Đối với mỗi chúng ta ,Tết là thời khắc của sự hồi hộp, của những ước muốn vui tươi và hy vọng tràn đầy.
Mình xin gửi tặng các bạn bài thơ “Thơ xuân cho người đứng tuổi”. Chúc các bạn đang yêu ,sắp yêu tìm được tình yêu đích thực của mình trong mùa xuân tươi đẹp này!
Thơ xuân cho người đứng tuổi
Đã lâu rồi không biết nhớ thời gian
Người đứng tuổi lừng khừng như lỗi hẹn
Tình yêu cũ đã qua, tình yêu sau chẳng đến
Cứ lơ ngơ đi giữa bác và anh
Đã lâu rồi không nhớ cả trời xanh
Không xao xuyến vằng trăng, không thì thầm lá biếc
Người đứng tuổi chỉ lao vào công việc
Công việc tẻ nhàm làm chết cả hồn nhiên!
Khát vọng như chìm, thiền cảm lặng thầm lên
Quả đã chín mà đất trời vô cảm
Rễ tha thiết dâng đầy lên nhựa sống
Lá sang thu thảng thốt những sắc vàng
Ngoảnh bên nào cũng ngợp trước thời gian
Người đứng tuổi tự biết mình cô độc
Người đứng tuổi chỉ một mình gan góc
Sóng gió nào cũng trụ , biết cùng ai?
Bỗng một ngày trời lại rợp hoa bay
Mùa xuân đến ngọt ngào không chịu nổi
Người đứng tuổi nghe lòng xưa thức dậy
Trong tình yêu không đứng tuổi bao giờ!
Ngọc Hà (st)
Lộc trời
Xuân sang ta hái lộc trời
Là ta hái
Những nụ cười
Mắt nhau
Cho tàn lụi
những thương đau
Cho vơi đi
những âu sầu đó,
em!
Từ trong những hạt mưa mềm
Từ trong tia nắng ấm êm
dịu dàng;
Đất xanh ,
biển bạc,
rừng vàng
Và lòng ta nữa
Xốn xang
lộc trời
Lộc trời rụng xuống vườn tôi
Xin đem gieo
Hết
Về nơi
Cánh đồng
Ngọc hà (st)