Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa xuân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa xuân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

KHÁT VỌNG MÙA XUÂN




Nhạc: Wolfgang Amadeus Mozart
Lời thơ: Christian Adolf Overbeck
Bản dịch: Phạm Tuyên
Lời hát: Thu tại VOV-chưa rõ


Nguyễn Trãi 22.6 st

MÙA XUÂN NHO NHỎ

Tác giả: Thanh Hải

Mùa xuân nho nhỏ được viết vào tháng 11.1980, khoảng một tháng trước khi nhà thơ Thanh Hải qua đời. Những vần thơ cuối cùng tràn đầy nhiệt huyết lại là những vần thơ được tác giả viết trên giường bệnh.
Nhà thơ Thanh Hải không còn nữa nhưng bài thơ xuân mà ông để lại thật ý nghĩa. Khát khao làm một “ Mùa xuân nho nhỏ “ góp vào bức tranh xuân của đất nước không chỉ còn là ước muốn chân thành, tha thiết của nhà thơ mà trở thành ước nguyện của tất cả những ai đã một lần đọc bài thơ này.


Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời.
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng
Lộc dắt đầy quanh lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao


Đất nước bốn ngàn năm
Vất vả và gian lao
Đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước
Ta làm con chim hót
Ta làm một nhành hoa
Ta nhập vào hoà ca
Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc

Mùa xuân ta xin hát
Câu Nam ai, Nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non ngàn dặm tình
Nhịp phách tiền đất Huế.

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Hoàn phổ nhạc thành nhạc phẩm Một mùa xuân nho nhỏ.
ThuNV st

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Thơ xuân

Đối với mỗi chúng ta ,Tết là thời khắc của sự hồi hộp, của những ước muốn vui tươi và hy vọng tràn đầy.
Mình xin gửi tặng các bạn bài thơ “Thơ xuân cho người đứng tuổi”. Chúc các bạn đang yêu ,sắp yêu tìm được tình yêu đích thực của mình trong mùa xuân tươi đẹp này!


Thơ xuân cho người đứng tuổi

Đã lâu rồi không biết nhớ thời gian
Người đứng tuổi lừng khừng như lỗi hẹn
Tình yêu cũ đã qua, tình yêu sau chẳng đến
Cứ lơ ngơ đi giữa bác và anh

Đã lâu rồi không nhớ cả trời xanh
Không xao xuyến vằng trăng, không thì thầm lá biếc
Người đứng tuổi chỉ lao vào công việc
Công việc tẻ nhàm làm chết cả hồn nhiên!

Khát vọng như chìm, thiền cảm lặng thầm lên
Quả đã chín mà đất trời vô cảm
Rễ tha thiết dâng đầy lên nhựa sống
Lá sang thu thảng thốt những sắc vàng

Ngoảnh bên nào cũng ngợp trước thời gian
Người đứng tuổi tự biết mình cô độc
Người đứng tuổi chỉ một mình gan góc
Sóng gió nào cũng trụ , biết cùng ai?

Bỗng một ngày trời lại rợp hoa bay
Mùa xuân đến ngọt ngào không chịu nổi
Người đứng tuổi nghe lòng xưa thức dậy
Trong tình yêu không đứng tuổi bao giờ!


Ngọc Hà (st)

Lộc trời

Xuân sang ta hái lộc trời
Là ta hái
      Những nụ cười
            Mắt nhau
Cho tàn lụi
      những thương đau
Cho vơi đi
      những âu sầu đó,
            em!
Từ trong những hạt mưa mềm
Từ trong tia nắng ấm êm
      dịu dàng;
Đất xanh ,
      biển bạc,
            rừng vàng
Và lòng ta nữa
      Xốn xang
            lộc trời
Lộc trời rụng xuống vườn tôi
Xin đem gieo
      Hết
            Về nơi
                  Cánh đồng

Ngọc hà (st)