Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tuổi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm tuổi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

NHƯ MỘT LẦN TRỞ LẠI TUỔI THƠ

Viết nhân kỷ niệm 45 năm ngày ra trường.

Những niềm vui đã qua
Mình gọi là kỷ niệm
Năm tháng đi và đến
Cứ như là giấc mơ

Từ cái thuở bé thơ
Ngu ngơ trước cửa lớp
Bài học đầu tiên được
Nắn nót thầy cầm tay
Áo trắng chẳng được may
Cỏ úa và trứng sáo
Sắn, ngô thay cơm gạo
Vẫn vui sống từng ngày
Con đường xưa mây bay
Con đường xưa phượng thắm
Nụ cười như toả sáng
Mỗi bước chân mình qua
Con đường ngày đã xa
Giờ còn là kỷ niệm
Ấp iu bao thương mến
Nao nức tuổi thần tiên
Tay vẫy chào như nhiên
Chúng tôi đang trở lại
Mùa vui, mùa vui mãi
Năm tháng nào phôi pha...
23/09/2017

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

KÍNH GỬI TUỔI HỌC TRÒ

Nguyễn Duy 
Học trò con trai ma quỷ
Học trò con gái thần tiên
Thầy xếp thần tiên ngồi kèm ma quỷ

Bén hơi ma quỷ ghẹo thần tiên 
Lập lòe đom đóm vĩnh cửu 
Ô mai đổi kẹo bạc hà 

Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch 
Tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ 
Thời gian không mất trắng bao giờ 

Câu chuyện học trò không đầu không đuôi 
Tình ý học trò quả me chua loét 
Lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi 

Lá thư học trò vu vơ dấm dúi 
Nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau 
Đẹp như là không đâu vào đâu.

BàngHS st

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Nhớ sen Ngọc Hà

Sen Ngọc Hà bây giờ đã chuyển về Hồ Tây thành Sen Tây Hồ

Nhất Ngọc và Nhị Ngọc là hai bông sen đẹp nhất trong hồ sen.
(Thân tặng một bạn nữ K22 trước đây ở phố Ngọc Hà-Hà Nội)


Mùa thu nhớ đến Ngọc Hà,
Trăm hoa đua sắc, nhà nhà đẹp tươi,
Thưởng ngoạn ta nhớ công người,
Sớm hôm chăm sóc, em cười bên hoa...


Tháng giêng rét đến tháng ba,
Thương em giá lạnh ngọc ngà đôi tay,
Bỗng dưng trời đổ heo may,...
Trời xanh tím ngắt... dáng  gầy xanh xao.


Đêm đêm anh cứ ước ao,
Làm con ong mật bay vào tim sen,
Ru hời xào xạc hồ sen,
Tình anh như thể lên men mất rồi.


Trong anh lòng dạ bồi hồi,
Nhớ nàng thôn nữ đứng ngồi không yên,
"Trai anh hùng,gái thuyền quyên,..."
Gặp nhau, tiếng sét, nên duyên một đời!


Ai ngờ vật đổi sao rời?
Thuyền em lướt sóng...rối bời lòng anh.
Sen hồng,sen trắng,sen xanh,
Yêu nàng thôn nữ, trong anh tim hồng.


Trời thu  nhớ hương sen nồng,
Nhớ nàng thôn nữ má hồng làng hoa,
Sen về, Sen có nhớ ta?
Anh đi nhớ  mãi Ngọc Hà hương sen!


Thu 2011, Berlin-CHLB Đức.
Thái Hòa(10G).




Song Ngọc là Nhị Ngọc, bạn nào tinh mắt sẽ thấy Nhất Ngọc núp đằng sau  đám lá sen...
Khảo dị:
Ngọc Hà

Mùa thu nhớ đến làng hoa,
Trăm hoa đua sắc, nhà nhà đẹp tươi,
Thưởng ngoạn ta nhớ công người,
Sớm hôm chăm sóc , em cười trong sân.

Mỗi khi đến rét nàng Bân,
Thương em giá lạnh chuyên cần nắng sương,
Hè đến sen rộn mùi hương,
Lá xanh bông trắng, bông hường đẹp ghê.

Ngắm nàng hái sen tóc thề,
Tôi về không ngủ tim mê mất rồi,
Trong tôi lòng dạ bồi hồi,
Trăm năm nhớ dáng nàng ngồi hái sen!

Thái Hòa(10G).

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

KỶ NIỆM THỜI THƠ ẤU

(Tặng 1 người bạn Nguyễn Trãi K22, nhân dịp lần đầu tiên hội khóa)

Tôi tin là các ban ở thủa học trò ai cũng có những kỷ niệm. Tôi cũng có rất nhiều kỷ niêm nhưng kỷ niệm này làm tôi nhớ mãi…
Khi bắt đầu được cắp sách đến trường tôi phấn khởi lắm. Trong đầu tôi lúc nào cũng có câu nói của ông Nội „cháu chịu khó học thì sẽ còn giỏi hơn cả ông“. Tôi rất ngưỡng mộ Ông Nội. Ông tuy nghiêm khắc nhưng rất hiền. Ông thường đọc chuyện cho tôi mỗi tối trước khi đi ngủ...
Lớp vỡ lòng của tôi ở Ngọc Hà do cô Phú làm chủ nhiệm. Cô là một giáo viên dạy giỏi, Cô xinh đẹp dịu dàng và hết mực thương yêu học trò. Cô đúng là một người mẹ hiền! Mỗi khi nghĩ đến thời kỳ đó tôi vẫn thấy tự hào và may mắn được là học sinh của Cô.
Cuối năm học đầu tiên này, tôi và một bạn nữa là hai học sinh cùng xếp thứ nhất của lớp.
Cô giáo chủ nhiệm có một món quà do nhà trường tặng vì Cô là giáo viên xuất sắc nhất trường và Cô muốn tặng lại cho hoc sinh của mình. Không thể chia đôi món quà, Cô giáo đành phải nhờ đến sự lựa chọn của các bạn trong lớp và tôi là người đã may mắn được chọn.
Phần quà đó được trao cho tôi. Tôi vui sướng biết bao và chạy thẳng môt mạch về nhà!
Sau này khi ý thức được nhiều điều, tôi thấy mình không nên vui sướng quá như vậy vì có thể bạn mình đang ngâm ngùi…? Trong lòng thấy áy náy và nghĩ là mình sẽ làm một việc gì đó cho bạn ấy khi có dịp.
Tôi nghĩ nếu không có chiến tranh biết đâu chúng tôi có nhiều dịp đế chuyện trò thân thiết và hiểu nhau hơn. Nhưng rồi chiến tranh kết thúc, chúng tôi vẫn chỉ được học cùng trường Cấp III Nguyễn Trãi cũng như sau đó là trường ĐH Bách Khoa Hà Nội mà thôi.
Vậy là bạn ấy chẳng biết được là tôi vẫn nhớ và quí bạn ấy cho đến tận bây giờ vì chính có cái kỷ niệm nho nhỏ đó…

Vũ Ngọc Dung (10A)