Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

MÁI TRƯỜNG XƯA
***
“Bạn có về trường xưa
Tìm lại mình thuở ấy…”

Các bạn thân mến! Ban liên lạc của khóa mới  khởi động chương trình lễ kỷ niệm 45 năm ngày ra trường mà mình đã thấy bồi hồi, bao kỷ niệm xưa cũ ùa về. Thế là đã 45 năm kể từ ngày chúng mình còn là những cô cậu HS lớp 10. Thời gian trôi thật nhanh!. Tất cả chúng mình đều đang đi trên những con đường riêng, ai nấy cũng bận rộn hối hả với cuộc sống mưu sinh, chẳng mấy khi có  được khoảng lặng để suy ngẫm về ngày xưa.
Khi ấy, trường Nguyễn Trãi  nằm trên con phố nhỏ yên tĩnh , gần chùa Kim Sơn cổ kính.  Chúng mình đã cùng nhau học 3 năm với bao kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò, nơi ấy đã  chứng kiến cuộc chia tay ướt mi  với những người bạn gửi lại áo học trò, khoác lên mình áo lính, những chàng trai ra trận , những trái tim kiên nhẫn đợi chờ…Và  cũng từ nơi ấy, mỗi người đi một ngả để hôm nay hội ngộ về  đây ôn lại kỷ niệm xưa.
Mùa hè về, phượng hồng đỏ rực, bằng lăng tím ngắt cùng tiếng ve râm ran , quang cảnh ấy sao mà thân thuộc thế hệt như 45 năm trước, cái ngày chúng mình rời xa mái trường . Mình lại đi bộ trên con đường thân quen từ nhà đến trường, con đường xưa mình vẫn đi bộ cùng bạn bè : cái Nhung, cái Bích, cái Thắng, cái Hạnh;  thằng Đức, Định “còi “, Lập “còi”, Toàn “lắp”…Con đường ấy sao hôm nay dài thế? Có lẽ tại đôi chân già nua , mệt mỏi của mình. Quang cảnh trường thay đổi, khang trang lên rất nhiều, biển trường cũng đã đổi tên thành “Trường THCS Nguyễn Trãi”. Hai dãy lớp học đối diện nhau và khu nhà xe ngày xưa không còn nữa, thay vào đó là ngôi nhà cao tầng còn tươi màu sơn . Cái sân trường rộng rãi  bỗng trở nên chật hẹp , trường thay đổi quá nhiều dường như mình không còn nhìn thấy chút dấu tích gì về trường cũ ngày xưa. Vẫn biết đổi thay là đương nhiên nhưng mình bỗng cảm thấy tiếc nuối những ngôi nhà và không gian xưa cũ của mái trường.
Mình còn nhớ  lúc học lớp 9 G , nhà trường  tiếp nhận một số  HSTrường Trỗi, các bạn ấy nghịch lắm có khi đang ngồi học bỗng chạy rầm rập ra hành lang rựơt đuổi nhau. Có lúc  đùa nghịch nhưng cũng không ít lần uýnh  nhau thật và còn rượt đuổi đến tận chợ Ngọc Hà, vứt luôn cả cặp sách ở ngoài đường, bọn con gái đi sau phải nhặt  hộ. Chán trò đánh nhau thì  đốt hạt thối trong lớp, khiến giáo viên cũng phải dừng bài  giảng , bỏ ra ngoài.     Các  bạn ấy cũng là nỗi kinh hoàng của bọn con gái,  buổi học nào cũng nơm nớp lo sợ .Tuy nghịch thế nhưng các bạn ấy lại rất có nghĩa khí, hết lòng, hết dạ vì bạn bè. Nói  thật, lớp 9G rất “Gấu”,  vì thế  nhà  trường xé lũ  Gấu  ấy  chia cho các  lớp  . Ngày ấy cũng còn  phân biệt theo kiểu rất trẻ con    “bọn bên này “ (các lớp A,B,C,D ,E  ngoan hiền) với cái “bọn bên kia”(các lớp G, H, I tinh nghịch ) . Giờ đây,  chúng mình cùng chung  một cái tên K22 NT, đôi lúc gặp nhau có ai chợt nhớ, chợt gọi theo cách cũ  “cái bọn bên kia” khiến cả lũ lại được trận cười  giòn , những câu chuyện  lại nổ như pháo  !
         Phòng học của lớp 10G ngay đầu cầu thang , đi về phía  ấy bỗng dưng mình nhớ lại rất nhiều kỷ niệm, cảm giác như tìm lại được kho báu đánh mất từ lâu. Mình như cảm thấy ấm ức khi bị điểm kém, cảm thấy vui vẻ, hớn hở khi nhận bài kiểm tra tốt và cảm thấy cả  chút xao xuyến chỉ vì một cái nhìn, một ánh mắt bất chợt, một câu nói bâng quơ… của những rung động non nớt đầu đời.
Đứng ở cửa lớp, ngước nhìn lên bục giảng mình như lại thấy bóng dáng  thầy chủ nhiệm Hà Tâm với mái bóc bạc phơ, với cặp kính luôn đeo trễ .Thầy luôn khiêm khắc với các trò nhưng ẩn chứa trong đó là một trái tim vô cùng ấm áp. Minh như được sống lại với những giờ giảng văn  say mê, thấy bóng dáng  Thầy Văn Tâm, hàn lâm, lịch lãm, tài hoa...

Mình cũng còn nhớ rất nhiều nữa…
Nhớ buổi học không có thầy chủ nhiệm,
Giờ  kỹ, địa  đổi chỗ lung tung,
Ai cũng được ngồi cạnh người mình muốn,
Nói chuyện huyên thuyên , chẳng chịu nghe bài
Nhưng rồi tội  ấy cũng đến hồi đổ bể,
“Lãnh đạo”, “thường dân” đều bị mắng liền kì.

Nhớ tiết kiểm tra toán bất ngờ,
Bài tập chưa làm, đầu cúi lom khom
Tay bụm miệng , hỏi bài  bên cạnh,
Mắt liếc nhìn sợ thầy mắng, than ôi!

Lại nhớ ngày đi gặt lúa giúp dân,
Những “chàng”, “nàng” với đôi chân trắng muốt
Được đĩa yêu cắn chảy máu , ôi thôi !
Cuống cuồng kêu chạy ,  thật là vui …

Bao sự việc được lưu trong nhật ký
Cô láng giềng, mến chàng trai lớp khác…

          Các bạn ơi! Còn biết bao  kỷ niệm của tuổi học trò quậy phá dễ thương,  nhưng có lẽ, những chuyện ngoài việc học lại khiến mình nhớ nhất , chẳng hiểu sao?  Trở về nhà, mình vẫn còn cảm giác bâng khuâng, dư âm của nó vẫn lắng sâu trong lòng và trong đầu  cứ ám ảnh một câu nói : Ai bảo  rằng mái trường không phải là nơi tuyệt  vời nhất trên đời này?

Các bạn ơi, dù ở nơi đâu,  năm châu bốn biển; dù bận trăm ngàn  việc, hãy gác lại tất cả  để về gặp nhau ; dù sức khỏe không tốt cũng hãy cố lên ! Mong các bạn về thật đông đủ, hãy ủng hộ cả vật chất lẫn tinh thần cho lần hội ngộ 45 năm này nhé. Chúng ta sẽ làm cho nó thật vui , thật hoành tráng, thật đáng nhớ, không thể nào quên !
Hẹn hội ngộ vào mùa thu Hà Nội các bạn nhé!.

( Xin lỗi các bạn trong bài viêt này mình dùng cách xưng hô thân mật, tếu táo của lớp“Gấu” ngày xưa : con gái gọi là cái , con trai gọi là thằng và còn gọi theo biệt danh như: Hạnh ‘tẩm”, Hạnh” ruồi”, Quang “chuột”, Quang “heo”.Ấy thế mà, chẳng ai giận ai )
                                                                                           
Ngọc Hà 10g











Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

TIN BUỒN

Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin :
Mẹ bạn Trần Tuấn Việt lớp 10D K22 NT đã từ trần ngày 09-8-2017 tức ngày 18-6 -âm lịch,Thọ 91 tuổi .
 Lễ viếng từ 14h00 đến 15h30 chủ nhật ngày 13-8-2017
 Tại : nhà tang lễ 125 Phùng Hưng  - Hà Nội
Các bạn lớp 10D  hẹn tập trung ở cửa nhà tang lễ 14h30 vào viếng.
Ban Liên lạc Khóa kính báo.
                               

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

THÔNG BÁO

THÔNG BÁO 1
( Tour du lich Mù Căng Chải dành cho các bạn không đi Phanxipang) 

CÔNG TY TNHH DU LỊCH LỮ HÀNH CÁNH DIỀU VÀNG
Địa Chỉ : Số nhà 618 Lạc Long Quân - Quận Tây Hồ - TP Hà Nội
VPGD : Số 618 Lạc Long Quân - Quận Tây Hồ - TP Hà Nội
SĐT : 0942.022.102 – 0962.022.102
Email :canhdieuvangtravel.org@gmail.com
*************
Chương trình du lịch năm 2017
HÀ NỘI –MÙ CANG CHẢI – NGHĨA LỘ - SUỐI GIÀNG –HÀ NỘI
( 3 ngày 2 đêm phương tiện ô tô )
Chương trình khởi hành ngày 22 – 23 – 24 tháng 9 năm 2017
Địa điểm đón: Số 50 phố Nam Cao – Ba Đình – Hà Nội ( Ngã 3 núi trúc – nam cao trước cổng trường cấp 3Nguyễn Trãi )
Giờ hội viên có mặt: 05h00’
---------
NGÀY 01 HÀ NỘI – SUỐI GIÀNG – NGHĨA LỘ
05h30: Xe và hướng dẫn viên của Cánh Diều Vàng Travel đón quý khách điểm hẹn khởi hành đi Suối Giàng, Văn Chấn. Theo quốc lộ 32, trên đường đi đoàn dừng chân ăn sáng ( Tự túc )
11h30: Đến Văn Chấn, quý khách nghỉ ngơi và dùng bữa trưa tại nhà hàng .
12h45: Quý khách khởi hành đi thăm khu sinh thái Suối Giàng – nơi có cảnh quan nổi tiếng với những cây chè cổ thụ hàng trăm năm tuổi, được ngắm nhìn những đồi chè xanh bát ngát điểm tô những sắc đỏ xanh trên váy của những người thôn nữ đang hái chè. Quý khách còn được thưởng thức hương vị đặc biệt của chè shan tuyết pha với nước suối nguồn, sẽ để lại dư vị ngọt đượm lâu tan.
17h00 : Đến Nghĩa Lộ nhận phòng khách sạn nghỉ ngơi, dùng bữa tối. Sau đó đoàn tự do dạo chơi. ( ở tại khách sạn Nghĩa Lộ )
-------------
NGÀY 02 NGHĨA LỘ – TÚ LỆ - MÙ CANG CHẢI
06h15: Đoàn làm thủ tục trả phòng, sau khi ăn sáng tại khách sạn, xe đưa Quý khách đi Mù Cang Chải. Trên đường đi đoàn sẽ dừng chân thăm quan Tú Lệ. Những thửa ruộng bậc thang ngút tầm mắt, những mái nhà nhỏ cheo leo trên vách núi, ẩn hiện trong màn sương sớm sẽ níu giữ tâm hồn quý khách.
11h15: Quý khách nghỉ ngơi, dùng bữa trưa tại nhà hàng Khau Phạ .
12h30: Đoàn tiếp tục chuyến hành trình với một số lựa chọn trên tuyến đường mà Quý khách không thể bỏ qua như :
• Ruộng bậc thang Chế Cu Nha - nơi đây có nếp sống đặc trưng của người H’Mông. Những cô gái H’Mông, đầu quấn khăn, da trắng nõn nà sẽ có thể níu giữ chân ai lại chăng?
• Ruộng bậc thang Chế Xù Phình, La Pán Tẩn – danh thắng du lịch quốc gia.
• Đồi thông vi vu gió ngàn là sự lãng mạn của đôi lứa yêu nhau.
17h00: Đến Mù Cang Chải đoàn nhận phòng nghỉ ngơi ( nhà nghỉ Thành Công đảm bảo nhu cầu ngủ nghỉ có thang máy ) nghỉ ngơi, ăn tối sau đó công ty kết hợp với đoàn văn công tại Mù Cang Chải tổ chức chương trình giao lưu văn nghệ với đoàn .
-------------
NGÀY 03 MÙ CANG CHẢI – HÀ NỘI
06h30: Quý khách dậy sớm ngắm bình minh, ăn sáng và thưởng thức không khí trong lành vùng cao Đông Bắc. Hướng dẫn viên đưa đoàn đi chợ phiên vùng cao ( tổ chức vào thứ 7 + chủ nhật), sau đó đoàn lên xe khởi hành về Hà Nội, trên đường về đoàn ghé qua đèo Lung Lô là con đường tiếp vận vũ khí đạn dược và lương thực cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Lực lượng của Pháp ném xuống đây gần 12.000 tấn bom. Năm 2011, đèo Lũng Lô được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam công nhận và xếp hạng là Di tích lịch sử cấp quốc gia.
Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ
Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát
Dù bom đạn xương tan, thịt nát
Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh...
Tố Hữu .
11h30: Đoàn dừng chân nghỉ ngơi, ăn trưa.
12h30: Quý khách lên xe trở về Hà Nội, trên đường dừng chân mua sản phẩm lưu niệm địa phương.
18h45: Đến Hà Nội, xe đưa Quý khách về điểm hẹn, kết thúc chương trình thăm quan , hướng dẫn viên kính chào và hẹn gặp lại Quý khách trong chương trình lần sau .
----------
DỊCH VỤ TIÊN ÍCH - CHU ĐÁO - CHUYÊN NGHIỆP
CÓ DUY NHẤT TẠI DU LỊCH CÁNH DIỀU VÀNG VỚI :
*** CÀ PHÊ - TRÀ NÓNG ( ĐÁ ) UỐNG TRÊN XE MIỄN PHÍ
*** HOA QUẢ TƯƠI DÙNG TRÊN XE MIỄN PHÍ
*** BÁNH - KẸO ĂN TRÊN XE MIỄN PHÍ
GIÁ TRỌN GÓI CHO 01 QUÝ KHÁCH:
Số lượng Đơn giá
40 – 45 1.780.000đ
30 – 33 1.890.000đ
25 – 28 1.950.000đ
* Giá tour bao gồm: Nước uống trên xe ( Nước Lavie )
- Xe đời mới có máy lạnh (đưa đón tham quan theo chương trình).
- Khách sạn tiêu chuẩn 02 khách / 1 phòng.( ở nghĩa lộ sẽ ở khách sạn 3*** )
-Mù Cang Chải ở nhà nghỉ Thành Công 5 tầng có cầu thang máy đi lại tiện lợi .
- Ăn chính = 120.000đ/người x 5 bữa + 30.000đ/bữa phụ x 2 bữa ).
- Hướng dẫn viên chuyên nghiệp – chương trình giao lưu văn nghệ
- Bông –băng – gạc – thuốc chống say xe – đau đầu - giảm đau – trà gừng– kẹo gừng – thuốc đau bụng – dầu gió
- Số xe và tên đoàn để nhận biết
- Vé tham quan các điểm có trong chương trình + Mũ du lịch
- Bảo hiểm du lịch, mức đền bù 20.000.000đ/vụ.
*Giá trên không bao gồm:- Đồ uống,phát sinh ngoài,thuế VAT.
Lưu ý: Trẻ em dưới 6 tuổi miễn phí ăn ngủ cùng bố mẹ - từ 6 tuổi đến 10 tuổi = ½ người lớn – từ 11 tuổi trở lên tính = người lớn .
Chi tiết liên hệ. Đồng chí……………...SĐT:……………………
CHÚC QUÝ KHÁCH CÓ CHUYẾN THAM QUAN VUI VẺ
Trân trọng .

================================================



THÔNG BÁO 2 
( Tour du lich Mù Căng Chải dành cho các bạn miền Nam có đi Phanxipang) 
CÔNG TY TNHH DU LỊCH LỮ HÀNH CÁNH DIỀU VÀNG
Địa Chỉ : Số nhà 618 Lạc Long Quân - Quận Tây Hồ - TP Hà Nội
VPGD : Số 618 Lạc Long Quân - Quận Tây Hồ - TP Hà Nội
SĐT : 0942.022.102 – 0962.022.102
Email :canhdieuvangtravel.org@gmail.com
Chương trình du lịch năm 2017
HÀ NỘI –MÙ CANG CHẢI –
NGHĨA LỘ - SUỐI GIÀNG – SAPA - HÀ NỘI
( 3 ngày 2 đêm phương tiện ô tô )
Chương trình khởi hành ngày 22 – 23 – 24 tháng 9 năm 2017
Địa điểm đón: Số 50 phố Nam Cao – Ba Đình – Hà Nội ( Ngã 3 núi trúc – nam cao trước cổng trường cấp 3Nguyễn Trãi )
Giờ hội viên có mặt: 05h00’
NGÀY 01 HÀ NỘI – SUỐI GIÀNG – NGHĨA LỘ
05h30: Xe và hướng dẫn viên của Cánh Diều Vàng Travel đón quý khách điểm hẹn khởi hành đi Suối Giàng, Văn Chấn. Theo quốc lộ 32, trên đường đi đoàn dừng chân ăn sáng ( Tự túc )
11h30: Đến Văn Chấn, quý khách nghỉ ngơi và dùng bữa trưa tại nhà hàng cùng đoàn miền Bắc .
12h45: Quý khách khởi hành đi thăm đi Mù Cang Chải, trên đường đi đoàn tham quan Tú Lệ .
18h00 : Đoàn đến Mù Cang Chải nhận phòng khách sạn nghỉ ngơi, dùng bữa tối. Sau đó đoàn tự do dạo chơi.
NGÀY 02: MÙ CANG CHẢI – LA PÁN TẨN – CHẾ CU NHA
07h00: Đoàn dùng bữa sáng tại nhà hàng, sau đó hướng dẫn viên đưa đoàn đi tham quan tìm hiểu phong tục tập quán của người dân nơi đây .
09h30 10h00: Đoàn làm thủ tục trả phòng xe đưa Quý khách đi chụp ảnh những đồng ruộng vàng óng tại La Pán Tẩn và Chế Cu Nha. Những thửa ruộng bậc thang ngút tầm mắt, những mái nhà nhỏ cheo leo trên vách núi ẩn hiện sẽ níu giữ chân mỗi du quý khách khi đến đây .
12h30: Quý khách nghỉ ngơi, dùng bữa trưa tại Mù Cang Chải cùng đoàn miền Bắc .
13h30: Đoàn khởi hành đi Sa Pa .
17h30: Quý khách đến Sa Pa nhận phòng, sau đó dùng bữa tối tại nhà hàng, sau đó quý khách tự do tham quan Sa Pa về đêm thưởng thức những món đặc sản núi rừng nướng thơm ngon .
NGÀY 03: CHINH PHỤC ĐỈNH PHANXIPANG – HÀ NỘI
06h30  07h30: Quý khách dậy hít không khí trong lành nơi đây, dùng bữa sáng . sau đó tư do tham quan tại thị trấn Sa Pa
09h00: Xe đưa đoàn đi chinh phục đỉnh Phanxipang, được mệnh danh là “ Nóc Nhà Đông Dương ”, đến đây quý khách có thể nhìn toàn cảnh núi rừng – khoang cảnh phố núi SaPa vào những ngày trời nắng đẹp, đặc biệt không khí trong lành với mây núi hòa quyện vào nhau tạo cho du khách có cảm giác như đang lạc vào chôn tiên cảnh nơi trần gian .
11h50: Đoàn làm thủ tục trả phòng dùng bữa trưa, sau đó lên xe trở về Hà Nội .
12h45: Quý khách lên xe trở về Hà Nội, trên đường dừng chân mua sản phẩm lưu niệm địa phương.
18h30: Đến Hà Nội, xe đưa Quý khách về điểm hẹn, kết thúc chương trình thăm quan , hướng dẫn viên kính chào và hẹn gặp lại Quý khách trong chương trình lần sau .
----------
DỊCH VỤ TIÊN ÍCH - CHU ĐÁO - CHUYÊN NGHIỆP
CÓ DUY NHẤT TẠI DU LỊCH CÁNH DIỀU VÀNG VỚI :
*** CÀ PHÊ - TRÀ NÓNG ( ĐÁ ) UỐNG TRÊN XE MIỄN PHÍ
*** HOA QUẢ TƯƠI DÙNG TRÊN XE MIỄN PHÍ
*** BÁNH - KẸO ĂN TRÊN XE MIỄN PHÍ
GIÁ TRỌN GÓI CHO 01 QUÝ KHÁCH: 2.900.000đ
* Giá tour bao gồm: Nước uống trên xe ( Nước Lavie )
- Xe đời mới có máy lạnh (đưa đón tham quan theo chương trình).
- Phòng ở đầy đủ tiện nghi Mù Cang Chải ở tại nhà nghỉ Moon – Sapa ở tại khách sạn Thu Hằng .
- Ăn chính = 120.000đ/người x 5 bữa + 30.000đ/bữa phụ x 2 bữa ).
- Hướng dẫn viên chuyên nghiệp
- Giá vé cáp treo lên Phanxipang .
- Bông –băng – gạc – thuốc chống say xe – đau đầu - giảm đau – trà gừng– kẹo gừng – thuốc đau bụng – dầu gió
- Số xe và tên đoàn để nhận biết
- Vé tham quan các điểm có trong chương trình + Mũ du lịch
- Bảo hiểm du lịch, mức đền bù 20.000.000đ/vụ.
*Giá trên không bao gồm:- Đồ uống,phát sinh ngoài,thuế VAT.
Lưu ý: Trẻ em dưới 6 tuổi miễn phí ăn ngủ cùng bố mẹ - từ 6 tuổi đến 10 tuổi = ½ người lớn – từ 11 tuổi trở lên tính = người lớn .


Ban Liên lạc khóa

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

THĂM LẠI TRƯỜNG CẤP 3 NGUYỄN TRÃI




















Ngày hôm qua (3/7), bọn mình đã đến thăm lại trường Nguyễn Trãi 3 (Địa chỉ mới 50 Nam Cao). Mục đích thu thập thêm một số thông tin liên quan đến trường với khóa mình thời gian đã qua. Trường đang nghỉ hè. trong phòng truyền thống, các khóa vào trường từ 2003 về sau đều có album ảnh. Các ảnh các khóa 195x cũng có một số. Được biết ảnh của khóa mình (nếu có) thì có thể bị mối hoặc đang phục hồi. Tuy vậy, cũng thu thập được một số ảnh các thầy cô.

Điều chưa rõ là, trong đặc san kỷ niệm 60 năm thành lập trường còn thiếu tên một số thầy cô dạy và chủ nhiệm khóa bọn mình (Danh sách nghỉ hưu hoặc đã mất). Xin các bạn bổ sung nhé!

BàngHS

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

TIN BUỒN

Ban Liên lạc lớp 9I-10H thương tiếc báo tin:
Cụ Vũ Trọng Kiên, nguyên Trưởng Ban Tổ chức Chính phủ, thân sinh bạn Tạ Quốc Hùng- cựu học sinh của lớp, đã mất lúc 4h19' ngày 20/6/2017. Tang lễ tổ chức: từ 9h30 đến 10h45 ngày mai thứ bảy (24/6/2017) Tại : Nhà Tang lễ Bộ Quốc phòng , 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội .
Các bạn lớp 9I-10H sẽ vào viếng cụ lúc 10h cùng ngày.

Ban Liên lạc lớp 9I-10H xin kính báo

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Miền Nam, Đà Nẵng mang tiếng khóc mẹ tôi



Tản văn ĐỖ NGỌC



Một tiếng khóc đã theo tôi, kể từ sau giờ khắc ấy, từng muốn đi vào các trang văn mặt báo mà rồi cứ quay ngược nằm lại ký ức. Đã có duyên ra đời, hôm nay.

Miền Nam với một khoảng tuổi thơ trong tôi, đó là Đà Nẵng. Suốt các năm đầu chiến tranh phá hoại miền Bắc và cũng là những năm Hải Phòng hứng chịu nhiều tàn phá, gia đình tôi sơ tán ở đấy. Bố mẹ làm trong ngành y tế, anh em tôi lóc nhóc đi theo trên khắp các huyện, quận Đất Cảng. Cứ thế nhung nhăng cùng những đàn máy bay Mỹ rập rình ngoài biển khơi rồi nhanh như trộm lao vào cắn xé Thành phố hoa phượng đỏ.

Nhớ, thời ấy mỗi tỉnh thành ngoài Bắc đều “chơi” với một tỉnh thành trong Nam. Người lớn gọi là Phong trào kết nghĩa Bắc-Nam. Hải Phòng thì “chơi” với Đà Nẵng trong câu khẩu hiệu: “Hải Phòng-Đà Nẵng - nặng lòng tình nghĩa”.
Mỗi khi cùng các bạn hát trong lớp hay nghêu ngao ngoài đường những câu cửa miệng triệu triệu trẻ thơ thời đó… “kìa nắng sớm mai chiếu soi ngàn muôn tia sáng/ Chúng em vây quanh cô giáo trong giờ chơi…/ Đây miền Nam đồng ruộng mênh mông”, chẳng hiểu sao tôi ít nhập tâm các nơi chốn như Cửu Long, Tháp Mười, Cần Thơ, Cà Mau… Chỉ nghĩ đến “nhịp cầu cách ngăn” rồi đến thành phố kết nghĩa. Với thằng bé tôi mươi tuổi miền Nam là cầu Hiền Lương, miền Nam là thành phố Đà Nẵng!  

Hết chiến tranh, lại trở về Hà Nội. Những khi rỗi hơi đôi ba bạn học Trưng Vương 3A rồi Nguyễn Trãi chúng tôi lại rủ nhau lượn lờ vẩn vơ với màn cuối là dắt xe đạp, đi dọc đường Phan Đình Phùng đêm ngày đầy cây lá. Thích dừng lại dưới cổng thành Cửa Bắc rêu phong cổ kính bị khoét lõm bởi hai phát đạn đại bác của quân Pháp bắn trong đợt đánh chiếm Hà Nội lần thứ II vào năm 1882. Đâu như “Bàng bí thư” thì bảo y như hai vết cào cấu; còn “Hòa đạo mạo” thấy như hai con mắt đen xỉn.
Tôi có cái ví von của mình, quên rồi. Chỉ nhớ những khi đó hay lan man nghĩ nhanh về Đà Nẵng. Vô thức thôi. Khi đó chưa suy tư rành mạch rằng, tại bởi năm 1858 pháo thuyền Pháp khởi đầu đánh chiếm Việt Nam bằng trận tấn công Đà Nẵng. Rằng tới năm 1965 lính thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng, chính thức mở ra cuộc chiến kinh hoàng nhất thời đại…

Ra đời, trôi nổi vòng vo địa cầu. Ấy thế ngay tại xứ sở mình vẫn có hai nơi cứ tìm đến hoài vẫn chưa tới nơi. Cố đô Huế, tôi mộng mơ lỗi hẹn dăm lần. Và Đà Nẵng. Là biểu tượng miền Nam dọc theo một tuổi thơ; và còn là nơi khiến mẹ tôi từng phải khóc ròng.

Lần gần nhất tôi “về Quảng Nam - Đà Nẵng” là dịp Tết ta vừa qua. Báo Lao Động Miền Trung & Tây Nguyên, bài của nữ văn sĩ họ Ngô mà lại mang tên loài hoa quen thuộc. Chuyện xưa 1975 và nay 2017. Chiến tranh và hòa bình. Mất mát, còn lại và phục sinh. Bài ký đan quyện kể, bình, phê.
Rằng sau khi tiếng súng ngưng hẳn, người cha dẫn các con nhỏ về quê cũ Gò Nổi tìm lại ngôi nhà ông bà để lại sau 10 năm phải sống ở Đà Nẵng tránh những cơn binh lửa. Nhưng họ không thể nào tìm nhận ra nhà cửa, lối xóm. Tất cả chỉ là hố bom kề hố bom. Lại những con mắt đen xỉn… Nhưng ấn tượng nhất là tấm hình chụp trước 1975, hai chị em học trò Đà Nẵng áo dài cười mỉm chi trong gió. Tươi tắn, mặn mòi, tự tin. Nhìn mắt cô em thấy cũng tinh nghịch y chang đám học sinh Hải Phòng, Hà Nội chúng tôi xưa.

… Trở lại chuyện tôi. Nhà có 7 anh chị em thì 4 người tham gia quân đội kể từ sau khi Mỹ ném bom miền Bắc; trong 2 người anh trai lâm chiến, một người năm 1972 có mặt trong đoàn quân vượt Trường Sơn vào Nam. Hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp loại ưu ngành Toán lý thuyết từ Đông Âu trở về, anh tôi không lời thưa cùng cha mẹ, một mình “dám” đến trụ sở phường Giảng Võ nộp đơn tình nguyện ra chiến trường. Sau, báo Nhân Dân có bài viết. Oách nhất là câu trích thư anh viết về cho mẹ: “Con sẽ bắn quân Mỹ bằng đường ngắm của một nhà toán học!”

Cả Hà Nội lại sơ tán, tránh trước trận Điện Biên Phủ trên không cuối năm đó. Bạn bè anh từ các tỉnh tới lui nhà tôi trong khi chờ nhận công tác. Tôi vừa mới thi vào đại học; đang phấp phỏng chờ và được phép ở lại thay mặt cả nhà đón tiếp khách quý. Nên đã biết được  là anh tôi đáng lẽ ở lại Đông Âu làm tiếp luận án phó tiến sĩ; rồi có trong danh sách về dạy ở Đại học Bách khoa Hà Nội.

Một năm sau đó, như là chuyến đi một mình và xa lạ nhất của chàng trai Hà Thành, tôi hân khoái dong xe lên mạn ngược Hòa Bình, vượt dốc Cun (nghĩ lại còn thấy hoảng!) đi mãi mới tìm ra gia đình người Mường nơi anh tôi từng đóng quân. Được ăn xôi lam gà nướng nứa để rồi nhận về các đồ cá nhân đã không thể cùng anh vào Nam.

Rồi 30-4-1975. Đúng lúc Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam sang sảng loan tin “Miền Nam hoàn toàn giải phóng…” tôi đang ở nhà. Cả khu tập thể Bộ Y tế ào lên hơn cả cháy nhà. Hơn cả hồi chạy bom B52. Mọi người đổ ra các mảnh sân nho nhỏ trước mỗi căn nhà thấp bé của mình. Ai cũng ới gọi hàng xóm ra cùng. Bố tôi chạy ra sớm nhất, tôi ra theo… Nhà nọ nhà kia tranh nhau nói. Kể. Bình. Bàn. Rồi cùng im bặt, nghe tiếp tiếng phát thanh viên. Đúng lúc đó, một cô nhà bên bỗng gọi bố tôi: “Ối, trong nhà bác có ai khóc… Tiếng lạ. Khóc to! Bác gái đâu rồi ạ?” Đã qua cơn sốc chung, tôi nhớ trong nhà đang có mẹ.  
Bố vẫn cười nói như đã biết tiếng khóc đó từ lâu, từ những khi tiếng khóc âm ỉ. “À chị đấy mà. Nhớ, lo cho cháu quá! Thì đơn vị nó vẫn chốt ở Thượng Đức từ năm ngoái...” Đoạn ông chuyển sang nói về ý nghĩa quyết định của trận Thượng Đức với số phận miền Nam.

Đám đông không còn mối quan tâm như trước. Mỗi người nhắc đến một người thân quen của mình trong Nam, trong quân đội, ở nơi xa…
Tôi vào nhà. Mẹ khóc to hơn. Cách khóc cũng khác mọi lần. Như thể một người nào đó tôi chưa biết. Hai chục tuổi ranh, chết chóc chỉ nhòm từ xa; lần gần nhất cũng tận hơn 30 mét may nhờ chiếc hầm kèo chắc chắn, nên trong hầm tôi cùng đám bạn học lớp Năm (cô Xuân Cát Dài chủ nhiệm) chỉ nghe thấy sức ép bom. Tôi đâu hiểu tiếng khóc ngày chiến thắng là gì. Nếu hiểu ắt lúc đó sẽ an ủi được mẹ, và sau này biết đâu một thiên tiểu thuyết kiểu như Nỗi buồn chiến tranh sẽ chẳng để lọt vào tay vị nhà văn khi ấy cũng trẻ tuổi mà kinh nghiệm chiến binh đầy mình ấy?!

Mẹ vẫn khóc. Bố vẫn ngoài sân cùng đám đông phấn chấn. Trong bối rối tôi sực nhớ giờ đi học. Là buổi thực tập trong xưởng, ca chiều. Vội phóng xe lên đường Đê La Thành thân thuộc, luôn chật chội mặt đường mà lộng gió bốn phương. Không khí Đê La Thành buổi ấy căng phồng hết cỡ.

Đến lớp, thày Đởn - cán bộ Đoàn chuyên trách nghiêm túc thế mà cũng mỉm cười hạ lời cho nghỉ. Cả lớp, bọn ngoại trú chở bọn nội trú, líu ríu đạp xe ra hồ Hoàn Kiếm. Đông nhộn. Ai cũng rạo rực muốn mà không biết nói với ai điều gì cho ra nói. Nhớ nhất: đám chúng tôi bắt chước lũ học sinh phi tàu bay giấy ra mặt hồ.
Tới lúc hoàng hôn, một bạn nữ nói về “thiệt hại của quân ta”, tôi mới nhớ tiếng mẹ khóc. Đạp xe chầm chậm về nhà theo phố Nguyễn Thái Học, cái con đường từng biết khá nhiều chuyện chán nản của tôi. Hà Nội lại đang lên đèn…

Cả nhà vào bữa tối, tôi thoáng nhận ra mẹ đã khóc đã lo từ cuối tháng trước cơ. Thế ra mẹ khóc lo suốt từ ngày Đà Nẵng hòa bình cho đến ngày Sài Gòn hòa bình, Việt Nam hòa bình. Mà tôi không biết. Còn những tháng năm trước đó, từ buổi anh tôi hoan hỉ nhận giấy báo nhập ngũ? Còn những tháng năm trước nữa khi bố tôi đang là bộ đội đánh Pháp, ông bà ngoại tôi chịu oan Cải cách ruộng đất mà mẹ là chị cả của đại gia đình với 13-14 người con? Tôi không biết. Còn những tháng năm trước và sau nữa khi chị cả, anh cả rồi em út tôi nhập ngũ? Còn những tháng năm trước và sau khác nữa? Tôi cũng không biết.
Đúng, hẳn mẹ không rành Thượng Đức ở đâu: Quảng Nam, Quảng Ngãi hay Quảng Trị? Hẳn đọc báo nghe đài, hỏi han đó đây chỉ biết ấy là một vùng núi gần địa danh dễ nhớ hơn cả: Đà Nẵng. Đúng, phải tới ngày 29 tháng Ba Đà Nẵng hòa bình mới làm bao dân thường ngoài Bắc thổn thức thật sự về dấu chấm hết thật sự của một thập niên lửa đạn chưa từng có.
Sau 30-4-1975 ít lâu anh trai tôi cũng kịp từ Thượng Đức bắn tin về, rồi vài năm sau được chuyển quân ra Bắc. Trở về nhà. Nguyên vẹn.

… Trong nhà tôi từng là đứa con thường xuyên sống gần cha mẹ hơn cả. Song thân chúng tôi nay chẳng còn ai trên đời nữa. Cho tới ngày mẹ đi xa, tôi - không may mắn và may mắn - từng chứng kiến ngót mươi lần mẹ khóc. Vì sao trong tôi tiếng-khóc-30-4 của mẹ mãi khôn nguôi? Giờ tôi vẫn chưa hiểu hết. Nhưng tôi hiểu rõ mẹ là một người phụ nữ chịu đựng, chỉ khóc khi buộc phải. Như bao người mẹ khác. Việt Nam.

Canada - mùa xuân 2017
Đỗ Ngọc

[Phiên bản đầu tiên của bài đã đăng trên Tạp chí Đô thị & phát triển, số 67 – 2017]


Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

CHUYỆN KỂ CỦA MỘT NGƯỜI MẸ TRÊN FB*

Ta nói GIÀU HAI CON MẮT, KHÓ HAI BÀN TAY:
Khoảng 9g sáng bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ BGH trường gọi mời phụ huynh vô trường gấp đón bé (lớp 3) về với lý do bỗng dưng mắt cháu không nhìn thấy gì hết
Đón con về, phải nắm tay dắt đi vì không thấy đường đi (tâm trạng rối bời)
- Chở con tới mắt kính đường PNT, đo thị giác còn 2/10,  nhưng họ khẳng định không phải do cận thị và khuyên đưa tới chuyên khoa
- Lao ngay đến viện mắt ĐBP, đo mắt vẫn 2/10, bệnh viện không tìm ra nguyên nhân. Cho thuốc về uống theo dõi (tâm trạng hoang mang lo lắng)
- Đưa con tới bệnh viện NTP, bác sĩ trưởng khoa mắt trực tiếp khám, ông cứ lẩm bẩm sao trường hợp này lạ quá, không thể có ở trẻ nhỏ được và giới thiệu tiếp
- Qua bệnh viện CR, cũng đo, cũng khám, cũng kiểm tra bằng máy móc các kiểu để cũng không phát hiện ra bệnh lý và lại giới thiệu tiếp, nơi đây cẩn thận khám cả .....tim. Bác sĩ nói có thể do sang chấn tâm lý hoặc do não có vấn đề nên giới thiệu cần chụp cắt lớp..... (tâm trạng bế tắc kinh khủng)
- Bên Medit HH, nhìn thằng bé, họ từ chối chụp với lý do anh ku còn quá nhỏ, lại tăng động thế này thì không nằm im để chụp được. Phụ huynh ra sức vừa năn nỉ bs, vừa hù doạ thằng bé, thậm chí nói nếu cần chấp nhận chụp thuốc mê để cháu nó nằm im (Ngồi ngoài, lòng cha mẹ như lửa đốt) 30' sau, bác sĩ vui vẻ bước ra gọi phụ huynh vô lay anh cu dậy, hoá ra vô phòng mát lạnh, lại nệm êm nên khi nằm im chưa đầy 1' ảnh đã đi chợ mơ (hơ hơ). Vẫn không tìm ra nguyên nhân
- Chạy về bệnh viện NĐ1, lại đo, lại khám, bác sĩ kết luận mắt bị cận thị nặng và đưa cho tấm card visit dặn đi dặn lại nhớ ghé nhà kính của bác sĩ để đo kính cận (mừng như vớ được cọc, tâm trạng vui, hy vọng tràn trề, cười nói suốt chặng đường đi, nhưng cảm thấy bị vị bác sĩ tư lợi quá nên không ghé)
- Quay trở lại mắt kính PNT để đo mắt mua kiếng. Lần này cửa hàng huy động 1,2,3,4,5 bác sĩ cùng tới đo đo, khám khám và cùng khẳng định cháu không phải bị cận thị và khuyên trở về viện mắt ĐBP (đất dưới chân bỗng nứt ra, tui rơi tõm xuống vực đen, rồi lịm dần, tỉnh dậy khóc như mưa như gió, như chưa bao giờ được khóc)
- Lết quay trở về bệnh viện ĐBP, sau khi hội chuẩn rất lâu, các bác sĩ đã kết luận : " cháu sẽ bị mù mắt vĩnh viễn trong vài ngày nữa do mắc bệnh chỉ xảy ra ở người lớn tuổi, còn trẻ con đây là lần đầu tiên có ở Việt Nam. Chúng tôi sẽ cho cháu đơn thuốc này để cầm cự trong vòng 10 ngày tới, gia đình về thu xếp dắt cháu đi chơi đây đó, giúp cháu ghi nhận được hết mọi cảnh vật xung quanh.....bla.....bla......"
Thế là sau nửa tháng lê lết qua lại bao bệnh viện, tốn kém bao nhiêu công sức, thời gian, tiền bạc, kết quả thật bi đát.
Không đủ thời gian để suy sụp tinh thần, không còn nước mắt để khóc, không dám chần chờ một giây một phút nào..... Phụ huynh để lại đằng sau tất cả để đưa anh cu đi chơi phố phương, Đầm Sen, Thảo cầm viên....., chỉ cho con ghi nhận, ghi nhớ các loại hoa, các loài vật, mọi cảnh vật đang ở xung quanh.....tất tất.
Và rồi như một cơ duyên, còn nước còn tát.
- Địa điểm đến khám là một phòng khám tư trên đường ĐBP. Bác sĩ sau khi thăm khám rất kỹ đã kết luận "thị giác tụt giảm đột ngột chỉ là tạm thời do cháu đang bị viêm xoang". (Tâm trạng chưng hửng không á, ớ gì được hết)
 Bác sĩ dặn dò:
1. Uống thuốc theo đơn kê của bs để dứt điểm bệnh xoang và phục hồi thị lực
2. 7 ngày sau tái khám
3. Học thật nhẹ nhàng, không gây áp lực gì hết, học được đến đâu học
Quả thật, sau thời gian "ăn chơi triền miên", vừa dứt bệnh xoang, vừa phục hồi được thị lực . Hiện chỉ cận nhè nhẹ 2* thôi, vẫn còn cặp mắt sáng tinh để nhìn đời.
Thật là hạnh phúc vô biên cả nhà ạ
                                                                                                                                Bànghs st
========
* Đầu bài do chúng tôi tự đặt

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

CÁO PHÓ

Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin : 
Chồng, cha, anh,... chúng tôi là ông HOÀNG ANH NGUYỄN đã tạ thế hồi 23 giờ 45 phút ngày 16/05/2017 ( tức ngày 21/4 năm Đinh Dậu ) tại bệnh viện Nhân dân Gia Định. Hưởng thọ 67 tuổi.

Chương trình lễ tang : 

Lễ nhập quan : Lúc 13h00 tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định. 

Lễ viếng được tổ chức từ : 15h00 ngày 17/05 đến 6h00 ngày 21/05, tại Chùa Đại Giác địa chỉ 112 Nguyễn Văn Trỗi, phường 8, Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh. 

Lễ di quan : Lúc 6h00 ngày 21/05/2017 ( nhằm ngày 26 tháng 04 năm Đinh Dậu ). 

Linh cữu hỏa táng tại : Trung Tâm Hỏa Táng Bình Hưng Hòa. 

An táng tại Chùa Đại Giác. 

Thay mặt tang quyến. 

Vợ Phan Thị Dân Hồng.