Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

ĐÊM PARIS

Jacques Prévert 
Nhà thơ Pháp (1900- 1977) 

Ba que diêm lần lượt đốt trong đêm
Que thứ nhất để nhìn rõ khuôn mặt em
Que thứ hai để nhìn rõ mắt em
Que thứ ba để nhìn rõ môi em
Và sau đó là bóng tối
Nhớ lại tất cả khi ôm em vào lòng...

Xuân Hòa st

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

NGHĨ LẠI VỀ PAUTÔPXKY

Bằng Việt

1.

Ðồi trung du phơ phất bóng thông già.
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu…

” Lẵng quả thông ” trong suối nhạc nhiệm màu
Hay ” Chuyến xe đêm ” thầm thì mê đắm
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.

- ” Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện ” Tuyết “?
Có tiếng chuông rung và con mèo ” Ackhip ”
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong…”
Xa xôi sao… Thời thơ ấu sau lưng!

2.

Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu,
cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi , sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.

Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời.
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi…

Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng.
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.

Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao…

Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!

3.

Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi… Có thể…
” Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ”
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm…

Pautôpxky là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại:
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu,
anh hiểu rằng không phải…
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!

Ðưa em đi… Tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn. Và Pautôpxky đã chết!
… Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện ” Tuyết ”
Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!
Đô ĐH st

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

THĂNG LONG


Đỗ Trung Lai
Có một Thăng Long huyền thoại
Rồng lên từ phía sông Hồng.
Có một Thăng Long áo mỏng
Gió đùa quanh tấm lưng ong.

Có một Thăng Long Sát Thát
Tinh kỳ rợp Đông Bộ Đầu.
Có một Thăng Long thơm ngát
Mặt hoa nồng nàn đêm sâu.

Có một Thăng Long Nguyễn Trãi
Chong đèn viết sách bình Ngô.
Có một Thăng Long mềm mại
Tựa vai ta, bước bên hồ.

Có một Thăng Long Lê Lợi
Giặc tan, trả lại gươm thần.
Có một Thăng Long mắt sẫm
Môi cười như đóa hoa xuân.

Có một Thăng Long Nguyễn Huệ
Ngựa phi trong sắc hoa đào.
Có một Thăng Long e lệ
Mắt nào góc phố tìm nhau.

Có một Thăng Long xa lắm
“Lối xa, xe ngựa, hồn thu…”
Có một Thăng Long đang thở
Bên ta, từng phút từng giờ.

Có một Thăng Long Hoàng Diệu
Treo mình tử chiến giữ thành.
Có một Thăng Long chung thủy
Chờ nhau mấy cuộc chiến tranh.

Có một Thăng Long cờ đỏ
Bay quanh tóc bạc Bác Hồ.
Có một Thăng Long bé nhỏ
Không bao giờ thôi mộng mơ.

Có một Thăng Long bốc cháy
Đưa tiễn trung đoàn Thủ đô.
Có một Thăng Long hờn dỗi
Bên thềm, mắt ướt như mưa.

Có một Thăng Long mũ lưới
Bộ đội vào năm cửa ô.
Có một Thăng Long dẫn cưới
Bằng cả một đoàn xích lô.

Có một Thăng Long lẫm liệt
“Pháo đài bay” rụng mặt hồ.
Có một Thăng Long răng trắng
Cắn vào quả sấu đầu thu.

Có một Thăng Long bỏ ngỏ
Giặc vào không còn đường ra.
Có một Thăng Long gót đỏ
Tóc dài bên liễu thiết tha.

Có một Thăng Long thương nhớ
Người đi mở cõi mơ về.
Có một Thăng Long thon thả
Khép hờ vạt áo ngoài kia.

==============================
Nguồn: http://antgct.cand.com.vn/vivn/nhanvat/2010/3/53472.cand

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

THƠ RASUL GAMZATOP


Có thể nói tình yêu là trường học,
Nơi không phải ai muốn học, cứ vào,
Nơi thầy giáo là nụ cười, tiếng khóc,
Bắt học trò làm việc khắt khe sao!

Tôi đã đọc nhiều sách hay và hiếm,
Học càng lâu, càng thấy rõ một điều:
Khó có thể thành công nhờ kinh nghiệm
Của những người thất bại với tình yêu.

Tôi cố học, nhưng không vào, trầy trật,
Thường vấp đau, thi trượt, nợ bài,
Thường phạm những sai lầm nghiêm trọng nhất,
Lí luận, thực hành không sắc sảo, thường sai...

Thành ra tôi hầu như không tiến bộ
Dù đã học suốt đời trong trường đó.



Thái Bá Tân dịch


Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Thu say

Thu Tâm
Thu vẫn ngọt ngào đến ngất ngây,
Trời Thu đưa gió nhẹ hây hây.
Bên hồ lộng lẫy tàn cây đứng,
Ðáy nước rạng ngời bóng lá lay...
Từng cụm nắng vàng hờ hững lướt,
Một vùng mây trắng lửng lơ bay.
Dịu dàng Thu đến Thu say đắm,
Nhè nhẹ đi vào giấc mộng say.
Đô ĐH st

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Một mùa đông

Lưu Trọng Lư

Ảnh minh hoa từ intenet
 
......
Ðôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói,
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói,
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi
Qua rồi mùa ân ái,
Ðàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa,
Một ngày một cách xa.

Ðây là giải Ngân-hà
Anh là chim ô-thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua.

Ðể mặc anh đau khổ
Ái ân giờ tận số
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng!
..........

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Đêm Hà Nội


Đoàn Mạnh Phương

Ta mến yêu Hà Nội về đêm
Sau ồn ã thường ngày có một Hà Nội khác
Không xô bồ bon chen gấp gáp
Giữa yên bình
Thành phố thật mình hơn.

Đêm mơ màng
Đêm mượt như nhung
Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa
Thành phố thức với bao điều quyến rũ
Dạ hương bay mơ mộng một tình yêu

Đèn toả sáng
Xanh mềm trên ngõ tối
Gió dịu dàng ve vuốt say mê
Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu
Tận cùng đêm
Hào phóng đón ta về

Ta ao ước sau một ngày mệt mỏi
Hà Nội có phút giây để được thật là mình
Thành phố sống với từng trang cổ tích
Xin đựơc yêu Người
Như yêu một người yêu…
Ngọc Lương st

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

ĐÔI BỜ

B. Akugiava ( Thái Bá Tân dịch từ nguyên bản tiếng Nga )

Suốt đêm qua trời mưa
Lên lá xanh, càng mục.
Ai cũng nói rằng em
Được yêu và hạnh phúc.


Cả em, em cũng tin.
Dù trái tim không vậy -
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy.


Đàn chim bay từng đôi,
Như sóng kề bên sóng.
Các bạn gái có đôi,
Chỉ mình em thất vọng.

Nhưng em chờ, em tin,
Dù trái tim không vậy -
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy.

Suốt đêm qua trời mưa,
Nhưng bình minh đã tới.
Chỉ mình anh, mình anh,
Mình anh em chờ đợi.

Em chờ và em tin,
Dù trái tim không vậy -
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy...

ДВА БЕРЕГА

Ночь была с ливнями
И трава в росе,
Про меня "счастливая"
Говорили все.

И сама я верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки.

Утки все - парами,
Как с волной волна,
Все подруги с парнями,
Только я одна.

Всё ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки.

Ночь была, был рассвет,
Словно тень крыла.
У меня другого нет,
Я тебя ждала.

Всё ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки...

LỜI BÀI HÁT TIẾNG VIỆT
Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta,
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa...

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa...

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa...
*****
Nghe bài hát
Câu kết của nguyên tác "Мы с тобой два берега у одной реки" nghĩa là "Em và anh như hai bờ của một dòng sông ", Phải chăng chẳng bao giờ gặp được nhau ?
Bài thơ được phổ nhạc và bài hát cũng mang tựa đề Đôi bờ ( đã được dịch hát bằng tiếng Việt) . Từ nguyên tác thơ, sang phần dịch rồi tới lời bài hát đều có sự khác biệt đôi chút . Tuy nhiên tình cảm của người thiếu nữ trong’’ Đôi bờ’’ thật tha thiết và cảm động.
Một bài hát hay theo thời gian phải không? Về tác giả bài thơ Vt đã seach trên google thấy nhiều tên khác nhau. Không rõ chính xác là ai?

VT st

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

VỀ ĐI – VỌNG PHU !

Thơ : Bùi Hoàng Tám

Về đi - Vọng phu!
Mọi hi vọng đều qua rồi
Người đi không thể về được nữa
Về đi em
Trời quê mình vốn nhiều giông gió
Em và con mỏng manh chống trả thế nào!?

Về đi em
Người đời yêu nhau người ta chờ nhau
Dẫu là đá
Dẫu không còn là đá
Nhưng con em trên tay em đang đói lả.

Em hóa đá vì chồng
Con hóa đá vì ai?
Em hóa đá vì chồng
Con
HóaĐá

Ai...!?

(Bài thơ đã khiến bao người yêu thơ, yêu cổ tích Nàng Vọng phu đồng cảm. Bởi cho rằng, đó là cách nhìn mới về một sự hy sinh vô ích.)
Blogers 10H st

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

SỢI TÓC

Theo nhận xét của nhiều bạn trên Blog, 1 comment bài "GHÉP ĐÔI" có giới thiệu bài thơ "SỢI TÓC" của bạn Ngọc Hà, là một bài rất ấn tượng. Chúng tôi xin chuyển comment đó thành bài đăng dưới đây.




Bloggers


SỢI TÓC



Phạm Đình Ân




Em tặng tôi sợi tóc của em
rồi ngày tháng vèo trôi,
em không nhớ nữa.

Năm mươi năm sau
khi tìm được về chốn cũ
tôi gặp một bà già tóc bạc
bà chẳng biết tôi
tôi tặng bà sợi tóc

Bà khóc
sợi tóc vẫn còn đen...





Ngọc Hà st

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Một bài trường ca có chí khí:

Trường ca cây cà


Tác giả: Phùng Quán



Tháng Sáu25

Ba mươi năm trước
Tôi chết giữa Hồng Hà sóng dữ
Tôi lại hồi sinh giữa xanh thẳm Hàn Giang
Chính cây cà quê mùa lao lực
Đã dạy tôi dũng khí bền gan!
Chương 1
Cây cà
Quả da trinh nữ
Cuống hoa văn tiền sử
Hoa tím sắc xuân
Lá xanh men ngọc
Thân lao lực màu quê.
Chương 2
Thương cây cà
Chắt nắng
Gạn mưa
Mà xanh
Mà tím
Tím chỉ còn cuống
Xanh chỉ còn xương
Chương 3
Lời cây cà
Biết khổ đấy
mà không ngại khổ
Bởi đất sinh là để làm cà
Mặc cho sâu róm đầy cành
Rễ còn bám đất
Còn khôn nguôi tím nguôi xanh
Chương 4
Cà giống
Bạc tóc học trồng cà
Tôi mới hiểu ra
Vì sao Gióng
Trước khi lên ngựa sắt
Vung roi trừ giặc
Chỉ ăn cơm cà
vì gióng biết
Trong trái cà lao lực khiêm nhường
Ẩn giấu
tiềm tàng
Cái bền gan của đất
trí khôn của nước
Cái ngoan cường không khuất của cây
sức mạnh của những gì rất thật
Tấm lòng thơm thảo của dân
ăn hết bảy nong cơm
Ba nong cà
Chú bé không cha
Làng Phù Đổng
Đứng dậy vuơn vai
thành Thánh Gióng
Người cứu nước khổng lồ
Chương năm
Cà Nghệ
Cà Nghệ
thịt giòn
ruột đặc
Người Nghệ
tiện tằn , chân chất
Muối một vại cà
Ăn một năm
Sử kháng chiến ngàn trang
Người Nghệ ưa vắn tắt:
- Đánh Pháp hết chín vại cà
Đánh Mỹ hơn hai chục vại
bù đi bù lại
Đánh bại hai đế quốc to
hết ba chục vại cà
Chương sáu
Tổ quốc ta đủ cà, đủ muối
Đủ đất nung cả ngàn chiếc vại!

TH st.

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

NHỮNG NGÀY NGHỈ HỌC

Nhân ngày sinh của nhà thơ Tế Hanh 20.6, Mình gửi Blog bài thơ „Những Ngày Nghỉ Học“ của Ông mà mình thấy „thấm thía“ từ hồi học ĐHBK-HN, mỗi khi hè đến, phải chia tay các bạn với „Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương“.


Những Ngày Nghỉ Học (1938)

Tế Hanh (20.6.1921 – 2009)

Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tầu đi đến những ga…
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt,
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa.
Tôi thấy lòng thương những chiếc tầu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vương víu trong hơi máy,
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau.
Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề!
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê;
Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ;
Lòng của người đi réo kẻ về.
Kẻ về không nói bước vương vương…
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường.
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

BÀI CA VỀ NĂM THÁNG

Robe Rodextvenxky

Chẳng việc gì tôi phải sợ mùa đông
Cứ mặc đầu tôi bạc trắng
Năm tháng của tôi
        Không chỉ là gánh nặng
Năm tháng của tôi
        Là gia tài của tôi!

Tôi nhiều lần vội vã với thời gian
Gì cũng muốn lao vào làm hết thảy
Ừ, tôi muốn không giàu lên vì vậy
Những năm tháng đời tôi
        Là gia tài của tôi!

Xin cảm những năm tháng của đời
Dù lắm lúc đời đắng cay, tệ bạc,
Nhưng tôi giữ,
        Không nhường cho người khác
Năm tháng của tôi
        Gia tài của tôi!

Nếu thời gian sẽ bảo một ngày kia:
“Ngôi sao của anh, than ôi, đã tắt…”
Tay trẻ thơ sẽ giơ cao, giữ chặt
Năm tháng của tôi
        Gia tài của tôi!




Bàng HS st

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

100 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ LƯU TRONG LƯ

Thơ Lưu Trọng Lư gửi Ức Trai - viết năm 1979

- Bài thơ này nằm tập “Bài ca tự tình” - tuyển chọn những bài thơ chưa công bố của nhà thơ Lưu Trọng Lư nhân kỷ niệm 100 ngày sinh (19/6/1911 - 19/6/2011) do NXB Hội Nhà Văn vừa mới ấn hành. “Thơ gửi Ức Trai” viết tháng 11 năm 1979.


GỬI ỨC TRAI

Người sợ đưa nhanh nhát chổi
Làm bóng hoa tan
Nhưng khi xô một tảng núi bạo tàn
Ức Trai! Người không biết sợ

Thà chịu một vừng trăng đổ vỡ
Để đổi lấy một mặt trời đại nghĩa giữa hành tinh.

Ai yêu một người, cái lẽ hiếu sinh
Một giọt nắng thanh bình
Trên đầu ngọn lúa?

Ai yêu như người, từng tia máu đỏ
Trong da tóc trẻ đẹp con người?

Thuở ấy, ai hơn Ức Trai
Biết trừ bạo, diệt hung

Biết căm loài Tần Hán:
“Hiếu đại, hy công”
“Cùng binh, độc vũ..?”

Ôi! Nhà chiến lược thiên tài
Người mưu sĩ tuyệt vời
Người thơ của đội quân đất nước
Đã làm bơ phờ xơ xác
Những mũ mãng thiên triều?

Mười năm trời nằm gai nếm mật
Mười năm trời, nghĩa đội, nhân đeo
Ôi! Một cung đàn tuyệt diệu
Còn dội mãi đến ngàn sau!

Người vẫn đó! Ngọn nến đêm thâu
Với vua bày lo việc nước
Và, nơi chiến địa, viết thư cho giặc
Những bức thư, nghĩa sáng tựa sao trời
Ngọn nến Ức Trai
Có bao giờ tắt được?

Một mình ôm trước nỗi lo đời
Trong chiếc chăn lạnh, choàng vai
Người dành cả hơi nồng cho hậu thế

Là một triết nhân
Người rõ lẽ:

“Làm một nước nghĩa nhân nhỏ bé
Bên một nước lớn vô độ, tham tàn
Phải chịu điều cay đắng nghìn năm
Để đổi lấy hàng trăm trận thắng”

Nhưng Người ơi!
Cây muốn lặng mà gió không ngừng…

Và Ức Trai với mái tóc thời gian còn thơm trắng mãi
Vẫn nắm chặt trong tay ấn tín Liễu Thăng

Dặn cháu con:
Với hùm beo phải vững giáo, chắc thương
Nhưng Nhân nghĩa ngọn cờ,
đừng để lọt vào những bàn tay dính máu


Ôi! Ngọt ngào ngọn gió
Gần 600 năm rồi mà như mới hôm qua
Ức Trai về, lững thững dưới rừng hoa
Như xem lại, một chiều trận mạc…

Hà nội 27/11/1979

Thu NV st

HAI SẮC HOA TI GÔN



Tác giả : TTKH




Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

TẠ

Phùng Quán

Ngày ra trận
Tóc tôi còn để chỏm
Nay trở về
Đầu đã hoa râm…

Sau cuộc trường chinh ba mươi năm
Quỳ rạp trán xuống đất làng
Con tạ…
Con tạ đất làng quê
Thấm đẫm máu bao anh hùng đã khuất
Không ngọn cỏ nào không long lanh nước mắt
Không lá cây nào không mặn chát gian lao!
Con tạ ơn cha
Đã yêu đằm thắm mẹ con
Con tạ ơn mẹ
Đã sinh con đúng lúc
Con tạ trời
Tạ đất
Đã mưa thuận gió hoà đêm mẹ lên giường sinh
Con tạ bà mụ vườn
Tạ lưỡi liềm cùn cắt rốn
Đã đỡ con ra đời
Vẹn toàn, sung sức…
Con tạ
Manh chiếu rách con nằm
Con tạ
Bát cơm nghèo mẹ con ăn
Con tạ
Câu dân ca mẹ con hát….
Tất cả thành sữa ngọt
Nuôi con ngày trứng nước…
Để hôm nay con được sống
Được lớn khôn…
Được chiến đấu hết mình
Vì tự do của Tổ Quốc
Được ca hát hết mình
Tổ Quốc thành thơ!

1985



Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Bài thơ hay về "những phút giây ngoài chồng ngoài vợ"

Nhà thơ Thuận Hữu có một bài thơ rất hay về lòng bao dung với những mối tình đã qua của bạn đời. Xin chia sẻ để mọi người cùng thưởng thức.


Những phút xao lòng
THUẬN HỮU

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng

Nguyentraik22.6

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

NÀNG MÙ NHƯ NHỮNG BÔNG HOA


Một buổi sáng, trong vườn hoa, có cô gái mù đến tặng tôi một vòng hoa bọc trong lá sen. Tôi quàng vòng hoa vào cổ, nước mắt rưng rưng .

Tôi hôn nàng và nói:” Nàng mù như những bông hoa, chính nàng cũng không rõ quà tặng của nàng đẹp biết chừng nào”


TAGOR
(Trích trong “Người làm vườn” -1914 )
Bàng HS st