Hiển thị các bài đăng có nhãn Trao đổi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trao đổi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

5 “chuyện lạ”
ở đất nước Nhật Bản

Dường như người Nhật Bản rất thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày nên họ quí trọng xem con người đều bình đẳng vì cùng có Phật tánh như nhau chứ không dựa vào dáng vẻ giàu nghèo bên ngoài, thường xuyên làm chuyện phải có lợi ích cho người khác cũng như không dám trộm cắp, hại người để được nghiệp quả tốt.


Chuyện thứ nhất: Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”. Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ, túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.


Chuyện thứ hai: Không ồn nơi công cộng
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”. Tại các cửa hàng mua sắm dù đang vào mùa khuyến mãi cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

Chuyện thứ ba: Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5 – 10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

Chuyện thứ tư: Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức, cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày ở Nhật, bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Chuyện thứ năm: Nội trợ là một nghề.
Ở Nhật Bản, hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các tiêu chuẩn y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn  trọng.
Tuấn Dũng st

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Trào lộng làng Quỳnh

Nhân năm mới, xin trân trọng giới thiệu với mọi người một nét văn hóa làng quê tôi
BàngHS



Làng Quỳnh, ngôi làng nhỏ chưa đầy 1km2 thuộc huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, nổi tiếng giỏi thơ ca.
Từ những trí thức thành danh cho đến những người nông dân quanh năm chân lấm tay bùn, hầu như ai cũng có thể làm ra những vần thơ dí dỏm. Đó là một ngôi làng khá đặc biệt: Làng làm thơ trào phúng.

Những “vua thơ con cóc”
Trào lộng làng Quỳnh
Lối về Làng Quỳnh.


   Làng Quỳnh bé nhỏ hồn hậu nằm ở địa đầu xứ Nghệ. Bao đời nay, con người làng Quỳnh vẫn sống bằng nghề dệt lụa và làm nông. Nhưng từ những khung cửi, từ những mảnh ruộng, sau những luỹ tre làng lại sản sinh ra những vần thơ vô cùng dí dỏm vui vẻ mang đậm chất trào phúng.
Ông Hồ Đức Vấn, một cao niên ở thôn 4, tuy không nhận mình là nhà thơ nhưng ông có hàng trăm bài thơ đủ thể loại. Ông Vấn có tài làm thơ lục bát dài hàng trăm câu, kể chuyện về phong cảnh, lịch sử của ngôi làng mình. Ở tuổi xưa nay hiếm, ông Vấn "cười" về cái tuổi già của mình: "Thầy dặn năm nay giữa tháng ba/ Khéo rồi đón chạc tiễn đưa ma/ Lên tủ ngồi vui với hương chuối/ Còn gì nữa cũng đã già!... Răng thời cái rụng, cái lung lay/ Lộn xộn y như khổ dạ dày/ Hầu hết nhờ ơn cây lưỡi gặm/ Cứng khô ăn uống quá đi đày".

Trào lộng làng Quỳnh
"Nhà thơ con cóc" Hồ Đức Vấn.

Thấy người dân trong làng quá ham rượu chè, ông Vấn đã làm bài thơ "Rượu" đầy tâm huyết: "Uống cho đổ quán xiêu đình/ Cho bụng cổ trướng, cho mình lên mây/... Nghĩa trang còn đợi nấm mồ/ Ba bốn chục tuổi bỏ bồ mà đi/ Cho đi thời cũng nằm lì/ Ma men mai phục đợi kỳ phát sinh/ Đợi ngày là cắc tùng rinh/ Kệ cha, mặc mẹ, khổ tình vợ con". Hiện nay, ông Vấn đang chuẩn bị in cuốn sách hơn 160 trang, trong đó chủ yếu là thơ có nhan đề "Quê hương tôi và tôi". 
     Nói về thơ trào phúng, thơ nghịch làng Quỳnh, ít ai trong làng nhớ được nhiều bài thơ như ông Hồ Đình Hợi. Là một người yêu thơ, từ thuở mới lớn, vì nhà nghèo không có điều kiện mua sách nên ông Hợi mượn các tập thơ hay của các cụ trong làng rồi tự tay chép lại, trong đó có cả Truyện Kiều, Chinh phụ ngâm. 
     Ông Hợi kể, xưa có ông Dương Tri Tản vốn học giỏi nhưng không thích thi cử, có biệt tài xuất khẩu thành thơ. Có lần, bạn đến chơi nhà đố ông vịnh cái điếu bát, ngay lập tức ông Tản đọc thơ: "Eo lưng, thắt giải thật là xinh/ Điếu ai hơn nữa điếu cô mình/ Thoắt châm, thoắt bén duyên hương lửa/ Càng nói càng say nỗi tính tình". 
       Còn riêng nói về tài làm thơ nghịch, theo ông Hợi, không ai qua tài ông Nguyễn Bá Du ở thôn 3. Ông Hợi kể: "Thời còn Hợp tác xã, địa phương phát động phong trào lên miền núi xây dựng kinh tế mới, biết được nhiều cảnh cơ cực lâm vào bước đường cùng, ông Du làm mấy câu thơ: "Nông trang, nông trại/ đứa mô ngu dại/ thì đi nông trang/ xa xóm, xa làng/ xa quê hương mãi...". Thơ đến tai chính quyền địa phương. Ông Du bị triệu tập lên làm tường trình, vì dám làm thơ châm chọc chủ trương của chính quyền xã. Lúc đó ông Du mới cãi: "Chắc ai đó bịa ra chứ tôi đâu dám làm thơ nghịch như thế. 
      Nguyên văn bài của tôi là: "Nông trang, nông trại/ Thắm tình An- Ngãi (tỉnh Nghệ An kết nghĩa với tỉnh An Ngãi (cũ)/ thì đi nông trang/ có xóm có làng/ có quê hương mới/ cán bộ lui tới/ Chính phủ đỡ đầu/ cấp ruộng, cấp trâu/ làm nhà, làm cửa/ vài ba năm nữa/ có điện, có đài/ có con sông dài/ có vòi nước máy/ không ăn ruốc cáy/ như ở quê nhà/ tha hồ tăng gia/ dê cừu bò lợn…). Đọc xong, không những không bị phạt ông Du còn được tuyên dương". (xin xem nguyên bản 2 bài thơ trên ở cuối bài)
     Cuối những năm 80, đầu năm 90 của thế kỷ trước, địa phương lại có chủ trương vào Đắk Lắk xây dựng vùng kinh tế mới, ông Du bí mật "ra" thơ:"Đắk Lắk, Đắk Lây/ Bay cứ vào đây/ có cà phê đặc/ có điện nguy nga/ mỗi đứa mỗi tòa/ giống như... lều vịt". Lần này, chính quyền xã gọi ông ra trụ sở quyết làm cho ra nhẽ. Ông thở dài thườn thượt: "Bọn trẻ con lại mạo thơ rồi, oan cho tôi quá. Tôi viết: "Mỗi đứa mỗi nhà/ như nhà Bảo Đại/ đứa mô ngu dại/ không đi Đắk Lây" chứ đâu phải ở lều con vịt mà không đi vào Đắk Lây, Đắk Lắk". 
     Lần khác thấy mấy ông cụ đang hì hục đào hố trồng cây, ông Du chọc vui:"Các cụ trồng cây ở vệ đường/ Cụ nào cụ nấy ngực giơ xương". Nghe 2 câu thơ nghịch này, UBND xã cử cán bộ văn hóa đến hỏi ngay, nhưng ông Du liền thanh minh bằng 2 câu thơ thuận: "Mấy cụ trồng cây ở vệ đường/ cụ nào cụ nấy mặt như gương". Từ đó, biết tính ông Du nghiện làm thơ vui nên không ai bắt bẻ ông nữa. Ông Hợi cho hay, ông Du đã mất cách đây mấy năm, những bài thơ dung dị, vui vẻ đời thường cũng đang được người nhà ông tập hợp lại. Bởi lúc sinh thời, những bài thơ đó được ứng khẩu từ cuộc sống thường nhật, chứ ông không có ý định viết và lưu lại. 

  Và “thơ trào phúng”   
Ông Hồ Sĩ Bằng giới thiệu bộ sưu tầm về văn chương Làng Quỳnh đồ sộ của mình.

Ông Hồ Sĩ Bằng, nguyên Viện trưởng Viện Quan hệ quốc tế (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh), cũng là người con làng Quỳnh. Xuân này, ông bước sang tuổi 86, tuy tuổi cao sức yếu nhưng ông vẫn miệt mài sưu tầm, tập hợp những tác phẩm văn chương của con dân làng Quỳnh, kể cả sách báo nói về quê hương. 
   Hôm chúng tôi đến nhà ông ở Ô Chợ Dừa (Hào Nam, Hà Nội) cũng là hôm ông đảo tung phòng sách của mình để phơi, chống ẩm, mối mọt. Riêng về thơ ca làng Quỳnh, ông Bằng có đến một thùng to những sách, giấy, bản viết tay. Ông Bằng cho biết: "Người dân quê tôi có tài làm thơ, đặc sắc là thơ trào phúng. Những vần thơ đó mộc mạc, dí dỏm chọc ngoáy nhưng thể hiện được sự bộc trực, ngay thẳng của mình".
     Bản thân ông Bằng cũng là người thường xuyên làm thơ trào phúng với hàng trăm bài được tập hợp trong tập "Tâm sự", là cuốn nhật ký bằng văn vần sinh động mà thâm thuý. Thấy cảnh "ô dù" nâng đỡ nhau trong xã hội, ông làm mấy câu: "Ô để che nắng che mưa/ Phải đâu che bọn lọc lừa hại dân/ Phải đâu che bọn nịnh thần/ Các loại thoái hoá, hỏng thân ô tàng". Có lần, ông châm chọc kẻ hay bốc phét: "Chuyên gia "bách khoa"/ Ba hoa xích tốc/ Thường hay nói dốc/ Thủ trưởng đớp ngay/ Đến khi lăn quay/ Mới hay mình ngốc/ Thế là hết bốc/ Cả tớ lẫn thầy/ Nhân dân vỗ tay/ Chê bọn điên dốt". 
     Ông Bằng tâm sự: Thơ trào phúng làng Quỳnh không chỉ chọc ngoáy mà còn thể hiện được tình cảm gia đình mặn nồng. Bài thơ "Thương vợ" của nhà thơ Dương Tự Cường hẳn người làng ai cũng thuộc: "Đêm nằm sờ vợ nghĩ mà thương/ Cái bụng đói meo lép tận giường/ Đôi má nhăn nheo nào thấy thịt/ Cặp giò ngiu ngẳng đã giơ xương/ Bởi thương con cái chưa no ấm/ Hay xót ông chồng mãi gió sương/ Hết nắn lại sờ, sờ lại nắn/ Càng sờ, càng nắn lại càng thương". 
    Ngoại trừ những bài thơ trào phúng được sáng tác trong quá trình lao động của những người nông dân chân chất, làng Quỳnh có những nhà thơ trào phúng có tiếng ở làng thơ Việt Nam như nhà thơ Hồ Trọng Hiếu (Tú Mỡ), Hồ Sĩ Giàng, Hồ Văn Khuê, Dương Huy, Dương Tự Cường... Nhà thơ trào phúng Dương Huy - nguyên Chủ tịch Hội VHNT Nghệ An, kiêm Tổng biên tập Tạp chí Sông Lam - là người quanh năm suốt tháng làm thơ trào phúng đăng báo. Sau ngày về hưu, mỗi ngày ông phải viết ít nhất một bài thơ châm biếm cho các tờ báo đã đặt hàng. Tài sản văn chương của ông là hơn 1.000 bài thơ trào phúng, in cuốn nào bán hết veo cuốn đó.
     Tồn tại gần 700 năm, những người con của ngôi làng cổ kính ấy vẫn tiếp nối cha anh cái nghiệp văn chương. Không thống kê hết ở làng Quỳnh từ trước tới giờ có bao nhiêu nhà thơ, chưa kể những "nhà thơ con cóc" sinh ra lớn lên sau lũy tre làng. Hồn văn chương của những lớp người đi trước đã truyền cho đời sau làm nên một làng Quỳnh độc nhất vô nhị.
Theo An Quỳnh
 Gia đình & Xã hội


=====
Nguồn: http://www.tin247.com/trao_long_lang_quynh-1-21703310.html


BÀI 1 (ngược hướng)
Nông trang nông trại
Đứa nào mà dại
Thì đi nông trang
Xa xóm xa làng
Xa quê hương mãi
Nín đi thì dại
Nói lại thêm phiền
Cổ động tuyên truyền
Nói ngon nói ngọt
Nói như mật rót
Ai cũng muốn đi
Còn hắn nằm lì
Ở nhà với vợ 
Đầu niêu đầu bị  
Lội suối trèo đèo
Dốc núi cheo leo
Chân sim bóng đá
Ăn toàn sắn luộc
Với lại ngô rang
Ỉa dọt  đầy làng 
Thuốc men không có 
Đêm nằm một xó
Ngày chạy lăng xăng
Quanh quẩn mấy thằng
Nông trang nông trại

BÀI 2 (thuận hướng)
Nông trang nông trại
Thắm tình An - Ngãi
Thì đi nông trang
Lập xóm lập làng
Lập quê hương mới
Cán bộ lui tới
Chính phủ đỡ đầu
Tậu ruộng tậu trâu
Tậu nhà tậu cửa
Thời gian chi nữa
Thì có điện đài
Có con sông dài
Có vòi nước máy
Không ăn ruốc cáy
Như ở đồng bằng
Tha hồ tăng năng
Trâu bò dê lợn
Con nào to lớn
Thì vật ra ăn
Chính phủ rộng lòng
Không bao giờ hẹp
Quê hương tươi đẹp
Quê hương cụ Hồ
Bát ngát ruộng bờ
Tha hồ cầy cấy
Ngày đi phát rẫy
Tối về nghỉ nghêu
Đêm nghe chim kêu
Suối khe róc rách
Tôi kể minh bạch
Câu truyện nông trang

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Mẹ Điên

    Truyện này có lâu rồi, mình đọc thấy cảm động quá nên post lên để mọi người cùng đọc.

Vương Hằng Tích(Trung Quốc)

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"

Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."

Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"

LINKIN PARK'S FAN


Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Một góc nhìn về “Sát thủ đầu mưng mủ”


    giảm kích thước chữ
  •   HỮU ĐẠT
  • 13/7/2013


Sau một thời gian ra mắt bạn đọc, cuốn  “Sát thủ đầu mưng mủ”. là cuốn sách gây ra nhiều ý kiến trong dư luận. Khen cũng nhiều, mà chê cũng không ít. Đó đây đã đã có vài ý kiến trao đổi trên báo và Truyền hình Trung ương. Nhưng các ý kiến này vẫn chưa làm thỏa mãn bạn đọc. Vì vậy, cho đến nay chúng tôi vẫn thường xuyên nhận được các ý kiến thắc mắc từ đội ngũ giáo viên các cấp phổ thông về cuốn sách trên. Nhất là các địa phương xa Hà Nội. Vì để tiện thời gian cho việc từng ý kiến cá lẻ, chúng tôi xin nêu ý kiến và quan niệm của mình trong bài báo sau đây.
Trước hêt, cuốn sách mang một tít đề rất mạnh có khả năng kích thích sự tò mò của lớp trẻ: “Sát thủ đầu mưng mủ”-Thành ngữ sành điệu.
Để có được cách nhìn khách quan, việc đầu tiên phải chú ý là cần xem xét cuốn sách này từ góc độ ngôn ngữ học. Vì đã là thành ngữ thì việc đầu tiên là phải khảo sát về cách tổ chức ngôn ngữ. Thành ngữ là cụm từ cố định, có hình ảnh, vần điệu, dễ nhớ và dễ thuộc. Vì thế nó rất dễ đi vào nhận thức của học sinh cả về thói quen mang tính chất quán tính và cả bằng nhận thức. Nhưng để đạt được yêu cầu của một thành ngữ thật sự thì nó lại đòi hỏi phải hội đủ các tiêu chuẩn cần thiết.
Về mặt cảm giác, tên cuốn sách mới nghe rất kiếm hiệp,  được giới thiệu là cuốn “thành ngữ sành điệu bằng tranh”. Đó là theo cách nói của Nhà xuất bản Mỹ thuật, còn nó có phải là thành ngữ hay không thì phải bàn. Tuy nhiên, có điều cần lưu ý là, sau khi cuốn sách này được tung ra một thời gian thì nhiều dư luận trái chiều đã xảy ra. Một số người, trong đó có các nhà nghiên cứu Ngôn ngữ học phê phán hết sức gay gắt, thậm chí có người còn cho là sản phẩm độc hại làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt. Trong khi đó, có không ít người lại tỏ ra thích thú và đánh giá đó là cuốn sách “độc đáo” và “ rất hay”. Giáo sư Văn Như Cương, với cương vị là nhà giáo lão thành và là  nhà Quản lý Giáo dục cũng coi đó là cuốn sách thú vị, hấp dẫn, vì nó biểu hiện sự thông minh trong cách dùng tiếng Việt. Nhiều giáo viên ở các trường phổ thông lại tỏ ra lúng túng, hoang mang khi  gặp các câu hỏi của học sinh về ý nghĩa của các “thành ngữ” trong cuốn sách này cũng như sự phê phán khá quyết liệt về nó.
Về phương diện ngôn ngữ học chúng tôi quả quyết khẳng định rằng, đây chưa phải là cuốn “thành ngữ” theo đúng ý nghĩa khoa học của nó. Đây là một tập hợp các câu nói được giới trẻ thường dùng trong hoạt động giao tiếp như là biểu hiện của tính Thời thượng trong sử dụng ngôn từ. Trong đó, có nhiều câu được tạo ra theo kiểu “vần vè”  nhằm cố định hóa một cụm từ với mục đích cho “vui miệng” là chính. Ngoài ra, gần phân nửa trong tập sách là những câu mang phẩm chất thành ngữ thực sự, hoặc mang dáng dấp của thành ngữ, nhưng đó không phải là các thành ngữ hoàn toàn mới do lớp trẻ sáng tạo. Hầu hết đó là những câu thành ngữ đã có sẵn trong kho tàng thành ngữ, tục ngữ tiếng Việt, nay được tái tạo theo phương thức “bình cũ rượu mới”. Nó hàm chứa một số thông tin về đạo đức, lối sống hiện đại… được diễn tả theo cách nói bóng bảy mà ta vẫn gọi là cách nói hình tượng. Đọc kỹ sẽ thấy có nhiều điều cần suy ngẫm.
Nếu nhìn nhận cuốn sách như là một hiện tượng văn hóa thì nội dung của nó phản ánh đúng một thực trạng xã hội hiện nay. Đó là sự hỗn tạp và xâm nhập lẫn nhau giữa vẻ đẹp của văn hóa, ngôn ngữ truyền thống với sự lai căng, chắp vá của văn hóa, ngôn ngữ thực dụng, đa màu sắc được hình thành dưới thời kinh tế thị trường. Ở đó, có sự xâm nhập đan xen giữa giữa tư duy khái quát mang tính bác học, với tư duy một chiều, phiến diện, mang tính hiện tượng học chủ nghĩa. Như vậy, thực chất “Sát thủ đầu mưng mủ” có những đặc điểm ngôn ngữ và nội dung xã hội được hình thành theo ba cách cơ bản.
1.Cách thứ nhất. Người nói định nghĩa sự vật, hiện tượng, tính chất… theo sự ngẫu hứng, tùy tiện. Nguyên tắc dùng cho việc cố định hóa cụm từ là phép hòa âm, nói lái và ghép vần. Trong đó, ghép vần được sử dụng nhiều hơn cả. Ví dụ Thanh kiu vi na miu; Đẹp trai nhưng hai phai; Dã man con ngan; Đau sờ cau; Chán như con gián; Bét nhè con gà què; Lạnh lùng con thạch sùng; Đuối như trái chuối; Già như quả cà; Bó tay con gà quay…Những câu kiểu này được hình thành do người nói tận dụng đặc điểm của tiếng Việt là một ngôn ngữ thuộc loại hình đơn lập, phân tích tính, trong đó từ là đơn vị trùng với âm tiết và cấu tạo âm tiết có đặc tính là : phần vần và phụ âm đầu kết hợp với nhau một cách lỏng lẻo, dễ tháo rời. Chính vì vậy, dùng tên gọi của một sự vật, hiện tượng, tính chất nào đó có thể ghép với một cụm từ bất kỳ nếu âm tiết cuối của cụm từ này “hiệp vần” với âm tiết cuối của tên gọi đã nêu thì có thể tạo ra ngay được một cụm từ có tính cố định về hình thức, mặc dù nội dung của nó không có ý nghĩa gì cả (như các ví dụ vừa dẫn). Những lối nói này chủ yếu để “gây cười” mang tính giải trí là chính chứ không nhằm phản ánh quá trình nhận thức. Tuy nhiên, cũng có một số câu đã bắt đầu mang dáng dấp của thành ngữ nhờ nó mang một ý nghĩa nhất định hoặc có khả năng gợi ra một hình ảnh nào đó. Ví dụ: Đâu có đó, thịt chó có mắm tôm;Hồn nhiên như cô tiên; …Tất nhiên, với một số trường hợp, nếu lạm dụng quá sẽ làm mất đi sự tinh túy và vẻ đẹp trong sáng của thành ngữ, tục ngữ tiếng Việt. Thậm chí, trong một vài văn cảnh, nó còn xúc phạm tới điều thiêng liêng về các nhân vật có  ý nghĩa lịch sử ( Vd:  Được voi đòi hai Bà Trưng ).
2.Cách thứ hai. Người nói cố tình sáng tạo lại các cách nói dân gian nhằm phản ánh những nhận thức mới về sự vật, hiện tượng hay quá trình. Đây là cách sáng tạo ngôn ngữ theo phương thức “bình cũ rượu mới”. Nghĩa là, người nói dùng một biểu thức ngôn ngữ đã có (như thành ngữ, tục ngữ, ca dao) nhưng thay đổi đi một hay vài từ nhằm phản ánh những hiện tượng mới xuất hiện trong cuộc sống hiện đại. Có thể coi đây là các thành ngữ, tục ngữ mới.Ví dụ:Thất bại vì ngại thành công; Đầu to óc bằng quả nho;Thuận vợ thuận chồng…con đông mệt qúa; Cái khó ló cái ngu; Khôn như con chồn…
Về nguyên tắc, cách này không phủ định các thành ngữ, tục ngữ cũ mà bổ sung, làm giàu có thêm khả năng biểu đạt của tiếng Việt. Ví dụ, từ câu thành ngữ “ Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, người nói thay chữ “không” bằng chữ “được” để tạo ra thành ngữ “ Một con ngựa đau cả tàu được ăn cỏ”. Nếu xét kỹ sẽ thấy đây là một câu thành ngữ có tính tích cực, nhằm phê phán một thực trạng xã hội đã từng được báo chí phản ánh khá nhiều. Đó là tình trạng ở nhiều Công ty cán bộ quản lý tham nhũng dẫn đến hậu quả là Giám đốc hay Tổng Giám đốc vào tù. Đó là một nỗi đau. Nhưng nhờ đó mà quyền lợi của nhiều mới không bị mất ( cả tàu được ăn thêm cỏ). Như thế, sự xuất hiện của câu thành ngữ mới này không hề làm triệt tiêu câu thành ngữ cũ có nội dung phản ánh quan niệm về tình yêu thương đồng loại, đùm bọc lẫn nhau vốn được coi là một nét đẹp văn hóa của người Việt. Ý nghĩa của câu thành ngữ mới được tái tạo từ câu thành ngũ cũ là rất cập nhật, bộc lộ trí thông minh và tính hiện đại trong tư duy. Tương tự như vậy, có một số câu kiểu: “Một điều nhịn là chín điều nhục”. Về mặt ý nghĩa, nó tương phản với câu thành ngữ cũ “Một điều nhịn là chin điều lành”. Tuy nhiên, xét theo góc độ triết học thì sự xuất hiện của câu thành ngữ mới chính là sự bổ sung rất cần thiết nhằm phản ánh tính biện chứng trong tư duy. Đọc câu này, người đọc có thể liên hệ tới câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”: Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa…”. Rõ ràng, nếu nhìn nhận một cách phiến diện thì có thể cho rằng câu thành ngữ này có tính tiêu cực vì nó ngược nghĩa với câu thành ngữ cũ. Song, xem xét một cách toàn diện, chúng ta sẽ nhận thấy, trong kho tàng ca dao, thành ngữ, tục ngữ của tiếng Việt có không ít các câu nói mang nội dung trái ngược nhau lại có giá trị phản ánh tính hoàn chỉnh trong tư duy người Việt. Ví dụ: Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau; Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng; mực thẳng mất lòng gỗ queo…
Cách thứ 3. Người nói tạo ra những câu hoàn toàn mới dựa trên những qui luật chung của tiếng Việt. Nó có thể tồn tại dưới hình thức của một câu ca dao, hoặc một cụm từ cố định.Ví dụ: Sáng soi, trưa đánh, chiều chờ, Cầm tờ kết quả cứ đờ mặt ra; Hận đời cắt tóc đi tu, nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn. Đây là các câu ca dao hiện đại phản ánh tâm trạng của mấy anh chơi đề hay chơi sổ số và tâm trạng của con người bị dồn đến đường tận cùng của số phận. Ý nghĩa của nó hoàn toàn có tính tích cực là nhằm phê phán các hiện tượng tiêu cực trong xã hội. Tuy nhiên, số câu cấu tạo theo mô hình của ca dao không nhiều, chủ yếu vẫn là các câu được cấu tạo theo hình thức của một cụm từ cố định. Ví dụ: Tiền không thiếu,chủ yếu là thái độ; Tiền thì anh không thiếu, nhiều thì anh không có; Miệt mài quay tay, vận may sẽ đến( nói về việc tham dự trò chơi”Chiếc nón kỳ diệu” trên VTV3);Phi công trẻ lái máy bay bà gìai; Nhan sắc có hạn, thủ đoạn vô biên( Trên thực tế còn có câu: Trình độ có hạn, thủ đoạn vô biên); Xấu nhưng biết phấn đấu, Xấu xí còn gây chú ý;Chết vì tình là cái chết bất thình lình; Yêu nhau trong sáng, phang nhau trong tối; Sống đơn giản cho đời thanh thản; Xấu nhưng kết cấu nó đẹp;Không phải chú  dốt, chỉ vì mẹ chú quên cho I ốt vào canh…Không phải băn khoăn gì, có thể khẳng định đây là những câu nói rất hay thể hiện trí thông minh, sắc sảo, sáng tạo tuyệt vời của người Việt trong việc sử dụng ngôn ngữ với tính cách là một công cụ nhằm biểu đạt mọi hoạt động của tư duy. Cần xếp những câu này vào thành ngữ tiếng Việt hiện đại vì nó chẳng những hay về mặt hình thức mà con rất có giá trị về ý nghĩa, về nội dung xã hội, kịp thời biểu dương cái tốt, tích cực phê phán cái xấu. Chẳng hạn, câuNhan sắc có hạn, thủ đoạn vô biên là câu được hình thành để phê phán những vụ gian lận trong các cuộc thi “người đẹp” đã từng được báo chí phanh phui. CâuYêu nhau trong sáng, phang nhau trong tối là câu thành ngữ phê phán thói đạo đức giả trong xã hội hiện nay: Bên ngoài thì ngọt nhạt yêu nhau nhưng sau lưng thì đánh nhau chí mạng…
Như vậy, nếu nhìn nhận toàn diện và khách quan, “Sát thủ đầu mưng mủ” là một cuốn sách công cụ, giúp người đọc có thể nắm bắt được các hiện tượng ngôn ngữ sống động đang được giới trẻ ưa dùng hiện nay. Nó là một cuốn sách gây ấn tượng mạnh mẽ trong cảm xúc người đọc nhờ tính độc đáo trong sử dụng từ ngữ và cách minh họa dí dỏm bằng tranh . Về bản chất, nó không phải là một sản phẩm độc hại như một số người nhận định. Nếu tác giả-người sưu tầm và Nhà xuất bản biết chọn lọc, gạt bớt đi những câu “vần vè” nhưng vô nghĩa, chỉ phục vụ cho giải trí thuần túy thì phần còn lại của cuốn sách là một sản phẩm rất có giá trị đối với việc giữ gìn sự trong sáng và phát huy khả năng biểu đạt vô cùng phong phú của tiếng Việt./.

Ngọc Thủy st

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Monsanto: Một hiện tượng kỳ quái của Hoa Kỳ?

PHẦN 2: Âm Mưu Tiêu Diệt Nhân Lọai







Lưu ý: Đây không phải là hiểm họa và chuyện riêng của Hoa Kỳ mà là mối nguy cơ của cả thế giới . Monsanto đã có mặt tại Việt Nam rồi. Hiểm họa này rùng rợn, thâm độc, âm thầm, lặng lẻ..... Ai có chiều sâu, hãy vận dụng hết trí óc mà hiểu thì sẽ hiểu quyền lực vô hình nào đằng sau Monsanto.

Bây giờ mời các bạn nghiên cứu thêm những gì Monsanto đã và đang làm gì trong CP Hoa kỳ: 

- Tại Hoa Kỳ, có 3 cơ quan lớn của chính phủ đặc trách trông coi về thực phẩm là: Bộ Nông Nghiệp, Bộ Môi Sinh (EPA), và Cơ Quan An Toàn Thực Phẩm (FDA). Không hiểu vì lý do gì, cả 3 cơ quan này đều để trót lọt mọi họat động của Monsanto từ môi sinh, an toàn tiêu thụ, và biến đổi Giene DNA. Khi dân chúng được báo về nguy cơ gây bịnh do dùng sản phẩm của Monsanto, các công ty dược phẩm cũng không được phép dùng mẫu cây, trái, hạt giống của Monsanto để nghiên cứu tạo ra thuốc chống ung thư.

-      Monsanto đã thu mua hàng chục ngàn hạt giống nguyên thủy, biến đổi chúng, rồi làm chủ chúng. Monsanto buộc các nông dân tiêu hủy lúa giống của họ.
- Monsanto cho lan tràn các hạt giống VÔ SINH. Monsanto còn chế chất kích thích độc hại rBGH chích vào bò để làm sữa cho người dân uống. Cho dến ngay bây giờ, họ đã làm chủ một số giống thú bị biến đổi DNA, trong đó có Heo, cá Hồi.



Tôi muốn các bạn thấy chiến lược âm mưu đường dài của Monsanto. Nên nhớ là cây trái rau quả hạt thóc đã bị đổi DNA, khi phấn nó phối với giống nguyên thủy thì giống nguyên thủy sẽ bị đổi gien luôn. Nó sẽ lan tràn, phối hợp với giống nguyên thủy qua thụ phấn. Đây là một diển tiến không thể đi lùi lại được vì DNA của các lọai biến đổi Gien này là Gien “thống trị” (dominant).

CÂU HỎI là tại sao CP Hoa Kỳ không làm gì hết với âm mưu rùng rợn của Monsanto? Không hiểu CP Hoa Kỳ có dùng Monsanto như một vũ khí để thống trị thế giới không hay là chính họ đã bị tập đoàn này khống chế hoàn toàn.

- Trong lần bầu cử năm 2006 Monsanto đã chi tổng cộng $ 3.640.000 đô la vận động hành lang.
-Phó Tổng thống Dan Quayle, chống lại các quy định mạnh mẽ để giám sát chặt chẽ vào ngành nông nghiệp sinh học của các cơ quan CP.

-Bác Sĩ Richard Burroughs của FDA bị sa thải năm 1989 vì chống đối việc chích kích thích tố rBGH vào bò sửa. Kích thích tố rBGH đuợc bào chế bởi... Monsanto.  Dan Glickman, Bộ Trưởng Nông Nghiệp thời TT Clinton thú nhận “ tôi đuợc ‘cấp cao’ hơn cảnh báo là không đuợc đẩy mạnh vịệc giám sát nông nghiệp sinh học và sự phát triển công nghiệp biến đổi DNA trên thực vật.”

Một số quan chức nhà nước làm việc cho Monsanto:

o    Michael Taylor, Phó Ủy Viên của FDA 1991-1994 ( Tư vấn cao cấp của Monsanto, sau đó là Phó Chủ Tịch về Chánh Sách Công Cộng của Monsanto từ 1998 đến 2001
o    Linda Fisher, Phó bộ trưởng của EPA (Phó Chủ Tịch của Monsanto)
o    Clarence Thomas, Chủ Tịch Tòa Tối Cao Hoa Kỳ (Luật sư của Monsanto)
o    Josh King, cựu Giám Đốc Thông Tin của Tòa Bạch ốc (Giờ là Giám Đốc Thông Tin của Monsanto tại Washington,D.C
o    Margaret Miller, Phó Giám Đốc FDA (cựu khoa học gia của Monsanto năm 1989)
o    Micky Kantor, Bộ trưởng Thuơng mại (Ban Giám Đốc của Monsanto)
o    Linda Watrud, nhân viên EPA (Khoa học gia nghiên cứu sinh học của Monsanto)
o    Anne Veneman, Bộ Trưởng Nông Nghiệp (Ban Giám Đốc của CT Calgene, chuyên làm hạt giống vô sản, Monsanto đã mua đứt công ty này)
o    Michael Friedman, Ủy Viên FDA (Phó Chủ Tịch Monsanto)
o    Marcia Hale, cựu Phụ tá cho TT Mỹ (Giờ là Giám Đốc Quốc Tế Vụ của Monsanto)
o    Suzanne Sechen, nhân viên FDA đặc trách chất rBGH, năm 1989 (Khi là sinh viên, đuợc Monsanto tài trợ cho các nghiên cứu)
o    William Ruckelshaus, Chủ Tịch Quản Trị EPA (Thành viên Ban Giám Đốc Monsanto)
o    Donald Rumsfeld, Bộ Trưởng Quốc Phòng (Chủ Tịch CT Searte, công ty con của Monsanto)
o    John Ahscroft, Bộ Trưởng Tư Pháp (Quỹ vận động vào ghế này do Monsanto tài trợ
o    Tom Vilsack, Bộ Trưởng Nông Nghiệp của TT Obama (Sáng lập viên của Governor's Biotechnology Partnership, Đồng minh,bạn thân của Monsanto, bật đèn xanh trong việc GMO Alfalfa cho Monsanto, ( xem thêm Tom Vilsack - Wikipedia, the free encyclopedia )

Đồng thời, còn hơn chục nhà nghiên cứu, luật sư, bác sĩ,…bị CP sa thải vì chống Monsanto, tên tuổi họ không quan trọng nên không cần đăng lên.


Muốn kiểm chứng, bạn lên mạng và đánh : (tên của họ và Monsanto), ví dụ : Donald Rumsfeld monsanto.
ĐôĐH st


Monsanto

 Thông tin tham khảo

SSC phân phối 3 giống ngô của Monsanto

LÊ BÌNH   -
Vừa qua, Cty Dekab Việt Nam và Cty CP Giống cây trồng miền Nam (SSC) đã tổ chức hội nghị khách hàng khu vực Tây Bắc tại tỉnh Sơn La. Từ tháng 5/2012, SSC là nhà phân phối chính thức 3 sản phẩm ngô lai chất lượng của Monsanto gồm C919; DK6919; DK8868.
C919 là giống đang được hầu hết các tỉnh trung du, miền núi phía Bắc đưa vào cơ cấu gieo trồng của tỉnh. C919 là giống ngô tốt đã được bà con nông dân sử dụng hơn 10 năm trở lại đây, thích ứng với hầu hết các chân đất, đặc biệt đây là giống có khả năng chịu hạn tốt, năng suất cao, bắp có từ 14-16 hàng hạt, tỷ lệ hạt trên bắp hơn 76,8%. C919 có TGST ngắn 90-95 ngày trong vụ xuân, năng suất 7,5-8,2 tấn/ha.
DK6919 là giống mới được Bộ NN-PTNT công nhận giống cây trồng mới theo QĐ số 168/QĐ-TT-CLT ngày 14/5/2012. DK6919 là giống có bộ lá đứng, gọn, khả năng trồng dầy rất tốt có thể trồng ở mật độ 72.000 - 74.000 cây/ha, chịu hạn, ít bệnh lá phổ biến hiện nay so với các giống khác.
Đặc biệt giống DK6919 có độ kín lá bi được đánh giá tốt nên giảm thiểu tối đa hao hụt nông sản do ngô nảy mầm trên bắp. DK6919 dạng hạt đá, độ ẩm hạt thấp gần 28,7%, tỷ lệ hạt trên bắp hơn 82%, chất lượng hạt tốt, năng suất bình quân đạt 8,4 - 8,7 tấn/ha, nếu đảm bảo mật độ trồng dầy có thể đạt 11-12 tấn/ha.
DK8868 được Bộ NN-PTNT công nhận chính thức theo QĐ số 420/QĐ-TT-CLT ngày 6/9/2011. Giống ngô DK 8868 sinh trưởng khoẻ, cây to, bắp to đều, hạt sâu cay, cùi bắp nhỏ, vỏ bi mỏng kín. Mặc dù bắp đã vào thời kỳ cho thu hoạch nhưng bộ lá của cây vẫn còn xanh, bộ lá được đánh giá là siêu bền, phù hợp tận dụng làm thức ăn chăn nuôi.
Theo đánh giá, giống ngô lai DK 8868 thích nghi rộng trên nhiều loại đất khác nhau như đất đồi núi và đất ruộng. TGST của DK8868 trong vụ xuân khoảng 105-110 ngày, năng suất bình quân đạt 8,6-8,8 tấn/ha, có khả năng trồng dầy để tăng năng suất.
Hàng năm, SSC cung ứng cho thị trường hàng ngàn tấn ngô LVN 10, SSC 586, SSC 131 chất lượng tốt và hàng ngàn tấn ngô nếp MX được nông dân tin cậy. Đến nay, là nhà phân phối chính thức 3 sản phẩm ngô tốt của Mosanto, SSC tự tin trở lại ngôi vị là một trong 3 đơn vị cung ứng giống ngô lớn nhất cho cả nước.
Công ty TNHH DEKALB Việt nam là công ty nông nghiệp 100% vốn đầu tư nước ngoài, trực thuộc tập đoàn Monsanto (Mỹ) và là một trong những Công ty hàng đầu thế giới về lĩnh vực hạt giống và công nghệ sinh học.

Trong những năm qua công ty chúng tôi có nhiều sản phẩm giống cây trồng tốt mang nhãn hiệu DEKALB phục vụ sản xuất nông nghiệp trên địa bàn cả nước.

Thông tin tham khảo thêm các bạn vào đường kết nối dưới đây:
Viện Y Dược Môi Sinh Hoa Kỳ (The American Academy of Environmental Medicine) khuyến cáo là ăn thức ăn GMO (GMO Genetically Modified Organism : sinh vật biến đổi gen) sẽ gây bịnh:

    Hư trầm trọng cơ tạng, 
    Hư hệ thống tiêu hóa (ung thư ruột),
    Suy yếu hệ thống miển nhiểm,
    Mau già
    Gây bịnh vô sinh (trứng/tinh trùng tổn thương)
    Rối loạn chức năng điều chỉnh chất Insulin và cholesterol.

Sau đây là tóm tắt  50 NGUY HIỂM CỦA KỸ NGHỆ GMO:

1. Tử vong tăng cao gần đây do ăn GMO.
2. Dị ứng thực phẩm : khõang 50 triệu dân Mỹ bị ngứa, ghẻ khi ăn đồ ăn GMO
3. Ung thư
4. Hư thai & giảm tuổi thọ
5. Tích tụ độc tố trong cơ thể
6. Đất đai bị hủy diệt, tích chứa chất độc
7. Nhiều cây cỏ bị diệt chủng
8. Tạo ra nhiều Siêu sinh vật
9. Giết hại loài ong mật
10. Mùa màng ít hơn
HH 9G10C st

Monsanto: Một hiện tượng kỳ quái của Hoa Kỳ?





PHẦN 1: Monsanto Và Hạt Giống

“ Ai làm chủ hạt giống sẽ làm chủ thực phẩm, ai làm chủ đuợc thực phẩm sẽ làm chủ thế giới..” (Monsanto)

“ Nông nghiệp Biến Giống DNA sẽ chiếm đóng ngay trong Tòa Bạch Ốc, bất kỳ ai thắng cử Tổng Thống vào tháng 11..” ( Monsanto)

- Trong thập niên 60, nông dân Mỹ thường dùng chất DDT để diệt trừ sâu bọ phá họai mùa màng. Sau đó, người ta khám phá ra là chất này khi phun lên rau cải, sẽ gây ra bịnh ung thư cho người tiêu thụ nên đã bị cấm dùng.


- Năm 1970, một tập đoàn công ty hóa chất có tên là Monsanto đã phát minh ra hóa chất diệt cỏ dại tên là “Round Up”. Sản phẩm này có mục đích là giúp nông dân diệt hết cỏ hoang mọc trong nông trại của họ. Khi xịt chất này trên ruộng đồng, tất cả cỏ dại đều chết tiệt. “Round Up” chính là cha đẻ của chất da cam mà sau đó quân đội Hoa Kỳ đã đem thí nghiệm tại chiến trường VN vào thập niên 70.
- Monsanto đã chế ra chất diệt cỏ cực mạnh, giờ họ lại chế ra giống cây chịu đựng được chính chất diệt cỏ đó. Trong phòng thí nghiệm trồng loại cây này, bất cứ sâu bọ nào ăn nhằm lá, rể, củ, hoa,.. của những giống này đều bị chết sạch.



- Sau khi chế thuốc diệt cỏ xong, Monsanto đi một bước tới vô cùng nguy hiểm cho nhân loài đó là BIẾN ĐỔI GIEN của cây cỏ nông nghiệp ( sẽ trình bày trong phần 4). Đầu tiên, họ phun chất “Round Up” với nồng độ cực mạnh lên chỗ thí nghiệm rồi dùng lửa đốt cháy chỗ đó. Họ khám phá ra là có 1 lọai vi khuẩn không bị hề hấn gì. Họ dùng DNA của vi khuẩn này và ghép vào cây trồng trọt. Kết quả là họ cho ra đời một giống cây nông nghiệp có sức chịu đựng kinh khủng đối với lửa, tuyết, khí hậu khắc nghiệt và chất diệt cỏ của họ.




- Nhưng Monsanto đã không dừng lại ở đây đâu. Bước kế tiếp của họ là đem ra những hạt giống biến đổi Gien này đi đăng ký để giữ chủ quyền. Sau nhiều lần thất bại tại địa phương, họ đã thắng kiện tại Tòa Tối Cao của Hoa Kỳ vào năm 1997. Việc này có nghĩa là gì? Theo phán quyết của Tòa, Monsanto được làm chủ lọai cây giống nào do họ biến đổi DNA và nguy hiểm hơn, họ sẽ có chủ quyền luôn với tất cả bất cứ vật gì, cây gì, thứ gì có mang cái DNA đó: nếu nó di truyền tới đâu, họ sẽ có chủ quyền ở đó.

-Việc hợp thức hóa việc làm của Monsanto của lụật pháp là một việc kinh khủng vì từ nay về sau, họ sẽ làm chủ và toàn quyền kiểm soát sinh vật, thực vật và sự sống trên quả địa cầu qua sự ghép Gien và phối giống của họ.

- Chưa hết, Monsanto sau khi được mở đường, họ liền mua hầu hết tất cả các công ty hạt giống nguyên thủy và sau đó biến đổi hết DNA của chúng. Họ đã đem đi đăng ký chủ quyền và đã nắm trong tay hơn… 11,000 hạt giống trên thế giới.

- Còn KINH KHỦNG hơn nữa, Monsanto còn tạo ra một lọai hạt giống có Gien VÔ SINH. Hạt giống này sau khi cho ra hạt, chúng sẽ không thể trồng lại cho vụ mùa tới. Chúng là giống đã bị triệt sản: chỉ trồng được 1 lần thôi. Nếu phấn của chúng bay qua và phối hợp với giống khác, giống đó cũng sẽ mang Gien vô sinh. Bạn nghĩ thế nào nếu con người, chim chóc, thú vật đã ăn phải lọai thực phẩm vô sản này?

Xin giải thích thêm lọai này cho các bạn hiểu: khi hạt của cây bắt đầu thành hình (lúa, bắp, Canola….) những tế bào trong hạt đó tiết ra hóa chất giết cái MẦM của hạt giống đó khiến chúng không thể mọc thành cây khác sau khi chín mọng. Nếu những hóa chất đó đi vào cơ thể con người, thú vật, các bạn nghĩ sao?
ĐôĐH st

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

NHỮNG ĐIỀU (NGAY CẢ) HARVARD CŨNG KHÔNG DẠY BẠN"

Qua một vụ cướp nhà băng (được cho là ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa)


Khi xông vào nhà băng, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!"
Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.

 Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"

Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!
 Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"


Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"
Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở"


Sau khi băng cướp đã bỏ đi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hãy để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số tiền bị băng cướp lấy mất!"
 Điều này được gọi là: "Té nước theo mưa - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"


Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"
 Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất"

Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống chỉ để lấy được 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế ấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"
 Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng"


KẾT LUẬN: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối.
Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại niềm vui cho bản thân, cho những người xung quanh mình. 
Minh Nghĩa  st