Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

TRUNG-VIỆT VIÊT -TRUNG

CHUYỆN “CHIẾN TRANH VĂN HỌC” BẤT THÀNH (kỳ 2)
 (tiếp theo và hết)
Đỗ Quyên







Tiểu thuyết bao gồm 3 truyện:
Truyện 1 và 2 và truyện 3 kỳ 1 đã đăng trên Blog . Xin xem liên kết đến
- Truyện 1  
- Truyện 2
- Truyện 3 kỳ 1

III.
Cùng đồng bào và chiến sĩ,
Sau sự kiện giàn khoan HD-981, đất nước phải gánh chịu không ít thiệt hại để đối phó mà chỉ riêng về kinh tế đã mất khoảng 1 phần trăm GDP; song nhìn chung chúng ta đã giành thắng lợi bước đầu về Biển Đông. Với các giải quyết căng thẳng 3 tháng qua, Đại Việt đã tạo cơ sở để đấu tranh tiếp tục về ngoại giao, về luật pháp, về thực lực, kết hợp nhiều biện pháp đạt kết quả khi phía Trung rút giàn khoan để tình hình tạm thời hòa dịu. Nhưng, hơn ai hết chúng ta hiểu đó chỉ là phần nổi rất nhỏ của một núi băng chìm: Kế hoạch 50 năm với 3 giai đoạn thống trị châu Á và thế giới của Trung đã gần xong giai đoạn thứ nhất về mưu đồ!
Tới tận ngày hôm qua, các bình luận gia quân sự quốc tế đều nghĩ,
rằng tập đoàn Tập Cần Bính sẽ tiếp tục giữ mức căng thẳng nào đó ở Biển Đông, vừa đủ để Mỹ chưa phải can thiệp sâu nhưng cũng vẫn đủ để lãnh đạo Trung đạt đích ngắn hạn và dài hạn; rằng đây là kiểu chiến tranh đặc biệt về phương cách tác chiến, vũ khí sử dụng, thời gian và không gian; rằng đó là chỉ hành động dọa Đại Việt khi mà những nước láng giềng của Trung không dễ bị dọa; rằng Trung sẽ không đánh Đại Việt, chỉ cần xâm chiếm chủ quyền hữu hình và vô hình (trong đó có ‘nhân nhượng’ của Đại Việt?!); rằng Trung làm vậy cốt cho dân Việt không tin vào nhà nước, từ đó bắt nạt, tạo khó khăn về kinh tế.
 Nay tình thế đã khác hẳn!
Những gì tập đoàn bành trướng Trung đã và đang làm khác rất xa những gì chính quyền Trung nói.
Bằng cái gọi là ‘Lệnh phát động chiến tranh trên đại dương Nam Hải’ (với ngôn từ sai trái, thô thiển và ngạo mạn ‘để dạy cho tiểu bá quyền Đại Việt bài học thứ hai’?!), lần đầu tiên trong lịch sử gây hấn thiên hạ, nhà cầm quyền Trung đang công khai thách thức thế giới bằng thực chất lộ liễu của Đại Hán tộc chủ nghĩa.
Hơn ai hết, người Việt càng nhận thức rõ rằng mình đang ở vị trí mong manh nhất, cô độc nhất và bất lợi nhất. Đó là bàn cờ Tạo hóa sắp sẵn tự ngàn xưa, mà tới đầu thế kỷ 21 khi tiến trình toàn cầu hóa sang cung bậc cao thì vị thế Đại Việt càng trở thành mũi tiền tiêu trên bước đường bành trướng của chủ nghĩa Đại hán; và do đó người Việt sẽ bị là nạn nhân đầu tiên cho tham vọng bá chủ hoàn cầu của Bắc Kinh.

Chúng ta không thay đổi được địa lý tự nhiên, nhưng chúng ta có thể thay đổi được địa-chính trị. Chúng ta phải thay đổi được địa-chính trị! Trong đó có cả các sai lầm về địa-chính trị của một thời vì lý do lịch sử.
Chúng ta, theo tư tưởng đó, đang và sẽ duy trì đường lối chiến lược ‘3 không’: không liên minh quân sự; không dùng quan hệ song phương chống nước thứ ba; không cho đặt căn cứ quân sự nước ngoài trên lãnh thổ. Song song với phương châm chiến thuật ‘4 tránh’: tránh xung đột quân sự; tránh bị cô lập kinh tế; tránh bị cô lập ngoại giao; tránh bị lệ thuộc chính trị; và tinh thần chỉ đạo ‘8k’: kiên quyết; kiên trì; khôn khéo; kiềm chế; không khiêu khích; không mắc mưu khiêu khích; không để nước ngoài lấn chiếm; không đụng độ.
Chúng ta có kinh nghiệm minh triết Việt và những lời truyền đời Việt làm cơ sở hành động: ‘Dĩ bất biến ứng vạn biến’, chủ quyền độc lập dân tộc là bất biến, những đường lối, chính sách là vạn biến; ‘Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vất bỏ? Ngươi phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu ngươi dám đem một thước, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di.’; v.v…

*

Đất Nam biển Việt đang thật sự ở vào giai đoạn hiểm nguy mà mỗi người dân Việt phải sáng suốt, can đảm và quyết liệt để lựa chọn sinh tử lộ cho Tổ quốc.

Trong thời tiền hiện đại, tư tưởng Đại Hán cực đoan xem Trung như là nền văn minh duy nhất của loài người; các quốc gia nước ngoài hoặc các nhóm tộc khác chỉ như ‘rợ’ ở các trình độ khác nhau. Sang thời hiện đại, chủ nghĩa hẹp hòi Đại Hán coi tầm quan trọng của Trung là tối cao so với các quốc gia khác, và nó cũng bị chính các quốc gia nổi tiếng về chủ nghĩa dân tộc chỉ trích thậm tệ vì thói xâm lược quá lố.

Hơn ai hết, người Việt hiểu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán ở nền tảng triết lý cội nguồn:
Đó là kết hợp giữa hai hệ tư tưởng Nho gia (đề cao nhân nghĩa) và Pháp gia (sùng bái bạo lực, cổ vũ chiến tranh) để theo đuổi chính sách bành trướng của thiên triều;
Đó là mô hình hoàng đế – thiên tử chuyên chế, hà khắc với thần dân và thường xuyên đe dọa xâm lược lân bang;
Đó là phương thức dùng xâm lăng nước láng giềng, trước là chiếm lãnh thổ và quyền lợi, nhưng sau hậu là để tăng thêm uy thế với nội tình;
Đó là dùng chiến tranh như nguyên cớ tỏ uy thế đối nội và đối ngoại, đe dọa trừng phạt kẻ đối kháng, với mục đích cứu vớt thể chế tránh suy sụp, trong sách lược ‘hoàng đế lấy ngoài yên trong’.

Hơn ai hết, người Việt hiểu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán ở các đặc tính cơ bản và cụ thể:
Đó là hiếu chiến, hống hách và hoang tưởng. Tưởng mình lớn mạnh, nắm lẽ phải, cư xử hách dịch, ít nhìn toàn thể, manh động phiêu lưu.
Đó là ngụy thiện, ngụy trang thói tàn bạo qua lời lẽ đạo lý, nhân từ, qua thói lừa dối với thủ đoạn thâm hiểm ‘ăn thịt người’.
Đó là trọng danh hơn trọng thực, sống bằng uy tín chính trị, xâm lược để bảo vệ danh hơn giành lợi thực, suy tính về danh vọng hơn tính toán về thực tế; thường là nguyên nhân gây ra hành động mạo hiểm.

Các quy luật ngàn đời trên đã đúng với bản chất của các vương triều phong kiến Trung, và đang đúng về thực chất của nước Trung hiện nay với tập đoàn bành trướng hiện đại Trung Nam Hải.
Trận Hải chiến Biển Đông với ‘ngụy cớ văn học’ cực kỳ vô duyên và vô lý đã nằm trong mớ bòng bong ‘lấy ngoài yên trong’ của thể chế Trung hiện hành.

Chưa bao giờ tộc người Việt phải đối mặt với họa diệt vong gay cấn như hiện nay, nếu như không ngăn chặn thảm họa đang tới cửa ngõ Biển Đông. Bài học diệt chủng Miên còn đang ứa máu trong các tháng ngày này với cuộc xét xử kéo dài đối với kẻ đồ tể mà máu quân đội tình nguyện Đại Việt dự phần trong đó! Không ai khác, chính kẻ đang mang hải quân xâm phạm Biển Đông hôm nay cũng là kẻ từng mưu tính chiếm nước ta không biết bao lần trong chính sách ‘giết sạch dân bản xứ, di dân từ chính quốc’ mà trong áo bào mang tên Chủ nghĩa thực dân còn thêm lý do giải quyết nạn nhân mãn!

Nhưng, chúng ta phân biệt rõ nhân dân Trung với giới lãnh đạo Trung qua các thế lực có mưu đồ bành trướng, xâm chiếm Biển Đông. Luôn thủy chung với mình và với láng giềng, chúng ta mong muốn và thực hiện bang giao bằng hữu, hòa bình với 1,3 tỷ nhân dân Trung.
Chúng ta đã từng và mãi mãi mong muốn Đại Việt và Trung hợp tác cùng phát triển. Chúng ta chân thành thực thi thực chất của tinh thần “16 chữ và 4 tốt” sao cho ích lợi với cả hai nước. Và tới tình hình phức hợp gần đây, chúng ta đã có thêm phương châm “Vừa hợp tác, vừa đấu tranh” trong đối ngoại Việt-Trung.

Ngay như tập tài liệu nội bộ ‘Về cuộc gặp cấp cao tại Thành Đô năm 1990’ do Ban Tuyên giáo Trung ương soạn thảo và phân phát đến tận các cơ sở đảng cũng nêu rõ rằng, đến tháng ngày này Đại Việt vẫn kiên trì quan hệ hợp tác hữu nghị với nhân dân Trung; rằng trong thời điểm hiện tại Đại Việt vẫn khẳng định mối quan hệ láng giềng hữu nghị với Trung là chủ trương đối ngoại quan trọng.

Tưởng cũng cần nhắc lại tại đây về kết quả Hội nghị Thành Đô. Phần 3 của tài liệu khẳng định: ‘Trong các hội đàm, trao đổi chẳng những không hề có vấn đề phía Trung gây sức ép với ta về nhân sự, mà còn không hề có cái gọi là sự thỏa thuận ‘Đại Việt sẽ thành khu tự trị thuộc Trung, giống như Nội Mông, Tân Cương và Quảng Tây vào năm 2010’, như một số trang mạng, blog đã đưa tin. Đây là một luận điệu bịa tạc với mưu đồ kích động, tạo bức xúc trong cán bộ, đảng viên cùng các tầng lớp nhân dân’. Với tâm địa xấu, chính Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn chính thức của Trung đã dự phần truyền bá tin tức thất thiệt đó.

Về việc Trung đưa giàn khoan HD-981 cùng tàu chiến xâm phạm vùng biển Đại Việt, tài liệu nội bộ quan trọng đó cũng nhấn mạnh: ‘Chuyến đi thăm Trung của Đặc phái viên Tổng bí thư đã đạt kết quả quan trọng, tạm thời làm dịu tình hình căng thẳng Trung-Việt, thúc đẩy Trung vào đàm phán giải quyết tranh chấp bằng đối thoại hòa bình, khôi phục quan hệ giữa hai nước, kiểm soát tình hình để duy trì hòa bình và ổn định trên Biển Đông.’

Là nạn nhân thảm thiết của hàng chục cuộc chiến tranh lớn vào bậc nhất thế giới cổ kim, mà cuộc chiến Mỹ-Việt 1955-1975 còn chưa hết ám ảnh và di chứng, người Việt đang, đã và sẽ nói ‘Không’ với bất kỳ kiểu loại chiến tranh nào. Nhưng, cũng vì thế, người Việt sẵn sàng hy sinh trong trận hải chiến sắp tới để chặn đường tiến sâu vào nội địa Đại Việt vì sự nghiệp vệ quốc thiêng liêng và chính nghĩa. Cũng vì thế, người Việt phải chấp nhận chiến tranh để ngăn chặn, giảm thiểu, rút ngắn chiến tranh. Hơn ai hết chúng ta hiểu câu nói lịch sử: ‘Một dân tộc né tránh chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã, cuối cùng sẽ nhận được cả nhục nhã lẫn chiến tranh’. Đây đang là thời điểm quyết định vận mệnh dân tộc Việt!

Trung mới chỉ xuất hiện tại Biển Đông khi lợi dụng bóng tối của lịch sử vào các thập niên 1970-1980 để thực hiện các mua bán chính trị trên lưng người Việt đúng lúc Tổ quốc của chúng ta bị chia cắt, để cướp đoạt một số đảo trên vùng biển này.
Hiển nhiên, ngay cả về pháp lý quốc tế, tuyệt chưa có quốc gia nào thừa nhận chủ quyền của Trung trên các biển, đảo cưỡng chiếm bằng vũ lực và phi pháp đó. Trung luôn tự nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của mình mà không đủ chứng cớ. Đại Việt đầy đủ bằng chứng lịch sử, hiện trạng và pháp lý khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo này. Với Hoàng Sa, trên thực tế Trung đang chiếm giữ qua 2 lần đánh chiếm, mà lần gần nhất là năm 1974 nhờ có thỏa thuận ngầm của Mỹ khi Tổ quốc ta chưa thống nhất. Chúng ta tiếp tục khẳng định chủ quyền, đấu tranh để lấy lại Hoàng Sa; đời này không xong đời sau tiếp tục. Chúng ta không mong muốn xung đột, chiến tranh xảy ra nhưng đã và đang phải chuẩn bị tất cả mọi phản ứng cần thiết mà hôm nay là biểu hiện cao nhất. Chúng ta từng đặt ra trước dư luận 2 khả năng: hoặc họ nói họ phải từ bỏ ‘đường lưỡi bò đứt khúc 11 đoạn’, hoặc chúng ta từ bỏ chủ quyền mà điều này nhất quyết không người dân Việt nào chấp nhận.
.....
Xin xem bản đầy đủ Truyện 3 kỳ 2 ở đây


Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

TRUNG - VIỆT VIỆT - TRUNG


Các bạn thân mến!
Bạn Đỗ Ngọc Thủy của chúng ta (bút danh Đỗ Quyên) vừa hoàn thành tiểu thuyết Trung-Việt Việt-Trung. Chúng ta vui mừng chào đón một tác phẩm văn học mới của Thủy. Đây là một nỗ lực rất lớn của và cũng đầy tâm huyết của bạn Đỗ Ngọc Thủy. Đây cũng là một món quà của đứa con xa quê vẫn không nguôi nhớ về Tổ Quốc, nơi đã sinh ra, nuôi dưỡng mình.
Tiểu thuyết bao gồm 3 truyện. Truyện 1 và 2 đã đăng trên Blog
 (xin xem liên kết đến truyện 1  và truyện 2 ).
Tiếp theo,  chúng tôi đăng tiếp truyện 3. Vì tiểu thuyết có dung lượng lớn, chúng tôi xin chia làm các phần và liên kết đến nội dung đầy đủ trên mạng.
Sau đây, xin mời các bạn cùng đọc, suy ngẫm và trao đổi


Đỗ Quyên

Truyện 3 
CHUYỆN “CHIẾN TRANH VĂN HỌC” BẤT THÀNH 

“Lịch sử phân biệt người anh hùng và kẻ sát nhân;
văn học coi nhân vật anh hùng là đáng kể.” 
HỒI 1 
Thật ra, hai truyện đầu của Trung-Việt Việt-Trung thì như độc giả từng biết. Không hiểu vì các vấn nạn mà chính quyền Trung sinh sự trên trường quốc tế, vì tính nghệ thuật của truyện, hay vì cơn sốt từ cả chục triệu độc giả sau mươi ngày truyện lan tràn trên mạng mà Hollytree – trung tâm điện ảnh có trụ sở tại Canada, lớn chỉ sau Hollywood – đã quyết định mua đứt bản quyền tác phẩm.
“Chúng tôi không như văn sĩ Hồ An Thái đã từ chối thẳng tưng đám bạn đạo diễn năn nỉ hết lưỡi không cảm ơn nhiều chớ động đến truyện của tôi đánh cho gãy tay lại bảo không nói trước.
Chúng tôi không như văn hào Michal Kundera cậy uy vạch mẽ môn nghệ thuật thứ 7 thời hậu hiện đại thích sục sạo vào các tác phẩm văn học moi tìm cái đáng làm phim vậy cánh sáng tác tụi mình cứ viết sao cho truyện kịch thơ là của riêng tụi mình không để chúng chuyển thành phim được.”
“Chúng tôi hiểu lắm chứ. Văn sĩ muốn bảo toàn một loại văn chương chuẩn không được phép chỉnh bằng bất cứ loại hình nghệ thuật phi ngôn ngữ nào, ngoài bộ môn phê bình văn học.
Chúng tôi hiểu lắm chứ. Văn hào muốn giữ gìn tính đích thực, tính thuần túy của nghệ thuật ngôn ngữ: ‘Có loại văn chương chỉ có thể hay vì mang đặc trưng văn chương. Văn này chỉ hay ở văn, ở ngôn ngữ, ở cảm xúc và tư tưởng trên trang sách trong con chữ; khi bị thoát tục khỏi mực đen giấy trắng hay thiết bị đọc sách như hiện nay thì văn chương bỗng hết hồn mất vía. Văn hay, chẳng phim nào bắt được hồn vía văn.’ Diễn nôm dân gian Việt: ‘Em xinh em đứng một mình cũng xinh’.”
“Chúng tôi cũng hiểu lắm chứ. Nếu âm nhạc luôn là người tình đầu tiên và trọn kiếp của mỗi thi sĩ, thì điện ảnh là cuộc giao hợp đạt đỉnh hân khoái mà vô khối nhà văn mỏi mòn mong ngóng. Vì danh tiếng tác phẩm và tác giả. Vì khoản thu nhập từ 3 cho đến 6 số không, thậm chí nhiều không đếm xuể. Vì nhiều điều khác nữa. Còn với chúng tôi, là vì trách nhiệm và vinh dự công dân, vì lợi ích Tổ quốc khi bị lâm nguy.”
Giữa tác giả Trung-Việt Việt-Trung và Hollytree (*) có vài trao đổi đại loại vậy…
{xin chú thích: tác giả thường gọi chệch các danh từ chỉ địa danh, tên người…, ví dụ Hollywood thành Hollytreekhông phải do nhầm lẫn}. 
Thế rồi xuất hiện một kịch bản chuyển thể cho phim mang tên Chuyện tình Trung-Việt Việt-Trung, trong đó Truyện 2 – Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào có thêm phần vĩ thanh:
… 100 ngày sau ngày 15 tháng Tám năm 3029, tức là 100 ngày sau lễ tuyên dương công trạng, nữ đại tá Vương Thúy Kiều đã trầm mình tự sát tại bờ biển Đà Nẵng nhìn ra quần đảo Hoàng Sa.

Nguyên nhân án mạng dễ dàng nhận ra từ di chúc của người quá cố: mong muốn được an táng (nếu tìm thấy xác) không như một quân nhân mà chỉ như một người dân nước Nam bình thường và xin tự rút danh hiệu Anh hùng Đại Việt; tạ ơn và tạ lỗi Lưu phu nhân đã sinh thành và nuôi nấng Lưu Vương Trung Việt; mong Lưu Vương Trung Việt tha lỗi vì sự không hề biết của việc ra đời và trưởng thành của Trung Việt, và khuyên Trung Việt không nên tiếp tục phục vụ trong ngành an ninh quốc phòng; cầu xin được gia đình Lưu Tiểu Tinh Đan – trước nhất là Lưu phu nhân – và người đời coi là vợ không chính thức của Lưu Tiểu Tinh Đan với con trai là Lưu Vương Trung Việt.

Trong khi điều tra, người ta cũng phát hiện là đúng vào lễ thôi khóc của 15 năm trước, nàng từng ra đây mà đắp mộ gió trong lòng mình cho tình nhân oan nghiệt.
Lưu Tiểu Tinh Đan – tất nhiên và là người đầu tiên – đã tử trận trong hải chiến Hoàng Sa/ Tây Sa Giàn khoan 189. Trước giờ G, chàng bỗng thấy toàn thân bất an, bốc nóng còn hơn cả Tôn Ngộ Không giữa lửa Hỏa Diệm Sơn. Điện thoại cho Thúy MC không được. Gọi về Lưu phu nhân thì được nghe: “Phu quân ạ, tôi linh cảm lần này sẽ mang thai. Nhiều năm rồi có còn ‘thấy’ gì đâu? Lạ quá!”. Chàng kịp nói: “Nếu như đấy là mệnh trời thì con của chúng ta sẽ thành thánh. Phòng khi ta có mệnh hệ nào, dù trai dẫu gái xin hiền thê đặt tên con Lưu Vương Trung Việt và dốc toàn lực dưỡng dục quý tử.”

Thế nghĩa là, từng được nuôi trong cơ thể Thúy MC (tức điệp viên HH24, nguyên đại úy đặc nhiệm Vương Thúy Kiều) Đặc công trứng ĐCT4 chưa kịp làm nhiệm vụ đã từ cơ thể Lưu quân vô tình bị nhập vào cơ thể Lưu phu nhân và cuối cùng được thụ thai tại đó.

Có lẽ do từ trong trứng từng bị nhiễm hỗn hợp vô cơ, hữu cơ cùng các tế bào điện toán, nên ngay khi thoát thai cậu bé con lai Trung-Việt dính nhiều dị tật như: bạch tạng, máu trắng, thiếu ngón chân ngón tay, tim bên phải, thiếu thận, v.v… Và lại còn cả một mẩu đuôi be bé có thể động đậy mỗi lúc cậu ta muốn! Là con trời, bù lại, thần đồng Lưu Vương Trung Việt sở hữu trí lực thông minh siêu phàm và thể lực phát triển nhanh gấp 2-3 lần người thường. Khi tung tích bị tiết lộ, người trai 15 năm tuổi đó đang như một trung niên 40 tuổi, và đáng kể nhất là mang hàm trung tá an ninh trong Cơ quan Phối hợp Trung-Mỹ Chinh phục Hải dương.
Chưa khởi sự, phim Chuyện tình Trung-Việt Việt-Trung đã làm chao đảo giới hâm mộ khắp năm châu. Nhiều nam thanh nữ tú bỏ bê gia đình và công việc, lao vào chuẩn bị vòng thi tuyển các vai Thúy MC/Vương Thúy Kiều và Lưu Vương Trung Việt. Vai Lưu Tiểu Tinh Đan hiển nhiên là ghế nóng của những tài tử từng đóng Tôn Ngộ Không.
Cộng đồng người Việt sinh sống ở Quảng Châu cùng đông đảo cư dân Trung trong vùng đã dựng Miếu Cô Thúy MC bên ngoài Đài liệt sĩ Hoàng Hoa Cương danh giá – nơi 15 năm trước nguyên vẹn thi hài của nghệ sĩ Lưu Tiểu Tinh Đan được trang trọng gửi vào lòng đất quê nhà. Mặt chính của miếu hướng về tượng Lưu “Hầu vương”. Lời đồn lan rải từ đại lục ra tới hải đảo, rằng “Cô” rất linh thiêng với các cầu xin tình duyên và con cái.
… Sau đây chúng ta thật sự bước vào Truyện 3 – Chuyện “chiến tranh văn học” bất thành. Xin nói trước: quý độc giả nào đã rành rẽ những gì đài báo tivi nói về giàn khoan HD-981 và lại không thích sáng tác văn học bị xen lấn bởi vô số sự kiện thời sự, mời đọc lướt hồi sau, trừ hai vụ việc ngày 2 tháng Tám. Và lướt gì thì lướt cũng nắm bắt ý chính giùm. (Thật tình, Hồi 2 những là 9.131 từ, bằng cả một truyện ngắn hơi bị dài rồi còn gì. Khó lòng ngắn hơn được. Gây chiến cũng như giết vua, đâu thể một ngày.)
HỒI 2
Ngày 15 tháng Bảy.
Giàn khoan Hải Dương Thạch Du (Haiyang Shiyou) 981 chính thức rút khỏi vị trí mà nó sinh sự sự sinh trong 75 ngày đêm – 75 ngày đêm vừa xuất hiện đã xồng xộc đi vào lịch sử gây chiến và xâm lược thế giới. Rút trước thời hạn. Rút không mở cờ gióng trống. Rút bặt tăm hơi. Thiên hạ thêm một phen “trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”: mừng reo, ngỡ ngàng, hoang mang, ngờ vực, tẽn tò… Ô là la! Một lô xích xông các lý do, hậu quả, vấn đề, câu hỏi mọc lên giữa quốc gia Trung và phần còn lại của địa cầu mà đất nước Đại Việt tiếp tục lãnh đủ: thời kỳ Hậu giàn khoan.
Chưa hết, 75 ngày đêm lịch sử gây chiến và xâm lược đó lại thòi ra cái đuôi của nó. Đuôi quẫy mạnh và ngoạn mục bằng hai lý do, phụ: khủng bố văn học và trật tự xã hội; chính: thị uy quân sự.
Nhưng nguyên nhân sâu xa để mọc đuôi lại bởi màn chót cuộc thanh trừng nội bộ Trung Nam Hải, với lý do chính đáng: đào tận gốc tham nhũng. Cả nguyên nhân sâu xa lẫn lý do chính đáng đều là “chuyện thường ngày ở huyện” với đất nước Trung. Truyền thống ngàn năm… Phạt trong triệt ngoài. Thiên hạ đại loạn, ngư ông hưởng lợi. Xưa Mao Trạch Đồng từng đánh Mỹ đến người Việt cuối cùng; nay Tập Cần Bính diệt Giang Trạch Dâng tới cùng qua vụ giàn khoan.
Ngày 1 tháng Tám.
Tin từ báo Sức Trẻ Online của Đại Việt:
“Trưa nay, ba tàu Cảnh sát biển cuối cùng 9000, 8002, 8003 của Đại Việt cập cảng an toàn sau 90 ngày cưỡi sóng, đối diện với đe dọa vũ lực từ hàng chục, có khi lên tới trăm tàu chiến đối phương, chống chọi bão lớn trong mọi thiếu thốn mà vẫn mưu trí và quả cảm, linh hoạt và kiên quyết tiếp cận giàn khoan HD-981 chỉ để thuyết phục bằng pháp lý.”
“Sáng qua, Tiến sĩ Phạm Quang Nghi, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng ta phát biểu trong cuộc họp báo tại Quốc hội Mỹ: ‘Ở khu vực giàn khoan, với số lượng rất ít những chiếc tàu nhỏ nhắn chúng tôi vẫn kiên trì yêu cầu phía Trung phải rút. Tàu chiến Trung húc, đâm làm tàu Đại Việt méo, chìm, vỡ vẫn không làm cảnh sát biển của chúng tôi lùi bước. Vì sao? Vì chúng tôi đã thực tâm chọn phương pháp ngoại giao, hòa giải và không dùng hải quân tại nơi căng thẳng. Không một tàu chiến nào của lực lượng bảo vệ lãnh hải Đại Việt giương súng trong suốt 90 ngày đêm tranh chấp. Xin quý vị nhớ giùm câu này được bảo đảm bằng mạng sống của các ký giả ngoại quốc làm tin tại trận – ồ xin lỗi – tại hiện trường. (Diễn đàn cười rộ vui vẻ…) Còn phía Trung, họ bảo khoan thăm dò thôi, đủ rồi. Dư luận đã và đang phân tích thấu đáo. Dù nguyên do gì, rút trước một tháng, đó là chỉ dấu giảm nguy cơ xung đột, đối đầu và gây chiến. Chúng tôi đánh giá rất tích cực sự kiện này!”’
Sáng ngày 2 tháng Tám.
Mọi trang mạng lớn bé của Trung và những trang quốc tế mèng mèng cùng hầu hết các trang lề trái và lề giữa của Đại Việt đăng toàn văn tam ngữ Trung-Việt-Anh của Thư ngỏ gửi từ Chủ tịch Hội Văn sĩ Bắc Kinh, dịch giả Thiết Ngôn tới Tổng thư ký Hội Văn nghệ sĩ Hà Thành, thi sĩ Võ Thị Mỵ Châu.
Thư này đã đoan quyết:
“Theo quan niệm của Roland Barthes, dễ dàng thấy các văn bản núp trong tác phẩm văn học ở 2 sáng tác Chuyện tổ quốc moving bất thành  Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào, mà hơn cả là ở dự án phim Chuyện tình Trung-Việt Việt-Trung đã tạo hiệu ứng cánh bướm về chính trị, an ninh và xã hội trên đất nước Trung bao la, từ các blogger cho đến những người đọc báo chữ to, từ trung nguyên ra tới biên đảo.”
Rồi thư này minh họa:
“Không phải ngẫu nhiên, Tân Hoa Xã và báo Đảng là thời báo Hoàn Cầu đầu tháng Sáu ra loạt bài về việc Đặc công nước Đại Việt thiện chiến nhất châu Á, với những nhận định như: ‘Đó là những tài năng xuất chúng trong quân lực Đại Việt, bằng chiến thuật ‘nở hoa trong lòng địch’ có thể tác chiến tầm xa trên mặt nước và sâu dưới nước, được thủ đắc những vũ khí, khí tài thượng đẳng; ‘Chính lực lượng người nhái tinh nhuệ đó đã làm nên Bộ tư lệnh đột kích Đại Việt, không kém gì Nhóm triển khai chiến tranh đặc biệt của Hải quân Mỹ SEAL. Họ, những chiến binh mang nhiệm vụ mà đối phương cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi’; ‘Việc tái sử dụng đặc công đột kích như lực lượng đặc biệt là kinh nghiệm có được của Đại Việt qua chiến tranh Việt-Mỹ với tổng cộng khoảng 1.000 tàu quân sự Mỹ bị đánh chìm’; ‘Biết còn thua kém về tàu chiến, vũ khí, phương tiện đại dương, Đại Việt bèn xây dựng lực lượng này thành ‘lưỡi dao thép’ hòng bao quanh biển đảo của mình.”
Nên thư này suy diễn:
“Các nhà bình luận quân sự chúng tôi không mấy khi ca tụng bá vơ. Vậy, có liên hệ nào giữa hiện thực đó với cái gọi là hư cấu văn chương về các Đặc công trứng trong truyện Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào? Còn nữa, cả trong ý tưởng, dù huyền ảo viển vông thì cung cách viết văn dựng chuyện của người Việt về vũ khí dị bào sẽ chịu rủi ro về mặt nhân bản khi dùng thân thể con người làm phương tiện hủy diệt nhân loại.”
Và thư này định hướng:
“Trong tình đồng chí nghĩa đồng văn của hai hội văn nghệ giao lưu giữa hai thủ đô, Hội Văn sĩ Bắc Kinh chân thành đề nghị Hội Văn nghệ sĩ Hà Thành chặn đứng các động thái mượn màu văn chương kích động bá quyền chính trị lung tung và cổ súy bạo lực loạn xị. Trước nhất, sớm tìm cách giảm thiểu ảnh hưởng tác phẩm, như tổ chức hội thảo phản bác hai truyện đó, và tìm cách treo bút tác giả Đỗ Quyên hiện là Hội viên dự bị của Hội. Sau, hạn chế mức thấp nhất sự tuyên truyền cho trường ca Hồn Phàm của nhà thơ Nguyễn Đinh Tú; sách này đang còn trong nhà in của Hội nhưng nguy cơ gây rối có thể còn lớn hơn hai truyện kia.”
(Xem tiếp hồi sau mới rõ xuất xứ của Thư ngỏ. Có nguồn gốc lãng mạn; không khô khan quan phương như ta tưởng.)
Chiều ngày 2 tháng Tám.
Giai đoạn chót của chiến dịch “Săn hổ đập ruồi” được chính quyền Trung tuyên bố bất thành văn qua việc bắt đầu điều tra Giang Trạch Dâng, kết thúc thẩm tra, kết tội và tiến hành bắt giữ Chu Vĩnh Kha và Từ Tài Đậu cùng nhiều nhân vật liên đới, và y án chung thân Bạc Hy Mai. Tất cả một rọ: tội tham nhũng. Trong 4 siêu hổ đó, một siêu hổ từng là Siêu Top 1, ba siêu hổ kia là nguyên là Top 4, Top 6, Top 7 của nóc nhà Trung Nam Hải. Tức là lần đầu tiên trong lịch sử cầm quyền của Đảng Cộng sản Trung, không chỉ các Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị mà đến tận Tổng bí thư – kể cả đã về hưu – đều không được quyền miễn điều tra với tội danh kinh tế (theo quy tắc ngầm “hình bất thượng thường ủy”). Cũng tức là lần đầu tiên trong lịch sử trị vì của nhà nước cộng sản Trung đã có việc khởi tố quan chức cấp cao nhất, kể từ sau vụ “Bè lũ bốn tên” xét xử năm 1980.
Tưởng cũng nên nói thật to thật rõ: 20 tháng qua, từ sau khi ngài Tổng Tập lên ngôi và tung ra chiến dịch thánh chiến chống tham những, đến nay đã hơn 200.000 người bị điều tra, trong số 86 triệu đảng viên có 74.000 đảng viên bị kỷ luật, 2.000 cán bộ, đảng viên các cấp bị thay thế, hơn 50 quan chức từ cấp tỉnh, cấp bộ bị hạ bệ hoặc vào vòng lao lý, khai trừ khỏi đảng 6 Ủy viên trung ương, với 2 Top là Chu Vĩnh Kha (nguyên Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị) và Từ Tài Đậu (nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương). Đó là sơ kết vòng 1 của chiến dịch vừa được nêu trong Hội nghị bất thường Trung ương Đảng Cộng sản Trung khóa 18 với tiêu đề “Y pháp trị quốc”.
Tưởng cũng nên nói thật rõ thật to: Tên chuẩn của chiến dịch phục hồi hình ảnh Đảng và chính phủ đối với người dân vốn bị sa sút nghiêm trọng vì nạn tham nhũng là “Chiến dịch vì đường lối quần chúng” – một thành ngữ từng được Mao ưa dùng.
Các hành động trên càng chứng tỏ sự tranh đấu giữa các bè phái, gia tộc đã làm nên văn hóa chính trị Trung như một bản chất Hán từ thời phong kiến cho đến hiện đại; và như học giả M. Zhasayev đánh giá: “Không gian chính trị của tầng lớp tinh hoa Trung từ thời Mao đến nay luôn cần một điểm quân bình nào đó giữa các phe nhóm. Giá trị đặc biệt trong cuộc chiến này là mũi tên chống tham nhũng, như phương tiện yêu thích để loại bỏ đối thủ chính trị”.
Các hành động trên càng ăn dơ với thổ lộ rất phớt đời của đương kim Top 1 tại cuộc họp kín của Bộ Chính trị tháng trước: “Trong cuộc chiến chống tham nhũng, sự sống chết và danh lợi là vô nghĩa với tôi.” Và cũng tỏ ra minh chứng cho nhận định của Viện Dự báo Chiến lược Stratfor: “Chiến dịch trừng phạt, tái tổ chức và cải tổ giới lãnh đạo đảng của Tập là sâu rộng nhất, kể từ khi Mao qua đời năm 1976 và Đặng lên ngôi năm 1978.” Thế nào cũng có khối độc giả nhớ câu đầu môi của Mao, “Nã pháo vào Bộ tư lệnh!”, mỗi khi trừng trị kẻ bất đồng chính kiến trong thời Cách mạng văn hóa.
Các hành động trên càng làm bằng chứng cho mục tiêu “Giấc mơ Trung”, như kết luận của Giáo sư Neil MacFarquhar, chuyên viên hàng đầu về Hán học tại Đại học Cambridge:
“Chủ tịch Tập đeo đuổi mục tiêu lần đầu tiên – kể cả thời kỳ Mao trị vì – Trung phải trở nên hùng cường hơn trên vũ đài thế giới. Đúng, một viễn kiến giản dị nhưng quyết liệt: phục hưng nước Trung. Vâng, đó là tiếng gọi của hành động yêu nước, nếu bỏ qua chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Mấu chốt là ở chỗ nước này chưa hề qua kinh nghiệm hành xử trên trường thế giới. Chưa. Chưa từng. Vâng thì Trung thật sự từng là một đất nước mạnh và lớn trong nhiều thế kỷ, nhiều thiên niên kỷ, nhưng chưa được lên ‘vũ đài thế giới’. Vâng thì Trung thật sự từng có ngôi vị trên một vũ đài nhỏ, ở Đông Á. Tôi cho rằng ‘Giấc mơ của ông Tập’ là về một nước Trung ngày càng hùng cường đến mức châu Á, rồi xa thêm là châu Phi, Nam Mỹ, cuối cùng là phương Tây và Bắc Mỹ, lần lượt cúi đầu. Giấc mơ đang được bước đầu xảy ra trong hiện tại: mọi lúc mọi nơi mọi người từ 5 châu đang chảy vào ‘cái rốn’ Trung nguyên để kinh doanh, kiếm tiền. Quan trọng, mà hay dở cũng ở chỗ: đây là ‘giấc mơ kép’ của ông Tập – nước Trung mỗi ngày hùng cường thêm và Đảng Cộng sản sẽ vẫn độc quyền lãnh đạo mãi. Nên tôi cũng có một quan hệ ‘nghi ngờ kép’: không nghi ngờ Trung sẽ mỗi ngày hùng mạnh thêm; nghi ngờ Đảng Cộng sản sẽ mãi thống trị.”
Các hành động trên càng chứng tỏ Tập Cần Bính quả là:
Nhân vật lãnh tụ số một đang bày lại luật chơi mới cho bàn cờ quyền lực của Trung; Nhân vật lãnh tụ số một có thể phá nát Đảng Cộng sản Trung chỉ bằng ván bài “chống tham những – chỉnh đốn Đảng”; Nhân vật lãnh tụ số một – kể từ thời sau Mao – xuất chúng trước dư luận quảng đại, thâu tóm nhiều quyền lực nhất của lịch sử Đảng Cộng sản Trung; Nhân vật lãnh tụ số một – kể từ thời sau Mao – thúc đẩy một chương trình trọn vẹn hồi phục bảng giá trị cũ và quyền hành mạnh bạo của Đảng Cộng sản;
Nhân vật lãnh tụ số một biết gieo cấy sợ hãi và tạo bất ổn tâm lý trong hàng ngũ đảng viên từ cao xuống thấp, bằng những điều răn cấm nghiêm khắc trong văn kiện “Bảy không” lưu hành nội bộ Đảng từ tháng Tám năm 2013;
Nhân vật lãnh tụ số một – kể từ thời sau Mao – đang thay đổi Đảng Cộng sản Trung khi xóa mô hình quyền lực “sự đồng thuận tập thể lãnh đạo”, “dân chủ tập trung”;
Nhân vật lãnh tụ số một với sự cương quyết và tốc độ nhanh đã đưa một quốc gia với 1,4 tỉ người đang trỗi dậy trước thế giới;
Nhân vật lãnh tụ số một triệt để chặn đứng từ trong trứng nước các cởi mở chính trị, từ sau biến cố Thiên An Môn năm 1989 đến nay;
Nhân vật lãnh tụ số một – hơn cả Mao – biết dùng sự thanh trừng nghiêm trị nội bộ dưới danh nghĩa chống tham nhũng để bóp nghẹt xã hội dân sự đa nguyên ngay cả với các biểu hiện tranh đấu ôn hòa nhất, cai trị Đảng cùng với quản lý xã hội trong ổn định trật tự và thăng tiến kinh tế;
Nhân vật lãnh tụ số một – kể từ thời sau Mao – được định danh với nhiều cách, từ “hoàng đế trong thời hiện đại” đến “nhà tân độc tài của Đảng”;
Nhân vật lãnh tụ số một – kể từ thời sau Mao – đã xưng “tôi” trong ngôi thứ nhất, công khai đăng đàn lập thuyết về vai trò lãnh đạo với phương châm “Thủ lĩnh số một là quyết định”;
Nhân vật lãnh tụ số một tự coi mình được số mệnh lịch sử trao cho nhiệm vụ giám sát sự thức dậy của Con Hổ Trung.
Nhân vật lãnh tụ số một có nhiều kinh nghiệm quốc tế và thương trường: từng sống một thời gian ngắn tại Mỹ, từng chỉ đạo chuẩn bị Thế vận hội Bắc Kinh 2008; gia đình được xếp vào hạng giàu có nhất trong giới lãnh đạo Trung; con trai đang học ở Harvard, vợ là tài tử danh tiếng và xinh đẹp.
Nhân vật lãnh tụ số một của nước Trung đương đại, chỉ sau gần 2 năm lên ngôi đã đạt tới 13 danh xưng kể trên, cũng là một trong các nhân vật chính của truyện này. Nói một câu cho sớm chợ: nhà bác lãnh tụ số một ấy hiện có 14 danh xưng cả thảy!
Sáng ngày 3 tháng Tám.
Bang giao Việt-Mỹ vui như chợ phiên, kể từ chuyến công du sang Mỹ của Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Phạm Quang Nghi được coi là “pha đóng thế bí hiểm” cho Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Phạm Bình Sinh.
Các trang mạng quốc tế và Đại Việt đều hồ hởi phấn khởi đăng tin bài về cuộc viếng thăm ba ngày của 2 Thượng nghị sĩ Mỹ Sheldon Pentagon (Đảng Cộng hòa) và Bill McCain (Đảng Dân chủ). Ai cũng thấy qua hai quý ngài chóp bu Quốc hội Mỹ muốn gửi thông điệp không thể rõ ràng hơn được nữa. Nói theo ngôn ngữ a-còng: quan hệ Mỹ-Việt chỉ còn thiếu dắt tay nhau vào… nhà nghỉ. Ngắm vuốt, hôn hít đủ cả rồi! Buổi họp báo long trọng tại Hà Thành, nhị vị Pentagon và McCain thay nhau quần thảo diễn đàn:
“Trong các ngày qua, hai chúng tôi đã có lần lượt 4 cuộc hội kiến thành công với 4 nhà lãnh đạo Đại Việt: Tổng Bí thư Đảng, Chủ tịch Nước, Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Với những sự kiện rất đáng quan ngại gần đây ở Biển Đông, ‘4 điểm sẵn sàng’ của phía Mỹ đã là tất cả những gì 2 nước không nên bỏ lỡ trong tháng ngày lịch sử này. Nào, chúng ta hãy cùng biến lời nói của ngài Thủ tướng trong Thông điệp Tết Con Ngựa 2014 thành hành động cách mạng: dân chủ là xu thế khách quan trong tiến trình của nhân loại và Đảng Cộng sản phải nêu cao hơn nữa lá cờ dân chủ ở Đại Việt.”
Ở một diễn biến khác, trong chuyến viếng thăm xứ Chuột Túi, Chủ tịch Tập Cần Bính nói trước Nghị viện Úc những lời mà mía lùi không thể ngọt hơn được:
“Trung sẽ không bao giờ dùng vũ lực để đạt các mục đích của mình và mong muốn bằng hòa bình xử lý tranh chấp trên biển với các quốc gia láng giềng. Cứ đọc lịch sử sẽ thấy các nước tìm cách phát triển bằng vũ lực thì luôn luôn thất bại, đó là điều Trung học được từ lịch sử.” [He he… Vậy là ngài Tổng Tập chánh thức công nhận trước thế giới rằng chí ít các cuộc chiến Biên giới Trung-Việt 1979, Hoàng Sa 1974, Gạc Ma 1988 là thất bại rồi nhé. Thế thì trả lại dân Việt chúng tui Hoàng Sa và Gạc Ma đi cha nội!]
“Về chủ quyền và biên giới trên biển, lập trường của Trung bao giờ cũng là giải quyết bất đồng với các nước liên quan, đồng thời bảo vệ lợi ích của mình thông qua đối thoại và tham khảo. Các nghị sĩ Úc quý mến có biết không: với thương lượng hữu nghị Trung đã giải quyết hồ sơ tranh chấp lãnh thổ với 12 trong số 14 nước láng giềng [Một con số đáng điều nghiên. Hai nước nào không may mắn vậy ta?] và Trung sẽ còn đi tiếp theo hướng đó. [Chờ 12 ngày nữa sẽ rõ…]
.......