Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Đầu vào và đầu ra ....


Đầu vào và đầu ra hình như có vấn đề  ....
.... .''biển cấm cho thú ăn thức ăn ..''
Hu...hu

Ảnh chụp ở Khu DL Đại nam

VTN

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Nhớ mãi ngày 06-01-1972 tạm biệt lớp 10G K22 Nguyễn Trãi Hà Nội

 
Còn mãi tìm nhau( Trịnh Công Sơn).

Ngày chia tay ở Đại Mỗ 06-01.1972( Ảnh minh họa)

Lính trẻ K22 Nguyễn Trãi Hà Nội mùa xuân 1972( Ảnh minh họa)
EM TỰ HÀO VÌ CÓ NGƯỜI YÊU LÀ BỘ ĐỘI

Tối qua nghe đứa bạn thân hào hứng kể về kế hoạch đi du lịch cùng người yêu trước “ngày tận thế”, em chỉ lặng thinh mỉm cười. Thú thực là em cũng thấy hơi tủi thân và có đôi chút ghen tỵ, nhưng đằng nào thì em cũng có tin cái “ngày tận thế” ấy có thật đâu. Em sẽ đợi đến ngày anh về, sau đó cả hai đứa mình cũng đi chơi, cũng đi du lịch giống như vậy nhé anh!

Chỉ còn hai ngày nữa là tới cái thời điểm được người ta đồn thổi ấy, nhưng có lẽ từ bây giờ cho tới lúc đó hai chúng ta vẫn chẳng thể gặp được nhau. Em biết rằng anh cũng không muốn thế, nhưng vì công việc, vì tương lai nên cả hai chúng ta cùng phải cố gắng thật nhiều. Em vẫn luôn tâm niệm trong đầu rằng “đợi chờ là hạnh phúc”, vì thế anh hãy cứ yên tâm công tác và đừng lo lắng cho em.
Em chẳng buồn đâu, không những vậy em còn rất tự hào vì có người yêu là bộ đội. Ngoài kia họ cứ đồn nhau rằng sắp tới lúc cả thế giới này bị hủy diệt, còn người yêu của em ở nơi xa đó thì vẫn ngày ngày nắm chắc tay súng để bảo vệ quê hương. Em ghét những người cứ tung ra cái tin đồn nhảm nhí ấy. Họ không thấy hổ thẹn sao khi lại khiến người khác thêm hoang mang, lo lắng trong khi những người chiến sĩ như anh đang từng phút từng giờ hy sinh cả hạnh phúc riêng tư của mình để gìn giữ cho đất nước được bình yên.

Ngày mai đứa bạn thân được người yêu đưa đi Sa Pa du ngoạn với lý do tranh thủ tới những nơi chưa được đi trước khi “ngày tận thế” bắt đầu. Nếu anh đang ở nhà thì thế nào em cũng rủ anh đi biển, bởi vì em vẫn thầm ao ước được một lần đi biển vào mùa Đông. Nhưng không sao, đợi đến sau Tết lúc anh được nghỉ phép rồi hai đứa mình đi chơi cũng chưa muộn. Em sẽ đợi, nhất định sẽ đợi vì yêu anh và vì em biết anh cũng yêu em rất nhiều.

Quả thực thì em cũng hơi buồn, nhưng vì yêu anh nên em chấp nhận tất cả. Em sẽ còn buồn và thất vọng hơn nữa nếu như bây giờ anh bỏ việc để về với em. Suy cho cùng thì “tận thế” cũng chỉ là một ngày bình thường giống như bao ngày khác. Rồi sau khi ngày này kết thúc, chắc chắn vài năm sau đó người ta lại tìm được một ngày xấu xí khác để gắn mác “ngày tận thế” thôi mà. Có thể thỉnh thoảng người ta lại tạo ra một điều gọi là “ngày tận thế” để đo khả năng lạc quan và niềm tin vào cuộc sống của con người cũng nên.

Nếu để đo độ lạc quan thì có lẽ em sẽ thuộc nhóm người có chỉ số cao nhất. Nhớ ngày xưa anh bị em “hút hồn” cũng chỉ vì sự vui vẻ, yêu đời, yêu cuộc sống ấy. Em đang hạnh phúc với tình yêu xa của mình và vì em rất yêu đời nên anh đừng lo lắng gì nhé. Em vẫn ổn lắm, chỉ thương anh ở nơi xa vất vả, đã thế lại chẳng có bố mẹ, gia đình, chẳng có người yêu ở bên để chia sẻ với mình. Thời tiết miền trong nhiều nắng và gió, em sợ anh sẽ lại gầy và đen sạm mất thôi. Anh phải tự chăm sóc cho mình thật tốt nhé, bởi vì đối với em thì anh quan trọng dường nào chắc anh cũng biết phải không?!

Em vẫn luôn hãnh diện và tự hào khi có người yêu là một chàng bộ đội. Tuy không có điều kiện để gần nhau nhưng bất cứ lúc nào trái tim của anh cũng luôn ở cạnh em. Em không tin vào cái ngày được người ta dự đoán là “tận thế”, bởi vì đối với em thì ngày tận thế chỉ xảy ra nếu tình yêu của anh thuộc về một người con gái khác chẳng phải là em.


Hội viên Hội những người yêu bộ đội.
Đào Mộng Mơ.

Chào mẹ con đi.

Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ, mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Bằng lòng nhé em.

Không thể chia ly.




Cuộc chia ly màu đỏ
Nguyễn Mỹ

Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh nhạn lai hồng
Trưa một ngày sắp ngả sang đông
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa 


Chồng của cô sắp sửa đi xa
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy
 

Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt long lanh, nóng bỏng,
sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa
làn môi
Và rạng đông đang hừng trên nét mặt
Một rạng đông với màu hồng ngọc
Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai…
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!  

Nắng vẫn còn ngời trên những lá si
 

Và người chồng ấy đã ra đi…
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói, tôi nghe những tiếng thì thào
“Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau…”
Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy
 

Cái màu đỏ như màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm gió rét…
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia ly…



1964
 
Ngô Thái Hòa(10G-K22) sưu tầm.

TIN VUI

Cuối buổi chiều ngày 17/7, chúng tôi kéo nhau đi dự đám cưới con trai Nguyễn Quang Vinh(10H). Đường đến nhà cưới Thiên Sơn Plaza có chút khó khăn do gặp nhiều người và xe chuẩn bị cho trận bóng giữa đội tuyển Việt Nam và Arsenal. Đám cưới đông vui và ấm cúng.

Ánh sáng của niềm hạnh phúc

Chuẩn bị cắt bánh cưới


Thay pháo chúc mừng


Lớp bọn mình ngồi đâu nhỉ?


Niềm vui 2 ông thông gia



Niềm hạnh phúc chú rể - cô dâu


Bloggers 10H

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Nhớ về những người lính năm xưa



                           MỘT THỜI
                                                ĐỂ NHỚ….
  
     Một  đêm hè  yên tĩnh, tôi bỗng nghe văng vẳng giai điệu của một bài hát và nỗi xúc động trào lên trái tim già nua của tôi. Có thể ứa nước mắt lắm chứ, khi ta nghe giai điệu bài hát ấy đẹp như anh bộ đội của chúng ta, và như cuộc đời của các anh.
    Không biết các bạn có nghĩ như vậy không. Riêng tôi cứ mỗi lần vang lên tiếng hát sâu lắng, da diết của  bài ‘BÀI CA KHÔNG QUÊN”, lòng tôi bỗng dưng xao xuyến lạ thường…Tôi bồi hồi nhớ lại những năm tháng chiến tranh.

   Ngày ấy, các bạn tôi từ giã lớp học tuổi thơ xếp lại bút nghiên, cởi áo học trò khoác lên mình áo lính, bỏ lại bao ước mơ và cả Tình Yêu chớm nở đầu đời. Nhưng, không sao cả, “khi Tổ Quốc cần họ biết  sống xa nhau “… Chàng trai ra trận, cô gái đi học xa. Một TìnhYêu lý tưởng của thanh niên thời chiến, tình yêu vượt thời gian và không gian cứ lớn dần  lên trong tình cảm nhớ thương mong ngóng đợi chờ hy vọng của hai người


Đỗ Ngọc Thủy - Hồ Sĩ Bàng - Nguyễn Trung Thục - Trần Xuân Hòa (9I-10H) 
          
Các bạn của tôi - như một Người Trai thế hệ, đã chấp nhận dấn thân vì Tổ Quốc. Chẳng giấy bút nào  tả hết nỗi cơ cực của người lính  nơi trận mạc và cũng không có cuộc chiến nào không có sự hy sinh. Một số những người trai Hà Nội ấy đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Cũng như bao người lính khác, các bạn tôi bình thản vào trận, bình thản biết mình có thể ngã xuống.Và các bạn ấy đã để lại cho đời …khi sự sống đã hiến dâng cho  bình yên đất nước .


Tạ Quốc Hùng - Nguyễn Lương Bình - Nguyễn Quang Vinh
    
Tuổi xuân cùng với những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi nhớ về những người bạn- người lính vẫn không nguôi ngoai… Những chiến công và sự hy sinh của các bạn vẫn còn mãi trong tâm trí của mỗi chúng tôi. Cuộc sống hôm nay đổi bằng máu xương tuổi trẻ của hàng bao nhiêu người, trong đó có những người bạn thân yêu của NT k22 chúng ta.



       Hãy cho chúng tôi được bầy tỏ lòng trân trọng, lòng biết ơn vì sự hy sinh và sự cống hiến  tuổi xuân của các bạn .

     Hãy để chúng tôi được nhớ mãi về  một thời máu lửa mà các bạn đã sống và chiến đấu
    Chúc các bạn dồi dào sức khoẻ, an lành, thật nhiều may mắn và hạnh phúc.
  
     Xin gửi tặng các bạn giai điệu sâu lắng, thiết tha cùng  hình ảnh  những Chàng Lính hào hoa của  K22 NT năm xưa 

         Blogger K1972 trân trọng cảm ơn các bạn Hồ Sĩ Bàng 10H, Việt Thu 10H, Ngọc Toàn 10G, Kim Dung 10G đã cung cấp những thông tin quý giá trong Clip này. Trong videoclip có sử dụng một số hình ảnh trong "Thời Hoa Đỏ" của bạn Ngọc Dung 10A.


Nếu các bạn không xem được có thể vào đường sau để xem :
http://www.youtube.com/watch?v=geSG40vjDmo

Blogger K1972 Nguyễn Trãi - Ngọc Hà.

ĐÔI NÀO ĐẸP HƠN?



 Ngựa Vằn trong vườn thú ở Đại Nam 



Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Hối Không Kịp.






Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế, liền xin với Chúa.
"Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cật lực 8 tiếng mỗi ngày trong khi vợ con thảnh thơi cả ngày. Con xin Người hãy đổi vị trí của chúng con để cô ta thấy con phải vất vả thế nào".
Chúa thương tình, cho anh chồng đau khổ biến thành phụ nữ.
Sáng hôm sau, anh chàng tỉnh dậy, nấu bữa sáng, đánh thức con cái, chuẩn bị quần áo cho chúng đi học, cho chúng ăn cơm, gói đồ ăn trưa, đưa chúng tới trường, trở về nhà... lấy quần áo bẩn tới cửa hàng giặt là và đi tới ngân hàng để rút tiền trả hóa đơn điện và điện thoại.
Anh tới công ty điện và điện thoại nộp tiền, tới cửa hàng mua hoa quả, trở về nhà và bỏ đống hoa quả trong tủ lạnh. Anh dọn dẹp chỗ vệ sinh cho mèo, tắm cho chó. Lúc này đã là 1h chiều, vì thế anh vội vàng dọn giường, giặt quần áo, hút bụi và lau sàn nhà bếp.
Anh vội vã tới trường đón lũ trẻ và mắng chúng trong khi vẫn phải tỏ ra nhẹ nhàng. Anh đưa bánh và sữa rồi bảo chúng học bài, sau đó, chuẩn bị bàn là và xem vô tuyến một chút trong khi đang là quần áo. Chẳng mấy mà tới 4h30 chiều, anh vội đi gọt khoai tây, và rửa rau chuẩn bị cho kịp bữa tối.
Sau bữa tối, anh lau nhà bếp, chạy máy rửa bát. Lúc 9h tối, anh mệt mỏi và leo lên giường. Tuy nhiên, "chồng" lại đòi hỏi, vì thế anh làm qua quýt, không lời than vãn, trong lòng chỉ mong tới sáng.
Sáng hôm sau, anh quỳ cạnh giường và nói: "Chúa ơi, con khổ quá! Con biết lỗi rồi, xin Chúa cho con trở lại làm đàn ông".
Chúa nói: "Con của ta, ta tin rằng con đã học được nhiều điều và ta rất vui khi đặt mọi thứ trở lại như cũ sau 9 tháng nữa, bởi vì con vừa mới dính bầu tối qua".

           ĐTB st.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

LÀM SAO


Làm sao giữ bình yên
Khi đời chênh vênh thế
Chỉ một con gió nhẹ
Chơi vơi... 

Làm sao giữ nụ cười
Khi tình mong manh thế
Con sóng xô thật khẽ
Buông lơi... 

Làm sao giữ thuyền người
Giữa thác ghềnh gian khó
Con đường trăng mờ tỏ
Lại đi...

Làm sao biết được gì
Khi ngày mai chưa tới
Nắng mưa nào đang đợi
Buồn vui ???

Thu Phong ( 10E)

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Tình ca Toán - Lý - Hoá

Anh yêu em từ thuở ep-xi-lon nào đó

Tình đôi ta lấp ló góc Alpha
Những ngày đầu anh bước tới nhẹ nhàng
Anh gặp em ở nhà sai số
Bởi yêu em, khó khăn anh cũng cố
Để tìm em bên góc phố bêta
Tình đôi ta đẹp tựa như hoa
Anh hiểu em là SinCos
Khi gặp em, tim anh đột ngột
Cộng hưởng thành biên độ rất cao
Anh yêu em bằng bất cứ giá nào
Dù phải tốn bao nhiêu năng lượng
lệch pha, bình phương hay cộng hưởng
Khi gặp em anh sung sướng vô vàn
Tại đây, tặng em đứng trung gian
Định hàm số với em cùng giá trị
Ôi mộng đẹp như đường tròn đơn vị
Mối tình đầu sáng tựa Hêli
Bởi điện tử hạt nhân liên kết
Dù khó khăn anh cũng xếp tặng em
Hanh phúc ta là nguyên tố rất bền
Bởi hằng số trước sau không đổi
Tuổi thanh niên nhiệt tình sôi nổi
Xây dựng nên thành phố giữa trời cao
Trong không gian ở bất cứ nơi nào
Biết 3 điểm anh dựng nhà vuông góc
Ag và Au trọng lượng riêng khá nặng
Nếu em cần, anh xếp tặng em
Sóng hình Sin anh ấp ủ bao đêm
Dù phải đợi nhiều ngày anh cũng cố
Trong đợi chờ dù xảy ra tương hỗ
Em yên tâm có định luật bảo toàn
Thôi chào em trống Bắc Lý điểm vang
Tìm  toạ độ anh xếp hàng lên lớp
Trải qua bao chu kỳ của nguyện ước
Hình ảnh em là quỹ tích của lòng anh
Ta gặp nhau giữa lúc sóng đổi hình
Đôi mắt em là một cung chứa góc
Cả vòm trời nội tiếp dưới  hàng mi
Tâm hồn em là tuần hoàn vô tỷ
Đo làm sao được khối lượng Au
Khi em bước hàm số Sin di động
Thân hình em tựa hàm số trùng phương
2 điểm nối vô cùng kỳ diệu
Và đạo hàm quĩ tích của trùng phương
Toả quanh em là từ trường cực đại
Hút đời anh là một lực Niu-tơn
Sức hấp dẫn muôn đời vĩnh cửu
Thắng sao được sức mạnh hướng tâm
Tựa hình ảnh là phương trình đẳng cấp
Có gì đâu để hàm số triệt tiêu
Chí ta lớn như luỹ thừa vô cực
Không có em, anh suy giảm tiêu điều
Cuộc đời anh chỉ muốn làm tiệm cận
Chỉ muốn làm quỹ tích của lòng em.
Thanh Bình st