... (tâm trạng bế tắc kinh khủng)
- Bên Medit HH, nhìn thằng bé, họ từ chối chụp với lý do anh ku còn quá nhỏ, lại tăng động thế này thì không nằm im để chụp được. Phụ huynh ra sức vừa năn nỉ bs, vừa hù doạ thằng bé, thậm chí nói nếu cần chấp nhận chụp thuốc mê để cháu nó nằm im (Ngồi ngoài, lòng cha mẹ như lửa đốt) 30' sau, bác sĩ vui vẻ bước ra gọi phụ huynh vô lay anh cu dậy, hoá ra vô phòng mát lạnh, lại nệm êm nên khi nằm im chưa đầy 1' ảnh đã đi chợ mơ (hơ hơ). Vẫn không tìm ra nguyên nhân
- Chạy về bệnh viện NĐ1, lại đo, lại khám, bác sĩ kết luận mắt bị cận thị nặng và đưa cho tấm card visit dặn đi dặn lại nhớ ghé nhà kính của bác sĩ để đo kính cận (mừng như vớ được cọc, tâm trạng vui, hy vọng tràn trề, cười nói suốt chặng đường đi, nhưng cảm thấy bị vị bác sĩ tư lợi quá nên không ghé)
- Quay trở lại mắt kính PNT để đo mắt mua kiếng. Lần này cửa hàng huy động 1,2,3,4,5 bác sĩ cùng tới đo đo, khám khám và cùng khẳng định cháu không phải bị cận thị và khuyên trở về viện mắt ĐBP (đất dưới chân bỗng nứt ra, tui rơi tõm xuống vực đen, rồi lịm dần, tỉnh dậy khóc như mưa như gió, như chưa bao giờ được khóc)
- Lết quay trở về bệnh viện ĐBP, sau khi hội chuẩn rất lâu, các bác sĩ đã kết luận : " cháu sẽ bị mù mắt vĩnh viễn trong vài ngày nữa do mắc bệnh chỉ xảy ra ở người lớn tuổi, còn trẻ con đây là lần đầu tiên có ở Việt Nam. Chúng tôi sẽ cho cháu đơn thuốc này để cầm cự trong vòng 10 ngày tới, gia đình về thu xếp dắt cháu đi chơi đây đó, giúp cháu ghi nhận được hết mọi cảnh vật xung quanh.....bla.....bla......"
Thế là sau nửa tháng lê lết qua lại bao bệnh viện, tốn kém bao nhiêu công sức, thời gian, tiền bạc, kết quả thật bi đát.
Không đủ thời gian để suy sụp tinh thần, không còn nước mắt để khóc, không dám chần chờ một giây một phút nào..... Phụ huynh để lại đằng sau tất cả để đưa anh cu đi chơi phố phương, Đầm Sen, Thảo cầm viên....., chỉ cho con ghi nhận, ghi nhớ các loại hoa, các loài vật, mọi cảnh vật đang ở xung quanh.....tất tất.
Và rồi như một cơ duyên, còn nước còn tát.
- Địa điểm đến khám là một phòng khám tư trên đường ĐBP. Bác sĩ sau khi thăm khám rất kỹ đã kết luận "thị giác tụt giảm đột ngột chỉ là tạm thời do cháu đang bị viêm xoang". (Tâm trạng chưng hửng không á, ớ gì được hết)
 Bác sĩ dặn dò:
1. Uống thuốc theo đơn kê của bs để dứt điểm bệnh xoang và phục hồi thị lực
2. 7 ngày sau tái khám
3. Học thật nhẹ nhàng, không gây áp lực gì hết, học được đến đâu học
Quả thật, sau thời gian "ăn chơi triền miên", vừa dứt bệnh xoang, vừa phục hồi được thị lực . Hiện chỉ cận nhè nhẹ 2* thôi, vẫn còn cặp mắt sáng tinh để nhìn đời.
Thật là hạnh phúc vô biên cả nhà ạ
                                                                                                                                Bànghs st
========
* Đầu bài do chúng tôi tự đặt

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

CÁO PHÓ

Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin : 
Chồng, cha, anh,... chúng tôi là ông HOÀNG ANH NGUYỄN đã tạ thế hồi 23 giờ 45 phút ngày 16/05/2017 ( tức ngày 21/4 năm Đinh Dậu ) tại bệnh viện Nhân dân Gia Định. Hưởng thọ 67 tuổi.

Chương trình lễ tang : 

Lễ nhập quan : Lúc 13h00 tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định. 

Lễ viếng được tổ chức từ : 15h00 ngày 17/05 đến 6h00 ngày 21/05, tại Chùa Đại Giác địa chỉ 112 Nguyễn Văn Trỗi, phường 8, Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh. 

Lễ di quan : Lúc 6h00 ngày 21/05/2017 ( nhằm ngày 26 tháng 04 năm Đinh Dậu ). 

Linh cữu hỏa táng tại : Trung Tâm Hỏa Táng Bình Hưng Hòa. 

An táng tại Chùa Đại Giác. 

Thay mặt tang quyến. 

Vợ Phan Thị Dân Hồng.

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

NHỮNG NHÀ GIÁO THẦM LẶNG

Nhà Giáo thầm lặng - Đó là cái tên mà tôi nảy ra trong đầu mỗi lần nghĩ đến các Thầy Cô giáo chủ nhiệm thời Đại học của tôi. Thầm lặng vì sao?  Vì các Thầy, Cô giáo đó đâu có đứng lớp giảng dạy các bộ môn cho chúng tôi, có khi còn chẳng được tất cả các sinh viên biết mặt, nhớ tên. Ấy vậy mà, các Thầy, Cô lại là người nắm rõ tình hình học tập, biết từng điểm các môn, hiểu  rõ hoàn cảnh gia đình của từng sinh viên. Là nơi chúng tôi thường tìm đến để chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, sự lo âu khi bỡ ngỡ mới bắt đầu cuộc sống tự lập, xa gia đình, xa quê hương và mong nhận được những lời khuyên quý giá của các Thầy Cô.
Thời học sinh phổ thông cấp hai, cấp ba, Thầy Cô chủ nhiệm chỉ quản lý 1 lớp học duy nhất và sẽ trực tiếp dạy một môn học nào đó cho lớp mình. Nhưng khi lên đến Đại học, tôi khá bất ngờ khi các Thầy Cô chủ nhiệm không chỉ quản một lớp, mà quản lý cả một ngành học của một khóa học. Hơn nữa, có những Thầy Cô còn quản lý nhiều ngành học và sĩ số thường lên tới trên dưới 1000 sinh viên.
Căn phòng nhỏ nằm cuối hành lang tầng 3 dãy nhà A, có lẽ là nơi tôi và rất nhiều sinh viên khác thường xuyên bước vào nhiều hơn cả, ngoại trừ các lớp học thường ngày của mình. Nơi có những Thầy Cô Chủ nhiệm đáng kính luôn vui vẻ, nhiệt tình chào đón các em sinh viên. Đó là hình ảnh của Thầy Đức, Thầy An, Thầy Sơn, Thầy Phúc, Thầy Mạnh Tuấn. Hình ảnh của các Cô giáo dịu dàng, mềm tính như cô Bình, cô Thoa...
Trong các Thầy Cô chủ nhiệm khóa 17, tôi mãi luôn ghi nhớ và dành nhiều tình cảm yêu quý hơn cả cho Cô Chủ nhiệm của tôi - cô Đặng Thị Thoa. Một cô giáo dáng người thanh mảnh, trẻ trung. Mặc dù cô cũng đã ở tuổi sáu mươi. Khi nào gặp sinh viên cô cũng đều tươi cười, nhẹ nhàng hỏi han. Tôi chưa thấy Cô giận hay trách mắng  một sinh viên nào. Khi gặp phải những sinh viên có biểu hiện bất thường hoặc mắc lỗi sai trái điều gì, cô đều phân tích, hướng dẫn tỉ mỉ, hoặc nếu có giận thì cũng chỉ là những câu 'mắng yêu", rồi sau lại là nụ cười dịu dàng, ẩn trong ánh mắt hiền từ của cô.
Là Cô Chủ nhiệm của 38 lớp Kế toán với khoảng hơn 1000 Sinh viên, nhưng hầu như lớp nào cô cũng đều có sự quan tâm, chăm sóc tận tình. Và chúng tôi cũng dành cho cô những tình cảm vô cùng đặc biệt. Chẳng vậy mà, vào những dịp Tri ân các nhà giáo 20 - 11 năm nào cũng vậy; dù cô đâu có đứng lớp giảng dạy chúng tôi, nên cũng chẳng tạo áp lực về điểm số; nhưng những học trò của cô vẫn  “nườm nượp" kéo đến phòng với những bó hoa tươi thắm, những món quà nho nhỏ, xinh xinh; những tình cảm và lời chúc chân thành, yêu quý nhất, dành tặng cho Cô.
Tôi vẫn nhớ, khi học năm hai, trong lớp tôi có một bạn: vì gặp vướng mắc trong chuyện tình cảm yêu đương, bỏ bê học hành, làm điểm số học tập kém đi rất nhiều. Là Lớp trưởng nhưng thật sự lúc ấy tôi chẳng biết làm gì, chỉ có thể lên thưa chuyện với cô. Ấy vậy mà Cô đã biết hết rồi và nói với tôi bảo bạn lên gặp. Sau buổi tâm sự với Cô, bạn của tôi tinh thần khá lên rất nhiều. Bạn chăm chỉ đi học đều hơn, thành tích học tập cũng cao hơn nhiều. Tôi nghĩ sự vươn lên của bạn cũng do một phần tác động của Cô.
Và tiếp đó là câu chuyện: Một bạn trong lớp tôi đi khám và bị chuẩn đoán có triệu chứng ung thư vòm họng. Tôi đã rất shock và bật khóc khi biết tin và nghe bạn kể chuyện. Rồi cũng chính Cô là người tạo động lực cho bạn và cả cho tôi vượt qua mọi chuyện. Cô tận tình giúp bạn xin các thầy cô để được nghỉ học đi khám bệnh và chữa bệnh. Cô còn giúp đỡ bạn làm thủ tục xin nhận sự hỗ trợ từ phía Nhà trường... Từng hành động, những cử chỉ ân cần chăm chút cho sinh viên của Cô làm tôi chẳng thể nào quên được.


   Cô trò cùng chụp ảnh nhân ngày Lễ kỷ niệm 20 năm thành lập ttrường.


Là Chủ nhiệm rất nhiều lớp, nhưng cô đều quan tâm đến hầu hết các bạn sinh viên. Mỗi dịp cuối kì, khi xuống nhận bảng điểm cho lớp, Cô đều nhắc nhở: "Linh về nhắc Châu, Phương, Trang... học hành cho tốt nhé, nhiều môn điểm thấp quá!". Ngay từ năm thứ nhất, Cô đã nhớ tên các Lớp trưởng, Bí thư từng lớp và luôn tạo điều kiện, động lực cho các sinh viên học tập thật tốt, giành được nhiều các Danh hiệu sinh viên Khá, Giỏi và học bổng Kawai... của Trường.
Bốn năm sinh viên không là quá ngắn, cũng chẳng quá dài; nhưng hình dáng nhỏ nhắn cùng nụ cười hiền hòa và cả tấm lòng yêu quý sinh viên của Cô sẽ mãi là hình ảnh không chỉ tôi mà cả rất nhiều sinh viên khác của Khóa 17 ngành Kế toán ghi nhớ mãi trong lòng.

  




Sự đóng góp của những người Thầy, Cô Chủ nhiệm ấy cứ lặng lẽ như một quy luật: Tiễn sinh viên hết khóa học ra trường lại tiếp đón lớp sinh viên khóa mới vào. Các Thầy Cô đã tạo mọi điều kiện để giúp đỡ cho các sinh viên trải qua bốn năm Đại học và đạt được những thành tựu riêng của mình.

Có lẽ niềm vui và niềm mong ước của các Thầy Cô Chủ nhiệm không gì hơn là hình ảnh khi thấy sinh viên của mình bước lên bục Hội trường lớn để nhận những Tấm bằng Tốt nghiệp Cử nhân Khá, Giỏi và Xuất Sắc. Đó chính là những hành trang vững chắc để chúng tôi bước tiếp trong cuộc đời, đóng góp tài năng và trí tuệ cho xã hội.

Và bài viết này xin được là một lời tri ân của tôi cũng như của nhiều sinh viên khác gửi đến các Thầy Cô làm công tác Giáo viên Chủ nhiệm. Cảm ơn các Thầy, Cô vì những cống hiến thầm lặng vô cùng ý nghĩa đó.

                              Cựu sinh viên ngành Kế toán Khóa 17
                              Nguyễn Thùy Linh - Lớp trưởng KT17.37

                                                                               


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

BẠN CŨ


Bạn cũ lâu rồi không gặp
Bỗng đâu ngờ ngợ trên face
Có phải là bạn không đó
Quen quen muốn hỏi lại rầy…
Kết bạn lại ngại không đúng
Lần theo những dấu chân xưa
Biết bao nhiêu là kỷ niệm
Nghe như đây đó mới vừa….
Ngày ấy chúng mình cùng học
Hàng ngày hai buổi chung đường
Chia nhau cả từng miếng bánh
Bây giờ nghĩ lại thương thương…
Ngày ấy chúng mình chung bước
Con đường nho nhỏ đất nâu
Cùng chụm đầu ôn văn, toán
Sách vở cũng chuyền tay nhau
Thời gian cứ như vó ngựa
Áo trắng, phượng hồng đã xa
Tóc ai cũng phai mưa nắng
Có lẽ chúng mình đã già…
Bạn cũ lâu rồi không gặp
Ngỡ ngàng thời gian vội trôi
Vậy mà còn nguyên nỗi nhớ
Tinh khôi từ thưở đôi mươi…
2/3/2017

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

TUỔI MÙA THU

Tưởng xa rồi dòng đời bên trò nhỏ 
Những lo toan, bận rộn sẽ dần quên...
 Nào ngờ đâu, qua thì, hoa chợt nở: 
Lại miệt mài Chủ nhiệm Lớp Sinh viên. 

Thời gian trôi, tôi cứ mãi triền miên 
Chân bước tiếp, nối dài đời Sư phạm. 
Thời phổ thông qua, tiếp thời thanh đạm 
"Trường Kinh - Công" đậm dấu ấn cuộc đời. 

Cùng Thầy Cô vạt nắng lung linh cười 
Trò Sinh viên tươi sắc hồng đôi má 
Phòng Công tác sinh viên - cao tuổi cả 
Mái tóc thầy sợi bạc lấp sợi đen. 

Sáu hai rồi - tôi thuộc lứa đàn em 
Tuổi mùa thu - nhưng vẫn bừng hoa đỏ, 
Ngày nối ngày chẳng quản gì mưa gió 
Không chịu dừng vẫn theo"Lớp tuổi xanh". 

Nắng vàng rải trên sân trường lượn quanh. 
Hàng Cau Vua vươn thân mình thẳng tắp. 
Đôi chim khuyên, chen nắng hồng tròn mắt 
Vén lá mãi nhìn: Lớp lớp Sinh viên. 

Thu man mác đem gió quyện bên thềm 
Đông nhàn nhạt chờ nắng chầm chậm ngả 
Trường nhiều Thầy Cô - "Cây Cao Bóng Cả" 
Vững niềm tin: Sẽ rộng mở tương lai. 


 Hà Nội, ngày 25 - 07 - 2016 
 Đặng Thị Thoa 

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

BA TRÍCH GHÉP TRƯỜNG CA ĐỖ QUYÊN:
NHỮNG BÀI THƠ; TÌNH TỰ; ÁI ÂN

Nhân năm mới Đinh Dậu, xin giới thiệu một số thi phẩm của bạn Đỗ Quyên. Vì khối lượng các bài quá lớn, blog xin trích mỗi chủ đề một bài điển hình.


 NHỮNG BÀI THƠ

Bài Thơ Tại Sao Thơ?

Tại đời chưa đủ thương đau
Tại sông mãi lượn tại cầu mãi cong
Tại em em hết thủy chung
má hồng em nhuốm khăn hồng em phai
Tại anh anh chuộng dặm dài
chân nào để nhớ ngày mai thì về
Tại câu tại chữ làm mê
văn chương nào buộc ai thề với ai
Tại non cao tại sông dài
cao dài ơi có kẻ hoài ngóng trông
Tại đời khôn dại dại khôn
Tại lòng ta mớ bòng bong những vòng
Tại trời vân cẩu u tường
Tại trăng viễn xứ ngăn đường cố quy
Tại hương tại khói có khi
nhà người mượn góc khóc về mẹ cha
Tại kia hoàn vũ bao la
Tại hồn ta nhốt thân ta những ngày
Tại đầu ham bốc lửa say
Tại bàn chân có cánh bay tới trời
Tại người còn ác với người
súng còn có mắt bom rơi sẽ còn
Tại ngã ba tại con đường
Tại sân ga đã cho nương những lần
Tại trang giấy trắng gọi hồn
bao nhiêu câu chữ cùng chôn cũng vừa
Tại ta thắt cổ ta chưa                    
xong rồi đây kiếp sống đùa sống thơ.

2. TÌNH TỰ 

Đám Mây Tôi Hét

Tôi bỗng hét lên
khi nghĩ đến em
rằng tôi hạnh phúc

Người và vật
Tất cả vẫn đứng yên hay chuyển động
như trước khi tôi hét

Duy có đám mây hồng bay
chợt dừng

dừng mãi đó
dù tôi ngưng hét.

3.  ÁI ÂN

Trong Công Viên

Nơi hai người làm tình
về sau
có pho tượng
ngẫu nhiên ở đó

cả hai người đều đã chết
pho tượng đang sống
tất nhiên.

Đỗ Quyên
=====
Xin mời xem đầy đủ các bài thơ theo đường dẫn: 
https://vandoanviet.blogspot.ca/2017/01/ba-trich-ghep-truong-ca-o-quyen-nhung.html#more