Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm trường học và bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm trường học và bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

NGUYỄN TRÃI ƠI
TRONG LÒNG TÔI NHỚ MÃI



(KỈ NIỆM 45 NĂM CỰU HỌC SINH K 22 NGUYỄN TRÃI 1972/2017)

Tuổi học trò với biết bao kỉ niệm 
Với hàng cây rợp bóng mát sân trường 
Với thầy cô cùng trang giấy sớm hôm 
Với bè bạn gọi là Ma là Quỷ 
Hôm nay đây 45 năm kỉ niệm 
Bao kí ức lại ùa về chiêm nghiệm 
Tuổi đã cao, người đã bạc mái đầu 
Cùng thầy cô ôn lại bao mộng ước 
Ước cuộc đời được bay bổng ,bay xa 
Ước được làm chiến sĩ giữ quê nhà 
Tất cả như vừa mới hôm qua đó 
Nay đã thuộc trở về dĩ vãng 
Gặp nhau đây bạn ở Nam, người ở Bắc 
Nhưng cùng chung một cái "NỐI VÒNG TAY " 
Cùng chung nhau kỉ niệm 45 năm này 
Một phút giây cảm ơn người đã mất 
Đã cho ta nhiều kỉ niệm xum vầy 
Cùng chúc nhau những điều đầy tốt đẹp 
Mang trong TÂM những suy nghĩ về sau 
Mong cho nhau thật nhiều SỨC KHOẺ 
Mong cho nhau vui vẻ với GIA ĐÌNH 
Mong cho nhau vun đắp nhiều NGHĨA TÌNH 
Và hẹn nhau một Mùa Sau Gặp Lại 
Cầu chúc cho các bạn tôi mãi mãi 
Lần gặp sau mong đầy đủ hơn nhiều 
Chúc thầy cô hãy giữ gìn sức khoẻ 
Để lần sau lại được đón Thầy Cô về 
Chào thân ái ...


Hà Nội 22-9-2017
Phan Thanh Bình

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

HOA CUỐI MÙA

Thiên Sơn Suối Ngà 7/10/2012.

Xa dòng đời những bề bộn, mải mê
Chọn một ngày quyết lên rừng đổi gió
Chẳng gì cũng bốn mươi năm rồi đó
Đâu có nhiều... chút mảnh vụn rảnh rang

Lại lang thang giữa gió núi mây ngàn
Nghe chim hót, nắng hồng trong kẽ lá
Bất chợt thấy mùa thu trong trẻo qúa
Thác nước ạt ào tung bọt trắng chơi vơi

Mắt bạn tôi giọt nắng rung rinh cười
Hoa chuối đỏ tô ửng hồng đôi má
Mái tóc thưa sợi đen len sợi bạc
Có sợi nào mang dấu tích ngày xưa

Mênh mông xanh tiếng gió gọi cây đùa
Nôn nao thương bàn tay mềm như lá
Ngày vội quá như một thời ta đã
Lạc vườn thu cổ tích lúc giao mùa

Hoa cuối mùa se sắt lọn hương đưa...

18/10/2012
Thu Phong

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN

Tác giả : Hoàng Nhuận cầm
( bài thơ này lúc đầu được tác giả đặt tên là Trường ơi, chào nhé.)

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rũ
Sân trường đêm- Rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi
“- Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy” “-
 Mười đấy chứ! Nhìn xem trong lớp ấy”
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt, trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi
Em đã yêu anh, anh đã xa vời
Cây bàng hò hẹn chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường- chiếc lá buổi đầu tiên.
Nguon : VanVn.net)
TB st

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

ĂN QUÀ

Vào cái thời chúng ta còn ‘’mài đũng quần ‘’ học phổ thông ai mà chẳng thích ăn quà . Nhưng đa phần học sinh thời đó còn nghèo , cha mẹ kiếm tiền vất vả chỉ thi thoảng mới cho được vài hào. Nên ăn quà là nhất. Mà được ăn tại trường mới thích .

Học trò thường ngủ dậy muộn, ăn sáng qua quit tại nhà rồi chạy nhanh tới trường, nhiều đứa còn nhịn cả ăn. Cho nên cứ trống điểm giờ giải lao cũng là lúc thấy đói cồn cào, mấy đứa tranh nhau chạy ào ra trước cổng ngắm nghía chọn hàng để ăn quà. Còn nhớ xưa kia trước cổng trường Nguyễn Trãi có mấy bà bán hàng quà . Quanh đi quẩn lại cũng mấy món : Hạt dẻ, ngô rang, ô mai, ốc mút, kẹo kéo, nộm ….



Khi mùa đông đến thì hạt dẻ, ngô, ô mai được chọn đầu tiên. Hạt dẻ hoặc ngô thường được các bà bán rang, ủ nóng trong các thúng có lót bao tải. Chỉ cần 5 xu một hào là có một vốc hạt đựng trong một phễu giấy cuộn. Người bán ngô rang hay cào các hạt ngô nở đong bán cho có lời còn chúng tôi lại thích các hạt ngô ‘’cúp’’vì được nhiều hạt hơn mà ăn cũng bùi hơn. Vì thế phải giám sát bà bán hàng đong sao cho có nửa nọ nửa kia mới chịu. Trời buốt cóng giá lạnh có được một ít hạt dẻ, hạt ngô nóng hổi để trong túi áo bông, thi thoảng tôi mới lấy ra một hạt cắn giòn tan bùi bùi thơm phức . Ăn một hạt lại phải ăn thêm hạt nữa. Cảm giác thật ấm áp tuyệt vời.

Bọn con gái hay ăn ốc mút. Con ốc mút bé tý tẹo vỏ xoắn đít nhọn ăn hơi đắng. Ruột chỉ nhỏ như cái tăm. Bà bán cũng ủ nóng ốc trong cái thúng. Đong bán bằng cái chén con. Đứa nào cũng thủ sẵn một đồng 5 xu tròn có lỗ. Chỉ cần bỏ đít con ốc vào lỗ xu bẻ cái ‘’cóc’’cho gẫy rồi quay miệng ốc để mút chút…chút... Thịt ốc chẳng có bao nhiêu, mút hết mấy xu ốc vẫn còn thòm thèm, chỉ kích thích dạ dày thêm đói. Đẳng cấp và có tiền hơn nữa thì ngồi xổm lể ốc gạo. Những tưởng món đó chỉ dành cho bọn con gái thế nhưng cũng có một vài đứa con trai xề đít ngồi lể ốc. Bọn con gái thường bĩu môi chê mấy đứa đó thuộc loại’’ con trai mà ăn quà như mỏ khoét’’.
Các món kể trên thường được để dành một ít đem vào lớp cất trong cặp, túi áo hay dưới ngăn bàn giấu trộm thầy cô để ăn ăn tiếp tục và cũng để cho mấy đứa bạn xung quanh không có ngửi chết thèm chìa tay xin’’ cho ăn với’’ .

Một món ngon nữa của học trò Hà nội là nộm đu đủ bò khô. Người bán nộm có chiếc xe đẩy con con. Phía trong để sợi đu đủ, dấm tương ớt chua cay và vài miếng bò khô, lọ lạc. Chỉ cần nghe tiếng kéo cách cách của bác bán hàng là đã cảm giác được vị tê cay nơi đầu lưỡi của đĩa nộm trộn bò khô. Lượng đu đủ và bò khô nhiều hay ít tùy theo tiền mà bạn mua, nhưng nước tương ớt thì cho vô tư. Bởi vậy chúng tôi thường tham rưới thật nhiều tương, ăn cay xè, mắt mũi dàn dụa , môi lưỡi rát nóng. Xuýt xoa liên tục.

Tương tự món ăn có tương ớt phải kể tới bánh gối phía trong chợ Ngọc Hà, trên đường từ trường về nhà tôi hay ghé qua. Bánh thời đó không có nhân thịt như bây giờ. Chỉ là chiếc bánh rán vàng nở phồng trong có ít su hào và cà rốt xào. Mua một cái bánh , ông bán hàng lấy kéo rạch bụng bánh , cho tương ớt vào giữa ruột bánh, tôi kẹp chặt bánh rồi vừa đi vừa ăn. Nước tương ớt chảy tòe loe quanh miệng nhưng chẳng thấy xấu hổ là gì. Ngon ơi là ngon.

Không thể liệt kê hết những món quà vặt mà thời học sinh chúng ta đã ăn. Cái sự ăn vặt, ăn thì chẳng được bao nhiêu nhưng không ăn thì thèm ghê ghớm. Giờ đây chúng ta sống đã đầy đủ hơn, các món ăn cũng được chế biến ngon hơn xưa rất nhiều. Nhưng những lúc bạn bè có dịp gặp nhau chúng tôi vẫn nhắc tới món ăn bình dân trước cổng trường gắn liền với những kỷ niệm thời thơ ấu trong khó khăn thiếu thốn .

Vốn dĩ không tự tin trong lĩnh vực văn vẻ nên khi viết xong bài này tôi có đưa bản nháp cho một số đứa bạn xem trước, chúng nó còn kể thêm ‘’một lô xích xông ‘’ các món ăn vặt khác, tôi nghe góp ý mà chẳng thể nhập tâm vì chỉ nghe qua thôi mà đã thèm rỏ rãi . Bạn nào nhớ thì kể tiếp dùm tôi nhé. Chân thành cảm ơn trước đấy.

Nhóm Bloggers 10H

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

MỘT TẤM ẢNH KỶ NIỆM


Ngày tôi vào trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi thì vẫn còn bé xíu. Tôi nhập trường muộn. Hôm vào nơi sơ tán cùng Nguyễn Hữu Quang. Lúc thầy đại đội trưởng hỏi, muốn học Trung văn hay Nga văn, tôi đáp ngay “Trung văn “ vì thấy trong nhà mình có nhiều sách tiếng Trung . Chúng tôi cùng vào trung đội 3 (B3) và cùng lớp với ông bạn đây. Vì học muộn nên phải gồng mình để học đuổi. Cũng bị 1 hay hai điểm 3 gì đó. Ngại nhất là Trung văn. Còn nhớ, trong tiếng Việt “ Chị em cố gắng lao động”, phiên âm tiếng Trung lại viết là “mèi mèi, dì dì nu li lao dòng “ . Khó nhớ quá, đành phải nhớ theo kiểu đọc giống tiếng Việt. Giá lúc đó biết âm Hán Việt là “muội muội, tỉ tỉ nỗ lực lao động” thì đâu có vất vả. Rồi cuối cùng cũng theo kịp bạn bè. Về Trung văn, tôi khá ấn tượng với chiến sĩ này
Hắn có khuôn mặt, nước da trắng hồng và đôi môi đỏ như con gái. Cách nói thì nhanh và nhấn mạnh ở đầu câu. Lớp có 2 đứa trùng tên. Một đứa là “Yang Quan Xing” thổi sáo rất hay và đứa thứ hai là hắn- “Yang Hung Xing”. Tôi khoái hắn vì hắn học giỏi giang và Trung văn cũng thành thạo.
Còn nhớ, có một buổi tối, dưới ánh đèn măng sông trên Đại Từ, chúng tôi thi đấu Trung văn giữa các lớp với nhau. Mỗi lớp một đội 5 đứa. Tôi cùng đội với hắn. Hắn đứng đâu đó ở hàng trước, tôi là người chạy cuối cùng. Lần lượt những người trong đội chạy lên, lật giở tờ giấy đã viết sẵn tiếng Việt, phải nhanh tay viết thành chữ Trung văn lên bảng của đội mình. Không khí thật náo nhiệt. Lũ bạn bên ngoài gõ trống, gõ bàn ghế, hò hét. Cũng chẳng nhớ đội nào thắng. Chỉ nhớ người cuối cùng của 2 đội tham gia oái ăm đều viết sai chữ “Giáo”(cùng thiếu 1 bộ - bộ bán văn, sau này tôi mới biết tên bộ đó). Thấy tôi buồn, hắn và mấy bạn an ủi mãi, tôi mới nguôi ngoai.
Những ngày bên Quế Lâm, Trung Quốc, lũ thiếu sinh quân hàng ngày học trong một thung lũng, cách xa cư dân. Lớp tôi còn là một trong những lớp Quyết thắng của trường- rất oai. Lũ học trò chúng tôi thường hay trao đổi với nhau về bài học. Chủ nhật mới được ra ngoài thành phố. Và ra đó, mỗi thằng chụp ít ra là cái ảnh chân dung của mình. Rồi cũng có trao nhau làm kỷ niệm.
Lên lớp 7 chúng tôi chia tay nhau, mỗi đứa một lớp. Gặp nhau vẫn toét miệng chào. Sau khi trường Nguyễn Văn Trỗi giải tán, tôi lại gặp hắn cùng trường cấp III Nguyễn Trãi. Nhân buổi tan trường, mấy thằng kéo nhau vào nhà hắn ở phố Nguyễn Thái Học hàn huyên.
Sau đó, tôi được biết hắn xuôi vào Nam. Tôi vẫn giữ tấm ảnh của hắn. Ngày bọn học sinh Nguyễn Văn Trỗi hai miền Nam Bắc gặp nhau chuẩn bị cho đợt thăm trường cũ ở Quế Lâm, tôi mang theo bức ảnh này để khoe với hắn, nhưng lại không gặp. Bây giờ tôi biết hắn là cán bộ của Sở Giao thông một thành phố lớn. Lại thấy hắn phát biểu trên Ti vi nữa chứ. Rất vui khi có ông bạn như vậy .




BàngHS

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

GẶP VIỆT KIỀU HUNGARY

Mới khoảng gần 8 giờ sáng tôi nhận được một cuộc điện thoại gọi đến số lạ hoắc. Mới ‘’alo’’ thì đã nghe hỏi :

‘’ Có phải Việt Thu không ? Có đoán ra ai không? ’’ .

‘’ Chịu chết làm sao mà đoán được cơ chứ . Nghe giọng thì quen đấy’’ .

‘’ Mình đây , Bân đây’’

Mừng quá ! Thì ra Kim Bân 10B . Cái Bân với hai bím tóc dài , da ngăm ngăm, duyên nhất bởi nụ cười và nốt ruồi duyên bên khóe mép .

Tôi với Bân quen nhau do học cùng chung lớp 8B . Cùng một nhóm con em Miền Nam tập kết: Thu , Nữ , Hòa Bình , Bân … . Lớp chúng tôi đã có lúc phải đi sơ tán ở Thường tín , ở nhà dân , ăn bột mì luộc , cala thầu , canh rau muống với sâu .. . Nên có rất nhiều gắn bó và kỉ niệm .

Tới lớp 9 khi có sự phân chia lại lớp . Tôi về 9i còn Bân học ở 9B. Nhưng chúng tôi vẫn chơi với nhau thắm thiết lắm . thường xuyên đến nhà nhau thăm hỏi . Khi vào Đại học Tôi và Hòa Bình đi Tiệp, Nữ học ở Liên xô , Bân học ở Hungary . Thế rồi bẵng đi từ năm 1972 đến nay đã gần 40 năm bặt tin tức.

Tôi vội gọi cho Minh Thuần 10B , Hương Chi 10G hẹn nhau một bữa ăn tối đón tiếp bạn gái cùng trường, . Tới quán ăn đông người lắm, tôi gọi cho Bân xác định vị trí nó đang đứng. Tôi thấy một chị mập thấp , da ngăm ngăm tóc cắt ngắn đứng đó , khi người ấy cười tôi lại thấy đích thị là cô bạn xưa , vẫn nụ cười duyên nhưng không còn nốt ruồi trên mép nữa. Vừa lúc đó Thuần cũng tới , ngắm hai bạn gái cùng lớp ôm hôn nhau thắm thiết lòng tôi thấy xúc động quá.

Qua kể mới biết Bân sau khi tốt nghiệp Đại học ở Hungary , có thời gian dài công tác Trường Đại học Tổng hợp ở TP HCM , sau đó định cư ở Hung . Chúng tôi nói chuyện quên cả ăn , chưa hết, lại còn đi hát karaoke nữa.

Qua tết Bân sẽ còn có dịp gặp các bạn ngoài Hà nội trước khi quay về Hungary.

Khi chia tay mọi người đều hứa sẽ cố giữ liên lạc. Chúc Kim Bân mạnh khỏe , thường xuyên trở về quê nhà để lại có dịp gặp gỡ tri kỷ .


Người Hung gốc Việt Kim Bân qua nụ cười rất duyên


Vẫn nhận ra nhau ngay vì chúng mình cùng lớp 10B mà ( Minh Thuần và Kim Bân )

Bạn gái liên kết các lớp 10B ; 10G ; 10H ( Thuần; Chi ; Bân; Thu )

ThuNV