 |
| Sen Ngọc Hà bây giờ đã chuyển về Hồ Tây thành Sen Tây Hồ |
 |
| Nhất Ngọc và Nhị Ngọc là hai bông sen đẹp nhất trong hồ sen. |
(Thân tặng một bạn nữ K22 trước đây ở phố Ngọc Hà-Hà Nội)
Mùa thu nhớ đến Ngọc Hà,
Trăm hoa đua sắc, nhà nhà đẹp tươi,
Thưởng ngoạn ta nhớ công người,
Sớm hôm chăm sóc, em cười bên hoa...
Tháng giêng rét đến tháng ba,
Thương em giá lạnh ngọc ngà đôi tay,
Bỗng dưng trời đổ heo may,...
Trời xanh tím ngắt... dáng gầy xanh xao.
Đêm đêm anh cứ ước ao,
Làm con ong mật bay vào tim sen,
Ru hời xào xạc hồ sen,
Tình anh như thể lên men mất rồi.
Trong anh lòng dạ bồi hồi,
Nhớ nàng thôn nữ đứng ngồi không yên,
"Trai anh hùng,gái thuyền quyên,..."
Gặp nhau, tiếng sét, nên duyên một đời!
Ai ngờ vật đổi sao rời?
Thuyền em lướt sóng...rối bời lòng anh.
Sen hồng,sen trắng,sen xanh,
Yêu nàng thôn nữ, trong anh tim hồng.
Trời thu nhớ hương sen nồng,
Nhớ nàng thôn nữ má hồng làng hoa,
Sen về, Sen có nhớ ta?
Anh đi nhớ mãi Ngọc Hà hương sen!
Thu 2011, Berlin-CHLB Đức.
Thái Hòa(10G).
 |
| Song Ngọc là Nhị Ngọc, bạn nào tinh mắt sẽ thấy Nhất Ngọc núp đằng sau đám lá sen... |
Khảo dị:
Ngọc Hà
Mùa thu nhớ đến làng hoa,
Trăm hoa đua sắc, nhà nhà đẹp tươi,
Thưởng ngoạn ta nhớ công người,
Sớm hôm chăm sóc , em cười trong sân.
Mỗi khi đến rét nàng Bân,
Thương em giá lạnh chuyên cần nắng sương,
Hè đến sen rộn mùi hương,
Lá xanh bông trắng, bông hường đẹp ghê.
Ngắm nàng hái sen tóc thề,
Tôi về không ngủ tim mê mất rồi,
Trong tôi lòng dạ bồi hồi,
Trăm năm nhớ dáng nàng ngồi hái sen!
Thái Hòa(10G).