Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018


Thầy Nguyễn Duy Luân, người thầy dạy Toán cấp III Nguyễn Trãi chúng ta, đồng thời cũng là một người có tâm hồn thơ lai láng. Blog xin trích đăng một số bài thơ của thầy nhân xuân Mậu Tuất, đã đăng trên Facebook 

CỤ ĐỒ
Phố nhỏ buồn tênh vẫn cụ đố
Sân chùa lặng lẽ tiếng ni cô
Thầy gìà vẫy bút mừng xuân mới
Chữ tốt chuyền tay gửi tận mồ
Gió lã cành say nghiên bụi phủ
Ai người mộ chữ ngắm người tô
Sầu đong mỗi lúc niềm thi hứng
Có phải nồng mơ vãn Thúy Hồ

 21/2/2018


TRỞ LẠI HUẾ 
Huế vẫn đây mà, Huế thuở xưa
Con đường lặng lẽ , gió xuân lùa
Cô em xứ Huế buồn thơ mộng
Vẫn bạn đôi tình nép dưới mưa


Vườn xưa đăm đuối thân yêu lạ
Ngõ trúc đơm sương đón kẻ về
Mái ngói sẫm màu năm tháng nhớ
Tường hoa niềm nở cõi tình mơ
Vẫn rặng cau cao , thoang thoảng ấy
Một giải hương lồng bóng nắng thưa
Nét chạm hoành phi hằn dấu vết
Như thầm đau đáu giấc mơ xưa
Một dáng dịu dàng qua lối nớ
Thon thon tím ngát tưởng nàng thơ
Con đò thuở trước dường đi mãi
Để lạnh tình tôi biết chốn mô
Đi qua phố cũ triền sông vỡ
Sóng nhẹ mênh mang bao kẻ qua
Mái đẩy câu hò còn ai oán
Dòng sông tím ngát nắng rơi nhòa
20/2/2018

 VỸ KHÚC 
Vỹ điệu vang bồng khúc điểu âm
Như dường thổn thức trộn vào tâm
Đàn cò vẫy goi chân trời mới
Cánh vạc reo vang giữa biển đằm
Khắc khoải sầù duyên bền nghĩa nặng
Êm đềm dáng liễu ngậm tình thâm
Mơ màng sóng dậy phương nào gửi
Trắc trở yêu thương mộng vỹ cầm

19/2/2018

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

TÌNH THÂN ÁI


Tình thân ái giữa mọi người, là niềm vui là phần thưởng cuộc đời dành cho Thầy Cô.
Tình thân ái giữa học trò, là niềm vui, là nỗi nhớ, là lời dặn dò đã được hồi âm. Nghề dạy học, dạy chữ "Tâm", Sáng trong như ngọc, trắng ngần tuyết sương Dù nay xa lớp xa trường Lòng ta vẫn mãi yêu thương học trò


Năm chuyển giao thế kỉ 2000 Lê Thị Hai

Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

NHỚ TẾT XƯA !

            

                                                                                NHỚ TẾT XƯA!



  Mùa xuân nào tôi cũng đi tìm những gói mứt Tết thập cẩm bọc giấy Bóng đỏ ửng lên, rẻ tiền. Hiểu biết cũng mách bảo tôi rằng nó không đảm bảo chất lượng vệ sinh, tôi không bao giờ cho gia đình tôi ăn loại mứt ấy. Nhưng tôi rất muốn mua nó cho chính mình, cũng không có nghĩa rằng  tôi ăn hết sạch hộp mứt  này. Nhưng cảm giác có được nó, nhìn ngắm nó, thấy nó chưa biến mất mỗi dịp Tết đến, khiến tôi cảm động từ trong sâu thẳm. Với một người hoài cổ như tôi, gói mứt Tết thập cẩm  gợi lên bao nhớ thương,nặng lòng…

            Ngày xưa, túi hàng Tết thời bao cấp, mang từ cửa hàng bách hoá ở đầu phố Đội Cấn về thực sự là một điều kỳ diệu, một thứ được cả nhà khao khát.
   Đã mấy chục năm trôi qua, lùi lại ký ức, tôi chỉ còn láng máng nhớ trong đó có một miếng bóng bì lớn, cong queo đầy những lông là lông, xấp bánh đa mỏng để gói nem, và hộp mứt thập cấm sặc sỡ in hình hoa đào .Trong hộp, có vài viên lạc luôn ỉu,  miếng mứt cà rốt , miếng mứt bí và vài quả quất lăn đường luôn ướt nhẹp…Đó là biểu tượng của niềm hạnh phúc ngày xuân trong tôi? Phải !vì cái túi hàng Tết thời bao cấp khi đó phải vất vả xếp hàng từ sáng sớm mới có được, phải ôm khư khư vào lòng vì sợ người ta chen bẹp, dù đã mua được hàng nhưng chen ra cũng còn rất gian nan,  đầu tóc rối bù vì bị xô đẩy…nhưng miệng vẫn cười tươi với túi hàngTết có được, nó cũng là thứ duy nhất được  Mẹ tin cậy giao tôi  quản lý bởi cả nhà 11  nhân khẩu cũng chỉ có túi hàng Tết đó thôi.

 Ngày nay, loại mứt đó lạc lõng tới mức gần như bị gạt ra  khỏi ẩm thực người thành phố, lưu lạc tới các vùng thôn quê, vẫn với cành hoa đào đỏ rực in trên bìa, như một lời chỉ dẫn của năm mới .
  Giờ đây, tôi có thể mua cho gia đình những thứ bánh kẹo ngon hơn thế; Nhưng riêng tôi, Tết nào  cững  đứng bần thần  & cũng chỉ khao khát một gói mứt Tết thập cẩm bọc giấy Bóng đỏ ửng, rẻ tiền ấy thôi!
          Vẫn biết rằng, cuộc sống cần phát triển,  nhưng sao lòng vẫn nhớ về ngày xưa; nhớ thời nghèo khổ, nhớ Mẹ tất bật lo toan mỗi khi Tết  đến, xuân về!




Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

Tổ quốc nhật ký – Đỗ Quyên


(Trích trường ca)
(Tng M T quc & thân nhân, bn hu trong mt chuyến v)

Như đã giới thiệu các bài đăng trước, thời gian qua, bạn Đỗ Ngọc Thủy (Đỗ Quyên) đã trở về thăm lại đất nước, gia đình, bạn bè và những người thân. "Tổ quốc nhật ký" , trường ca của Đỗ Quyên, đã đong rất nhiều cảm xúc trong quãng thời gian này. Trên Blog, chúng tôi đã giới thiệu 2 chương "Việt Nam đây, đất nước đâu?" và "Sài Gòn Sài Gòn " của trường ca. Bài này chúng tôi xin giới thiệu thêm đến các bạn một phần mới trong trường ca.

“Ai đi muôn dm non sông,
Đ ai cha cht su đong vơi đy.”
(Ca dao)


Nhân vt chính: T qucNgười, Ta, Cha, M, Anh, Em
Không gian: các tnh thành, khu vc  Canada, Đài Loan, Vit Nam và nhiu khong không trung Thái Bình Dương
Thi gian: na sau mt mùa thu

M
Ngày trước cui – 17 tháng 10 năm… – White Rock

Có bông hng Em trng cui v
màu sót
soi sut
mưa gió thu tt
ti tuyết đông

Ngày mt Em đi
Đt nước vơi đy

N các trang báo
nhng li nói vô ngôn, nhng dòng thơ ba mt
nhng người mi chết lũ quét ngang giường nước
mt người va được chào đi vuông tròn by ký lô gam

M không dành cho Anh hai đt nước
Cha không dy Anh cn hai T quc
Yêu Em
Yêu Người –
là điu Anh được t Cha M nhiu hơn

Yêu Em đến đ trăng tròn
yêu sang tri đt đu ghnh cui khe
Yêu Người ln c xuân hè
yêu qua thiên đa li nghe ging bình

Yêu Em mãi
Mãi yêu Người
Sông bây nhiêu nước máu đi by nhiêu

Yêu Em mãi
Mãi yêu Người
Mt câu T quc mt li thiên thâu

Vit Nam đây, đt nước đâu?

Hà Nội – Vancouver, 17/9 – 3/12/2017
ĐỖ QUYÊN


Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2017

Sài Gòn Sài Gòn*)

 (trích trường ca)



(Tặng Mẹ Tổ quốc
& thân nhân, bạn hữu trong một chuyến về)

Sài Gòn Sài Gòn mươi năm Ta trở lại
Nửa gia đình bỗng già đi mất hình
Dáng của tuổi một nhà quanh bụng Mẹ
Bên lời Cha anh chị em tự tình

Ta trở lại mươi năm Sài Gòn Sài Gòn
Dân số Người gia tăng hơn triệu rưỡi
Đô thị mới bóng xưa đâu còn nữa
Mấy chục ngàn đôi con mắt ngó lơ

Sài Gòn Sài Gòn Ta trở lại mươi năm
Xe cộ muốn mạnh nhanh gió mưa đòi căng rộng
Phố là biển chớ không còn sông nữa**)
Tỏ tỏ mờ mờ nay Hòn Ngọc Viễn Đông

Mươi năm Ta trở lại Sài Gòn Sài Gòn
Áo dài trắng học trò bay không cánh
Từ ấy nhìn Người chất ngất
Ngây thơ nắng sớm đô thành

Sài Gòn mươi năm Ta trở lại Sài Gòn
Kẹt quá trời ôi cái chuyến bay
Tám chuyện trăm năm tùm lum thăm già hỏi trẻ
Bia rượu ngàn lời chẳng muốn say

Ta trở lại Sài Gòn mươi năm Sài Gòn
Giang hồ văn đàn người liên kẻ dứt
Văn Sài Gòn thì thôi rồi
Nhưng báo Sài Gòn bực nhứt thơ (hiện đại) Sài Gòn là số dách tình ơi

Sài Gòn Ta trở lại mươi năm Sài Gòn
"Tháng Tư không có ngày ba mươi mốt!"
Là lời đáp khi những đứa con hỏi Mẹ Tổ quốc
"Nếu không có ngày ba mươi tháng Tư?"

Mươi năm Sài Gòn Ta trở lại Sài Gòn
Sài Gòn vẫn ăn nhiều Sài Gòn vẫn nhậu nhiều
Nhìn cũng nhiều làm cũng nhiều
Chỉ hổng có nói nhiều như Hà Nội

Sài Gòn mươi năm Sài Gòn Ta trở lại
Người Sài Gòn là người đang ở Sài Gòn
Không có người Sài Gòn trong tự vị
Cũng thế con gái Sài Gòn có trong yêu

Ta trở lại Sài Gòn Sài Gòn mươi năm
Vẫn chẳng quen Người mùi hoa sữa
Giọng nói Người trên cả Ô kê Salem
Còn những điệu cười thì chưa thực rõ

Mươi năm Sài Gòn Sài Gòn Ta trở lại
Bùng binh nào Người cũng quay thế mãi
Từ ngõ Hà Nội đến hẻm Sài Gòn
Thấy Tổ quốc cong đúng hình chữ S

Sài Gòn Ta trở lại Sài Gòn mươi năm
Chú em kế lâm bệnh ngồi xe lăn
Lật tập Kiều Ta vừa đưa tặng
Ngước mắt Mẹ ơi thêm một xa xăm...


Hà Nội - Vancouver, 17/9 - 7/12/2017
Đỗ Quyên
-------------
*) Trích bản thảo đang làm cho trường ca "Tổ quốc nhật ký"
**) “Phố bỗng là dòng sông uốn quanh” (Ca từ Trịnh Công Sơn)



Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Đỗ Quyên
Việt Nam đây, đất nước đâu?*)

 (Tặng Mẹ Tổ quốc & thân nhân, bạn hữu ở bên tôi trong chuyến về vừa qua)

+++



Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mẹ ơi con hỏi câu này phải chăng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Con về con hỏi một câu tự lòng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mẹ rằng chậm hỏi muộn sầu mai sau...
*

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Lời này liệu đã tự ngàn năm xưa...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Đông A hào khí ngàn sau có còn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Sài Gòn lục tỉnh xưa**) rồi, Sơn Nam...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Bà Nà một đỉnh kia sâu mất hồn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Hoàng-Trường Sa đấy cái đau sống còn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Thuyền nao có cập Vũng Tàu nhớ cho...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Huế thưa dạ núi Ngự chừ vắng sông... ***)

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Thăng Long hồn cổ ai nhàu lòng ai...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Máu con dân đỏ sông Hồng ngàn năm...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Theo quan họ hát tới câu dối lòng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mù Cang Chải gió xô màu khói sương...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Cổng trời đá núi gạt đầu ngóng mây...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Người Việt ấy, tộc Việt mình đó chăng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Âu Cơ mẹ đếm con còn mấy mươi...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Một đêm Bắc Mỹ tóc màu tuyết sa...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Muôn người con hỏi một câu muôn đời...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Một lời hỏi mang triệu câu trả lời...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Đất nước đâu - Việt Nam này, Việt Nam!

Việt Nam đây, đất nước đâu?

Hà Nội - Vancouver, 18/9 - 20/10/2017
Đỗ Quyên
-------------
*) Ghép trích từ bản thảo đang làm cho trường ca Đất nước nhật ký
**) Tên một cuốn sách của Sơn Nam
***) Đảo tứ thơ Bùi Giáng




Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA - Lớp 10A




Thời Hoa đỏ, 45 năm ngày ra trường 2017.