Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2020

LỜI CẢM ƠN


 Thứ bẩy 28.11.2020 K22 tổ chức thành công tốt đẹp buổi gặp mặt nhân ngày kn 70 năm thành lập trường Nguyễn Trãi - Ba Đình.

Ban Liên lạc K22 Nguyễn Trãi: xin chân thành cảm ơn BGH và các thầy cô giáo trường Nguyễn Trãi.
Xin chân thành cảm ơn các thầy các cô giáo chủ nhiệm k22 đã tới dự.
Xin cảm ơn tất cả 75 học sinh k22 đã tới dự.
Xin chúc các thầy các cô giáo và các bạn k22 mạnh khỏe và hạnh phúc.










Văn Trung


Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

XANH HAY TÍM



Nhớ lại một bài thơ cùng thuở chúng mình.




    
Em hỏi tôi "Yêu màu xanh hay tím?"
Tôi biết nói sao yêu màu tím hay xanh
Khi hoa xuân về nở trên cành
Muôn sắc muôn hương muôn màu rực rỡ
Tôi nhớ lắm những đêm dài không ngủ
Tình quê hương da diết cháy tâm hồn
Nhớ màu xanh bát ngát xóm thôn
Dòng sông xanh lững lờ uốn khúc
Mái nhà ai xanh màu khói biếc
Làng quê xanh bãi lúa nương dâu
Nhớ buổi hành quân nối bước theo nhau
Lá ngụy trang xanh màu chiến dịch
Xanh cánh rừng xanh rì rào suối ngọt
Buổi trưa hè xanh bát nước chè thơm
Xanh mái tóc trẻ thơ, xanh mái tóc người thương
Ôi đôi mắt em biển trời xanh thẳm
Nhớ tầu dừa xanh nghiêng mình soi nước
Trên cánh đồng xanh bát ngát phương Nam
Những cánh chim phơi phới bay ngang
Tôi yêu lắm màu xanh ước vọng.

Em hỏi tôi: "Yêu màu xanh hay tím?"
Tôi biết nói sao yêu màu tím hay xanh
Những con đường lầy lội chiến tranh
Đường ra trận lắm đèo nhiều dốc
Những người lính hành quân đánh giặc
Nhìn trời yêu màu tím hoàng hôn
Đồi hoa sim nở tím bên đường
Bếp lửa rừng khuya tím nồi gạo cẩm
Tôi đã viết những bài thơ đẹp lắm
Dưới vòm trời tím ngắt đêm hè
Những cánh buồm tím rộng tay che
Bên sông Hương rộn rã tiếng đi về
Cả mặt sông cũng lên màu tim tím
Màu tím áo em nón nghiêng che
Huế quê em hay một mùa hoa sim tím
Ôi màu hoa son sắt thủy chung
Những giọng hò mái đẩy trên sông
Nghe day dứt chồng thương vợ nhớ
Dù cách xa bên ni bên nớ
Đôi bờ vẫn một dạ thương nhau
Cánh nón chưa che chung cả đôi đầu
Trang giấy tím những dòng êm ả.

Em hỏi tôi: thôi cần chi nhắc lại
Khi mặt trời vừa rạng ánh bình minh
Tôi sẽ yêu mãi màu xanh
Màu tuổi trẻ tương lai màu hy vọng.
Tối hoàng hôn mặt trời xế bóng
Trái tim tôi màu tím sẽ thay xanh
Tâm hồn tôi vẳng khúc hát tâm tình
Và em ạ muôn màu đều rất đẹp
Trong lòng tôi mến yêu tha thiết
Xanh ước mơ và tím thủy chung.


Mai Ngữ

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018


Thầy Nguyễn Duy Luân, người thầy dạy Toán cấp III Nguyễn Trãi chúng ta, đồng thời cũng là một người có tâm hồn thơ lai láng. Blog xin trích đăng một số bài thơ của thầy nhân xuân Mậu Tuất, đã đăng trên Facebook 

CỤ ĐỒ
Phố nhỏ buồn tênh vẫn cụ đố
Sân chùa lặng lẽ tiếng ni cô
Thầy gìà vẫy bút mừng xuân mới
Chữ tốt chuyền tay gửi tận mồ
Gió lã cành say nghiên bụi phủ
Ai người mộ chữ ngắm người tô
Sầu đong mỗi lúc niềm thi hứng
Có phải nồng mơ vãn Thúy Hồ

 21/2/2018


TRỞ LẠI HUẾ 
Huế vẫn đây mà, Huế thuở xưa
Con đường lặng lẽ , gió xuân lùa
Cô em xứ Huế buồn thơ mộng
Vẫn bạn đôi tình nép dưới mưa


Vườn xưa đăm đuối thân yêu lạ
Ngõ trúc đơm sương đón kẻ về
Mái ngói sẫm màu năm tháng nhớ
Tường hoa niềm nở cõi tình mơ
Vẫn rặng cau cao , thoang thoảng ấy
Một giải hương lồng bóng nắng thưa
Nét chạm hoành phi hằn dấu vết
Như thầm đau đáu giấc mơ xưa
Một dáng dịu dàng qua lối nớ
Thon thon tím ngát tưởng nàng thơ
Con đò thuở trước dường đi mãi
Để lạnh tình tôi biết chốn mô
Đi qua phố cũ triền sông vỡ
Sóng nhẹ mênh mang bao kẻ qua
Mái đẩy câu hò còn ai oán
Dòng sông tím ngát nắng rơi nhòa
20/2/2018

 VỸ KHÚC 
Vỹ điệu vang bồng khúc điểu âm
Như dường thổn thức trộn vào tâm
Đàn cò vẫy goi chân trời mới
Cánh vạc reo vang giữa biển đằm
Khắc khoải sầù duyên bền nghĩa nặng
Êm đềm dáng liễu ngậm tình thâm
Mơ màng sóng dậy phương nào gửi
Trắc trở yêu thương mộng vỹ cầm

19/2/2018

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

Tổ quốc nhật ký – Đỗ Quyên


(Trích trường ca)
(Tng M T quc & thân nhân, bn hu trong mt chuyến v)

Như đã giới thiệu các bài đăng trước, thời gian qua, bạn Đỗ Ngọc Thủy (Đỗ Quyên) đã trở về thăm lại đất nước, gia đình, bạn bè và những người thân. "Tổ quốc nhật ký" , trường ca của Đỗ Quyên, đã đong rất nhiều cảm xúc trong quãng thời gian này. Trên Blog, chúng tôi đã giới thiệu 2 chương "Việt Nam đây, đất nước đâu?" và "Sài Gòn Sài Gòn " của trường ca. Bài này chúng tôi xin giới thiệu thêm đến các bạn một phần mới trong trường ca.

“Ai đi muôn dm non sông,
Đ ai cha cht su đong vơi đy.”
(Ca dao)


Nhân vt chính: T qucNgười, Ta, Cha, M, Anh, Em
Không gian: các tnh thành, khu vc  Canada, Đài Loan, Vit Nam và nhiu khong không trung Thái Bình Dương
Thi gian: na sau mt mùa thu

M
Ngày trước cui – 17 tháng 10 năm… – White Rock

Có bông hng Em trng cui v
màu sót
soi sut
mưa gió thu tt
ti tuyết đông

Ngày mt Em đi
Đt nước vơi đy

N các trang báo
nhng li nói vô ngôn, nhng dòng thơ ba mt
nhng người mi chết lũ quét ngang giường nước
mt người va được chào đi vuông tròn by ký lô gam

M không dành cho Anh hai đt nước
Cha không dy Anh cn hai T quc
Yêu Em
Yêu Người –
là điu Anh được t Cha M nhiu hơn

Yêu Em đến đ trăng tròn
yêu sang tri đt đu ghnh cui khe
Yêu Người ln c xuân hè
yêu qua thiên đa li nghe ging bình

Yêu Em mãi
Mãi yêu Người
Sông bây nhiêu nước máu đi by nhiêu

Yêu Em mãi
Mãi yêu Người
Mt câu T quc mt li thiên thâu

Vit Nam đây, đt nước đâu?

Hà Nội – Vancouver, 17/9 – 3/12/2017
ĐỖ QUYÊN


Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2017

Sài Gòn Sài Gòn*)

 (trích trường ca)



(Tặng Mẹ Tổ quốc
& thân nhân, bạn hữu trong một chuyến về)

Sài Gòn Sài Gòn mươi năm Ta trở lại
Nửa gia đình bỗng già đi mất hình
Dáng của tuổi một nhà quanh bụng Mẹ
Bên lời Cha anh chị em tự tình

Ta trở lại mươi năm Sài Gòn Sài Gòn
Dân số Người gia tăng hơn triệu rưỡi
Đô thị mới bóng xưa đâu còn nữa
Mấy chục ngàn đôi con mắt ngó lơ

Sài Gòn Sài Gòn Ta trở lại mươi năm
Xe cộ muốn mạnh nhanh gió mưa đòi căng rộng
Phố là biển chớ không còn sông nữa**)
Tỏ tỏ mờ mờ nay Hòn Ngọc Viễn Đông

Mươi năm Ta trở lại Sài Gòn Sài Gòn
Áo dài trắng học trò bay không cánh
Từ ấy nhìn Người chất ngất
Ngây thơ nắng sớm đô thành

Sài Gòn mươi năm Ta trở lại Sài Gòn
Kẹt quá trời ôi cái chuyến bay
Tám chuyện trăm năm tùm lum thăm già hỏi trẻ
Bia rượu ngàn lời chẳng muốn say

Ta trở lại Sài Gòn mươi năm Sài Gòn
Giang hồ văn đàn người liên kẻ dứt
Văn Sài Gòn thì thôi rồi
Nhưng báo Sài Gòn bực nhứt thơ (hiện đại) Sài Gòn là số dách tình ơi

Sài Gòn Ta trở lại mươi năm Sài Gòn
"Tháng Tư không có ngày ba mươi mốt!"
Là lời đáp khi những đứa con hỏi Mẹ Tổ quốc
"Nếu không có ngày ba mươi tháng Tư?"

Mươi năm Sài Gòn Ta trở lại Sài Gòn
Sài Gòn vẫn ăn nhiều Sài Gòn vẫn nhậu nhiều
Nhìn cũng nhiều làm cũng nhiều
Chỉ hổng có nói nhiều như Hà Nội

Sài Gòn mươi năm Sài Gòn Ta trở lại
Người Sài Gòn là người đang ở Sài Gòn
Không có người Sài Gòn trong tự vị
Cũng thế con gái Sài Gòn có trong yêu

Ta trở lại Sài Gòn Sài Gòn mươi năm
Vẫn chẳng quen Người mùi hoa sữa
Giọng nói Người trên cả Ô kê Salem
Còn những điệu cười thì chưa thực rõ

Mươi năm Sài Gòn Sài Gòn Ta trở lại
Bùng binh nào Người cũng quay thế mãi
Từ ngõ Hà Nội đến hẻm Sài Gòn
Thấy Tổ quốc cong đúng hình chữ S

Sài Gòn Ta trở lại Sài Gòn mươi năm
Chú em kế lâm bệnh ngồi xe lăn
Lật tập Kiều Ta vừa đưa tặng
Ngước mắt Mẹ ơi thêm một xa xăm...


Hà Nội - Vancouver, 17/9 - 7/12/2017
Đỗ Quyên
-------------
*) Trích bản thảo đang làm cho trường ca "Tổ quốc nhật ký"
**) “Phố bỗng là dòng sông uốn quanh” (Ca từ Trịnh Công Sơn)



Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Đỗ Quyên
Việt Nam đây, đất nước đâu?*)

 (Tặng Mẹ Tổ quốc & thân nhân, bạn hữu ở bên tôi trong chuyến về vừa qua)

+++



Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mẹ ơi con hỏi câu này phải chăng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Con về con hỏi một câu tự lòng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mẹ rằng chậm hỏi muộn sầu mai sau...
*

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Lời này liệu đã tự ngàn năm xưa...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Đông A hào khí ngàn sau có còn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Sài Gòn lục tỉnh xưa**) rồi, Sơn Nam...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Bà Nà một đỉnh kia sâu mất hồn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Hoàng-Trường Sa đấy cái đau sống còn...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Thuyền nao có cập Vũng Tàu nhớ cho...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Huế thưa dạ núi Ngự chừ vắng sông... ***)

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Thăng Long hồn cổ ai nhàu lòng ai...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Máu con dân đỏ sông Hồng ngàn năm...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Theo quan họ hát tới câu dối lòng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Mù Cang Chải gió xô màu khói sương...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Cổng trời đá núi gạt đầu ngóng mây...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Người Việt ấy, tộc Việt mình đó chăng...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Âu Cơ mẹ đếm con còn mấy mươi...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Một đêm Bắc Mỹ tóc màu tuyết sa...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Muôn người con hỏi một câu muôn đời...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Một lời hỏi mang triệu câu trả lời...

Việt Nam đây, đất nước đâu?
Đất nước đâu - Việt Nam này, Việt Nam!

Việt Nam đây, đất nước đâu?

Hà Nội - Vancouver, 18/9 - 20/10/2017
Đỗ Quyên
-------------
*) Ghép trích từ bản thảo đang làm cho trường ca Đất nước nhật ký
**) Tên một cuốn sách của Sơn Nam
***) Đảo tứ thơ Bùi Giáng




Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Mùa Thu Nhớ Bạn



Mùa Thu Nhớ Bạn
Đoàn Thanh Liêm

Mùa Thu chợt đến - lòng man mác
Nhớ Hà nội xưa - thuở thiếu thời
Bạn bè năm ấy – giờ đâu nhỉ?
Kẻ vắng người còn – dạ khó nguôi!


ĐĐH st

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Lời thỉnh cầu ở nghĩa trang Đồng Lộc


- Mười bát nhang, hương cắm thế đủ rồi
Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như cỏ trong thung, như nắng trên đồi.

- Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa
Ơi các em tuổi quàng khăn đỏ
Bên bia mộ xếp hàng nghiêm trang quá
Thương các chị lắm phải không, thì hãy quay về
Tìm cây non trồng lên đồi Trọ Voi và bao vùng đất trống
Các chị nằm còn khát bóng cây che.

- Hai mươi bảy năm qua, chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chỗ nằm, lại trở về Đồng Lộc
Thương chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
Bữa ăn cuối cùng, mười chị em không có gạo
Nắm mì luộc chia nhau rồi vác cuốc ra đường.

- Cần gì ư ? Lời ai hỏi trong chiều
Tất cả chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm xuống mộ rồi, mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang.

Đồng Lộc, 5 - 7- 1995

Vương Trọng

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Hôm nay sẽ thành quá khứ



"Con người sinh ra trần trụi và chết đi cũng không mang theo được gì. Tất cả những giá trị chân thật mà chúng ta có thể có được luôn nằm ngay trong cách mà chúng ta sử dụng thời gian của đời mình. Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian trong cuộc sống? Đó là một câu hỏi không ai có thể trả lời được. Có thể là mười năm, hai mươi năm, có thể là một năm, có thể là vài ba tháng... nhưng cũng có thể chỉ là trong chốc lát nữa thôi."
Tôi k tiếc thời gian đã trôi qua bởi mình k thể thay đổi được nhưng tôi luôn trăn trở liệu mình có thể làm gì hôm nay, ngày mai.... cho chính những điều mình dự định mà chưa làm được, mong mình có thể mang lại hạnh phúc và niềm vui cho những người thân yêu của mình, bạn bè minh. Hãy để thời gian mỗi ngày là dòng suối trong mát chân tình chảy mãi... Rồi hôm nay sẽ thành quá khứ... chính những điều đó đã thôi thúc tôi viết

Hôm nay sẽ thành quá khứ
Mặt trời lên rồi đó
Lấp lánh ánh dương hồng
Giọt sương đêm hoài mong
Hóa thân thành mây biếc
Lũ chim non ríu rít
Gọi nhau trên mái tôn
Cháu nội thì lon ton
Chào bà đi nhà trẻ
Cỏ bên đường dẫu bé
Cũng muốn vươn lên cao
Nhận nắng mưa mau mau
Đơm hoa và kết trái
Thời gian trôi hớt hải
Sau mỗi buổi bình minh
Là hoàng hôn đợi mình
Nhanh chân lên, hãy vội!
Thời gian không chờ đợi
Mau mau dậy đi thôi
Nếu lần lữa… để mai
Là mình đang hoài phí
Hôm nay thành quá khứ
Chẳng lấy lại được đâu
Dẫu có tiếc bao nhiêu 
Thì cũng là quá muộn

2/1/2014
Thu Phong


Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

“Sách xanh”
Trường ca nhớ bạn của Đỗ Quyên

VanVN.Net – Trang đầu tiên của tập bản thảo trường ca “Sách xanh”, nhà thơ Đỗ Quyên gửi VanVN.Net ghi trân trọng lời đề: “Tặng Đà Linh – Nguyễn Đức Hùng (1958 – 2013)”. Đỗ Quyên viết tiếp: “Đà Linh bình thường như bao dân Việt khác. Và con người anh, văn chương anh ôm ấp rất nhiều khác thường. Có đôi cái theo riêng tôi phải nói là “phi thường”, trên mặt bằng biên tập và xuất bản Việt Nam đương đại. Sự phi-thường ấy không tự thân: phi-thường chỉ để cứu giải những bình-thường.” VanVN.Net chọn đăng hai chương đầu và một chương cuối trong trường ca “Sách xanh” nhân 100 ngày nguyên mẫu – nhà văn Đà Linh xa bạn bè văn chương và bạn đọc (ngày 07/1/2014).
… Từ đất
mỗi cuốn sách
mọc lên…
(Đ.Q.)


I. TRÒ CHƠI TIẾP TỤC

Sau khi trồng trên đời
các cuốn sách
                       xanh
bạn nằm xuống

Ý tôi còn muốn nói
Đẹp xiết bao những nấm mồ người-làm-sách

*

Từ đất
          sách mọc lên
Mãi như thế

Tiếp tục các trò chơi
chúng ta vẫn có thể
hữu ích
hay vô tăm tích
theo mỗi cây chữ        

Các cuộc chơi viễn liên
đã khác không gian khác thời gian, nay thêm chiều kích thứ ba
gọi nôm hồn vía
Cứ dùng lối nói dân gian thay vì diễn ngôn khoa học
mọi người sẽ hiểu vì sao

Trên đó dễ dàng với chữ hơn
phải thế không
                        nếu không, vì sao đi vội?
mà thôi tôi sẽ không cố hỏi
(như đang cố sống cố viết, cố ngủ cố thở, cố ăn cố yêu)

Sinh ra từ đất
khó ở chỗ
               chữ phải thăng hoa
Những chữ hạnh phúc
lên cao vọi
hoặc ấp ủ lòng người hạ giới
rồi tự hóa thành vật dụng thường
hay tan vào không trung làm nhân cho vì sao tương lai

Nếu chúng trần trụi
lam nham mặt đất
lũ chúng ta trọng tội
những chữ bất hạnh

*

Các nhân vật của bạn
‘tôi vào Đà Nẵng học’ [1], ‘Mạnh và Đình đi bộ đội’, ‘Tùng và Bách vào Đại học Bách khoa’
có thể mang thân phận cũ có thể đổi thay tùy nghi
điểm nhìn mới trên đó
Với tôi
không nệ áo khoác thầy tu khi nhằm đích tâm kinh
các nhân vật sẽ không địa chỉ tùy thân
thậm chí còn đánh tráo cho nhau chức năng nghệ thuật
Có quan trọng lắm đâu
                                     chọn lựa thi pháp
Thi pháp là gì nếu không chuyện cái cốc cái ly?

Bạn có đôi bàn tay mượt và
hơi run run nâng ly bia nhấp miệng
lần đầu tiên chúng mình chạm mặt tôi phát hiện (dù đọc biên tập từng biết tay nhau!)
quán đêm Hàng Than
         gió sông Hồng phả lên lạnh
Sáng sớm hôm sau gặp lại đôi bàn tay ấy, khác
rắn rỏi, nhà bạn, cùng nhau tỉnh giấc, sang bên kia đường viếng nhạc mẫu Dương quân
Vòng hoa kẻ sĩ sao mà nặng

Các nhân vật của bạn
đứa một đầu cực sành điệu làm giàu bất lương
đứa một đầu cực ngơ ngơ nghèo khó hóa điên
mấy đứa ở giữa xúm xít san bằng xí xóa
Chắc tôi không trong số đó
nên đã làm người dẫn truyện hôm nay

Biết bạn có cặp da đen
nặng những bản thảo xanh
còn thấy bảo đi đâu cũng kè kè cắp giữ
tôi nhìn hoài không thấy
Trong nhà ngoài phố những điệu cười hiền những điệu cười hiền

Các nhân vật của bạn
‘năm thành viên hợp thành một băng, gắn bó suốt những năm phổ thông’
Tôi mỉm cười, buột miệng cha nội lãng mạn
những tưởng
thời bình
               hậu hiện đại
hết mô típ “tứ tử trình làng”[2], “năm anh em trên một chiếc xe tăng”[3]  
nhân vật văn học thứ dữ, cũng là thứ thiệt, độc lập tung hoành
Thế mà truyện bạn đẩy độc giả vào trận chiến đô la nhà đất
bàn tay người lớn làm đồ giả trong trái tim thật học trò
Về cấu trúc ý đồ, xin khẳng định:
  Được!


II. MIỀN HOANG TƯỞNG

Anh được tới với em trong một chương
                                                               bản trường ca khóc bạn
Chúng ta có các trang dài
                                         những chữ những chữ đầy

Để cười tháng ngày xa biệt
và để khóc nỗi buồn gánh chịu
                                                  lẻ loi
Bạn anh - sự chết đến và đi, như một lần lật khuôn sách ngỏ

Chuyện cũ
     em biết ít nhiều
Có lão nhà văn suốt đời cặm cụi
xây tòa nhà bằng trang báo trang văn
gió vào cửa này lão dựng cửa kia
cứ thế, đúng là gió lùa nhà chữ
Em sẽ cười vuốt tóc anh, nhại, miền hoang tưởng của các ngài là những trang mơ
Em có nhớ nhân vật vừa nuôi lợn vừa làm thơ
thơ chảy xanh khúc sông phân đục
lợn nuôi người
thơ hại người thơ
người không bỏ thơ
người bỏ lợn

Viết đến đây, ngưng, ra tìm khoảng sân con con miền hoang tưởng của mình
có khóm hồng chờ trong lạnh cuối thu
Vầng trăng, anh không thể hy vọng, biết bao kẻ khác mỏi mòn trông, từ những toán bác sĩ trong đêm chữa trị nạn nhân bão Haiyan cho tới con mèo hoang nhớ chủ

Làm thơ, chỉ cần hưởng hương khuya
lấy hồn em và xin vía
         các thi nhân của những đóa hồng
Heine, Nguyễn Đức Sơn
 hai ta chung đọc có lần
Đừng tiếc, bạn anh không viết về hoa
bận lắm với những ‘mẹ con’, ‘dòng sông’, ‘ngôi nhà’ và ‘bàn tay sáu ngón’
đấy miền hoang tưởng của chàng
trên kia sẽ còn bận mãi

Thơ viết giữa hai bước chân một của ánh điện một của ánh đêm
giữa hai bàn tay một về người âm một về người dương
vượt miền hoang tưởng này sang miền hoang tưởng nọ không thị thực
bởi anh, thi sĩ đời em

Giữa khe hở sự sống cái chết, tìm lại nhau
chương mục của bản trường ca dành cho chúng ta nhích dần tới dòng kết
Đừng lo
khoảng trống thi ca là của ái tình
Không bài ca nào đặc những nhạc, lời
trừ các tử ca thủ tiêu thi tính

Tiến về Hà Nội theo phiên bản đời thường trẻ trung[4]  
anh nghe trọn khi viết chương đầu
   trùng dịp 90 năm ngày sinh nhạc sĩ
Chương này tất nhiên hòa trong Bésame Mucho[5] em thích
Mẹ và con - chương tiếp, dự tính Thương về miền Trung[6] (của chàng)
Khó nhất, anh lo, chương chót
Điệu van xơ Wiener Bonbons[7] cuốn hút hay thê thiết Bèo dạt mây trôi[8]?

Quá giang trường ca viếng bạn
đường lối trữ tình không thể riêng tư
thi tứ đến sau vần điệu
và dằn vặt đâu còn hiển lộ như xưa

Chỉ thoáng nghĩ về em
là bầu bạn giang hồ văn chương chạy lại
mọi đồ vật, sự việc hết muốn thành thơ
chẳng được như Đỗ Phủ, Tchekhov mong đợi

Viết xong chương này
thân xác chưa trọn ngàn con ong kéo đến
trái tim thiếu đầy ngàn con bướm đậu lên
anh mất phần thi sĩ, một đêm nay

Chóp nhà cao ngày nao trong bài thơ tiễn biệt
kia, vẫn ngã tư trung tâm của những mùa thu ướt
ngó xuống bản thảo cười nhạo
em có thấy
                 em có thấy không

Thu phong
từ thơ Tản Đà lá hàng xóm rơi ngang Hà Thành thế kỷ trước tới Vancouver hôm nay
Em,
anh từng viết, mùa thu đến trên những bàn chân lá
tiếp, qua những mắt lá
                                    mùa thu ra đi

Em,
chúng mình còn đây sao như
một người - hoặc anh hoặc em - hết sống trước một người

Có những khi
                      anh đã thơ như kẻ không được thơ, đã thở như người không được thở
nghĩ về em đang nhớ anh mà không thể nghĩ về anh
Rồi nơi chốn hai chúng mình lại đổi
Trái đất tròn lắm lúc cũng vuông vuông

Trái đất tròn lắm lúc vuông vuông
để cho những nhà văn nhà thơ khốn khó
miền hoang tưởng dài mãi sâu thêm

Trái đất tròn lắm lúc vuông vuông
để cho những kẻ thương yêu nhau khốn khổ
miền hoang tưởng không rộng cao hơn

Trái đất tròn lắm lúc đã vuông vuông.


XV.

Sau khi trồng trên đời
các cuốn sách
                       xanh
bạn nằm xuống

Tôi còn viết mãi:
Đẹp xiết bao là những nấm mồ người-làm-sách.


Đỗ Quyên
Vancouver, Giáng sinh 2013
(Trích đoạn cho giỗ 100 ngày Đà Linh 7/1/2014)

-----------------
Chú thích

[1] Trong phần thơ của trường ca này, các câu, chữ giữa ngoặc đơn ‘’  là trích từ những tác phẩm đã dẫn của Đà Linh.
[2] Truyện ngắn của Hồ Anh Thái.
[3] Bài thơ của Hữu Thỉnh.
[4] Bài hát của Văn Cao do Tạ Quang Thắng, Bảo Trâm và Sinh viên Tuổi 20 trình diễn.
[5] Tình ca Mexico của C. Velázquez.
[6] Ca khúc của Duy Khánh.
[7] Bản nhạc Áo của J. Strauss II.
[8] Khúc dân ca quan họ Bắc Ninh.