Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia xẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia xẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

NGÔI NHÀ MỚI

Cùng các ban!
Trong khi xem Facebook của Trung Kần, tôi thấy một tác phẩm mới của "anh ta". Clip theo tôi là rất thú vị. Xin chia xẻ với các bạn, sau khi tôi đã xin phép tác giả.








Download: https://www.filemail.com/dl.aspx?id=XUFPKAIOCVIHNAT 

BàngHS

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng






*Khổng Văn Đương
Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng
Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng
Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong màn đêm thanh vắng
Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng.

Em trèo lên đỉnh núi cao Cácpat
Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
Chân anh đi xa lắc tím trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt.
Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!
Ôi dòng xanh rì rầm sông Đanuyp
Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông
Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!
Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?

Em xin hỏi Trời cao và Đức Phật:
Cõi niết bàn có mãi mãi mùa xuân
Đâu trời Tây, đâu xa gần cực lạc
Mà trần gian đầy bể khổ trầm luân?
Con lạy Chúa Jê-su ban phép lạ
Cho nước Người hết ly biệt, chia phôi
Hai chúng con quỳ trước Người đa tạ
Xin hoà tan làm một, ngàn đời!
Em cầu nguyện. Còn anh, anh chẳng biết
Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?
Và hôm nay dù tình anh đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ…
Vẫn trèo lên đỉnh núi cao Cácpat
Vẫn theo dòng Đanuyp những đêm trăng
Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Đi tìm anh trên bán đảo Bancăng!
Bucarest, 19-3-1969


Mối tình ở Biển Đen

Vào năm 1965, sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi được Bộ Giáo dục chọn sang Rumani học tại Trường Đại học bách khoa Georges Dej Bucarest. Trong thời gian học tại đây, vào năm 1966, tôi có quen và yêu một cô gái người Rumani tên là Valentina, 17 tuổi, học sinh lớp 12 Trường trung học phổ thông Cristina (Brasov).
Tôi gặp Valentina lần đầu tiên trong dịp nghỉ hè ở Biển Đen vào năm 1966. Từ chỗ tắm, tôi lên bờ ngồi gần sát nàng. Cô ấy có mái tóc màu vàng hạt dẻ, đôi mắt to, đẹp như thiên thần, nhìn là bị hớp hồn ngay. Tôi lập tức hỏi chuyện một cách tự nhiên và được nàng thân tình đáp lại.
Một năm sau, trong dịp nghỉ hè, Valentina lên nhà chú cô ấy ở Bucarest, ngay chỗ tôi đang học. Nàng đã gọi điện thoại cho tôi đến chơi. Run bắn lên vì sung sướng, tôi vội vàng chạy ngay đi gặp nàng. Chúng tôi đã qua lại với nhau suốt kỳ nghỉ hè đó. Đấy thật sự là những ngày đẹp đẽ.
Tôi đã từng về nhà nàng ở quê. Đó là vào mùa đông năm 1967. Bão tuyết mịt mùng. Khi đi, tôi kéo theo Đỗ Công Doanh, bạn thân cùng học với tôi. Khi thấy tôi, Valentina nhảy ra ôm chầm và giới thiệu với bố mẹ. Từ đó, mỗi lần lên Bucarest, mẹ nàng lại dúi cho tôi lúc thì giỏ táo, lúc thì trứng gà, rượu trái cây...
Thấy phong tục của Việt Nam yêu là chung thuỷ nên nàng rất thích. Hồi đó, tôi học cũng khá, tính tình lại xởi lởi dễ gần, tiếng Rumani lại rất rành. Thậm chí còn biết làm thơ bằng tiếng Rumani nữa. Mình yêu bằng cả trái tim, chân thành và trong sáng. Có lẽ những điều đó đã làm nàng rung động.
Vào thời điểm đó, cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân ta bước vào những năm ác liệt, nên việc yêu đương của bất kỳ sinh viên Việt Nam nào với người bản xứ đều không được Ban chấp hành Đoàn và tổ chức sinh viên tại Rumani chấp nhận. Tôi bị tổ chức bắt làm kiểm điểm và yêu cầu chấm dứt quan hệ (*). Nếu cứ tiếp tục tôi sẽ bị trục xuất về nước. Tôi mà về nước thì gia đình, bà con họ hàng ai nhìn mặt tôi. Hơn nữa, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ác liệt, trong thâm tâm tôi cũng cảm thấy có lỗi phần nào với các chiến sĩ trên mặt trận..., mặc dù tình yêu có thể nảy nở ngay trong chiến hào. Ý thức về điều đó và thấy được nguy cơ nếu cứ tiếp tục yêu đương thì sẽ bị trục xuất về nước, nên trong một lần đi chơi với Valentina, tôi đã đề nghị và quyết định hai người phải cắt đứt mối quan hệ. Tôi hoàn toàn không ngờ việc đó đã gây một hậu quả rất buồn. Sau đó khoảng nửa tháng, tôi nhận được một lá thư của Valentina với lời lẽ hết sức bi thiết và oán hận. Xúc động trước tình cảm chân thành, tha thiết này, tôi đã viết bài thơ Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng.
Valentina trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến nỗi phải nghỉ mất một năm ở Trường Đại học tổng hợp Bucarest. Tôi nhớ mãi lần về thăm Valentina khi nàng bị bệnh. Bước vào cổng, cảnh tượng đập vào mắt tôi là những cây hạnh nhân bị nhổ tan hoang. Đang nằm trên giường, thấy tôi đến nàng chồm dậy kêu lên "Đương, Đương", rồi ôm tôi nức nở.
Tôi viết bài thơ Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng trong vòng một buổi chiều giữa tháng 3-1969, khoảng hai tuần sau khi Valentina gửi bức thư trách móc. Mọi người trong phòng đi vắng hết. Nhìn qua cửa sổ, tuyết rơi đầy, tự nhiên tôi thấy trơ trọi ghê gớm. Bài thơ được phỏng lại gần như toàn bộ nỗi niềm ai oán, giận hờn của Valentina thể hiện trong bức thư nàng gửi, tôi chỉ thêm một chút ít.
Tôi chỉ gặp lại nàng một lần duy nhất khi tôi có dịp sang Tiệp Khắc công tác vào năm 1979. Tôi điện thoại cho cô ấy và chỉ mấy ngày sau Valentina đã có mặt tại Tiệp Khăc cùng chồng và một đứa con. Lúc bấy giờ trông Valentina đã đỡ hơn nhiều. Cô ấy khoe đang làm việc tại Hội Hữu nghị Rumani- Đức.

Xuân Hòa  st

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Quên những cái nên quên

Giang Nhất Yến

Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại.
Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.
Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe.
Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói
“Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.
Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”
Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.
Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.
Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.
Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình,
Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.
Rất nhiều người thích câu thơ :
“Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. 
Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.
Nhớ những cái cần nhớ,
quên những cái nên quên,
sống cuộc sống cởi mở,
trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.

BàngHS   st

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

LẠI BÓNG ĐÁ!


Vẫn là một môn thể thao như bao môn khác nhưng sao nó có sức hút kỳ lạ. Nơi đây phô diễn những đẳng cấp các đội bóng, kỹ thuật cá nhân các cầu thủ, nghệ thuật dùng người của các huấn luyện viên....11 người mỗi đội tìm mọi cách đưa bóng sang gôn của đối phương. Ông già Khốt ta bít đi xem còn ngạc nhiên:” 22 người tranh nhau một quả bóng? Thôi cho mỗi người một quả, đỡ giành nhau”. Thuở ấy, nơi để chơi bóng đá với lũ trẻ dễ dàng hơn bây giờ rất nhiều. Một bãi cỏ bên đường, một vuông đất trong khu tập thể là được. Quả bóng đá cũng vậy. Làm gì có bóng. Có khi là một quả bưởi, thậm chí là vo viên cái áo cũ bỏ đi rồi buộc lại. Thế là lao vào hò hét, rê dắt, chuyền, sút...đủ cả. Các trận tranh hùng thường xảy ra vào các giờ tan học. Nhiều hôm quên cả ăn. Kéo nhau ra các sân mả Tây, Long Biên còn gặp các cầu thủ “phủi” đá thực điêu luyện.
Lớn lên một chút, việc quan tâm bóng đá có chuyên nghiệp hơn.Về sau, cũng ngồi tập tọng bàn với các đàn anh về “Cú sút lá vàng rơi”, về đội hình WM, MW, 2–3–5 , 3–3–4,  4–2–4... . Trước đó, với đài truyền thanh, ta thường nghe tường thuật bóng đá trực tiếp. Người tường thuật có tài quan sát và nhớ tên các cầu thủ và đặc biệt nói nhanh như ma đuổi. Người nghe như bị cuốn vào trận đấu qua tiếng nói của họ và âm thanh ngập tràn  sân bóng. Đến bây giờ vẫn thi thoảng lẩm bẩm :” Anh dẫn bóng lên dọc biên trái? Anh chuyền cho ai? Anh chuyền cho ai? Anh chuyền cho cầu thủ số 7. Cầu thủ số 7 vượt qua 1 hậu vệ... vượt qua 2 hậu vệ đối phương...sút!...sút!..Vào..ào..o..o..! Không vào...”
  Ở cấp 3, ngày cuối tuần thường, trường có phân phối vé cho học sinh. Mỗi lớp vài vé. Vé ngồi ở vị trí ở tít trên cao hay sau gôn. Thế nhưng cũng giành nhau quyết liệt, phải rút thăm. Ban đầu chỉ là giữa các học trò nam. Về sau, các bạn nữ cũng đòi quyền được đi xem. Ngày ấy, mặc nhiên mọi người coi đấy là quyền lợi của con trai. Thế là nổ ra đấu khẩu. Một bạn nam “hết khôn dồn dại” tuyên bố:” Con gái đi xem bóng đá, chỉ có là...phò!”. Tình hình thật căng thẳng. Nhưng rồi mọi việc đâu vào đấy. Lại nữa. Còn nhớ 1984,  có cô bạn đại học mời các bạn cùng lớp dự lễ cưới vào chiều tối đúng ngày diễn ra trận chung kết  SKADA. Trận ấy lại kết thúc muộn do không thể phân định thắng thua trong 2 hiệp chính. Kết quả là bọn bạn nam chẳng có đứa nào đi dự cưới vì mãi theo dõi trận bóng. Khi bị trách, cả lũ độp lại:“Tại ông chồng nhà cậu, chả quan tâm gì bóng đá, sao lại đi chọn cưới ngày ấy?” 
Các đội bóng nổi tiếng ngày ấy có đội Thể công, Công an Hà Nội, Đường sắt, Bưu điện... Các trận có Thể công thì cố gắng xoay vé để xem. Đội Công an Hà Nội hay nhưng khá thất thường, lúc rất hay, lúc tùy hứng. Ở sân bóng Hàng Đẫy trong trận đấu lúc đó thường có mấy cậu nhóc nhặt bóng(còn gọi là mấy cậu “3 hào”). Ngồi trong sân mới hưởng hết nỗi cuồng nhiệt bóng đá. Hò hét, chửi tục, thậm chí ẩu đả...đủ cả. 
  Các cầu thủ nổi tiếng ngày ấy, do thiếu thông tin nên nên chủ yếu biết là cầu thủ trong nước  như   Nguyễn Thế Anh (Ba Đẻn ), Nguyễn Trọng Giáp, Phan Văn Mỵ,   Nguyễn Cao Cường, Văn Sĩ Chi, Lê Thế Thọ, Lê Thụy Hải, Hà Bôn .... Các cầu thủ nước ngoài như Lev-Yasin, Pê-Lê, Bôp-bi Chac-lơ-tôn,  Fran Bec-ken-bau-ơ, Mi-lơ... 
Bây giờ, nói chung ta có thể thoải mái xem bóng đá trên các kênh truyền hình. Vấn đề là lựa chọn trận nào, chất lượng màn hình ra sao. Khi mới giải phóng, ti vi trong Nam chuyển ra Bắc, tín hiệu truyền hình chập chờn, hai hệ truyền hình SECAM và PAL khó thông nhau. Dân tình cứ nói đùa với nhau:” Xem truyền hình mà phát ngượng, quần áo chạy sau”. Thế nhưng vẫn cứ dán mắt vào màn hình để theo dõi, hét khản cả cổ đến mức quên mình với những pha bóng hấp dẫn.
Lại một mùa bóng đá mới. Được xem truyền hình trực tiếp nhưng lệch hàng giờ so với sinh hoạt thường nhật. Có thể thức khuya, ăn đêm nhưng khó hội hè với nhau để mà hò hét, mà cá nhau, cụng ly nhau sau mỗi bàn thắng để mà tán thưởng. Bóng đá mà!
Người xem

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

VỀ HƯU

Nguyễn Chi Lan 

Về hưu sao phải về hưu 
Không mong cứ đến cái điều vô duyên 
Về hưu là hết chức quyền 
Bạn bè rơi rụng, bạc tiền hết mong 
Đương khi là Phượng, là Rồng 
Về hưu mới biết mình không là gì 
Lừng khừng dáng đứng điệu đi 
Biến đâu cái vẻ uy nghi đàng hoàng 
Về hưu là chết lâm sàng 
Lơ mơ trần thế, mơ màng cõi âm 
Hết người bưng cỗ dọn mâm 
Rượu tây, đặc sản, hết thăm, hết mời 
Về hưu là hết một thời 
Là thui thủi sống cuộc đời hắt hưu.

LinhPK sưu tầm

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

TỰ CHẾ MẶT NẠ CHO LÀN DA HOÀN HẢO

( Dành cho các bạn gái , chúc các bạn thành công )

Đối với những phụ nữ không có thời gian đến spa, thiên đường thư giãn của làn da vẫn có thể là trong chính căn nhà của mình.
Chỉ cần dành chút thời gian, bạn cũng có thể làm cho làn da của mình mịn màng, tươi trẻ hơn với một số mặt nạ tự chế tại gia. Rất dễ dàng, và không cần tốn nhiều chi phí, bạn đã có thể tìm ra vô số mỹ phẩm dưỡng da với phương pháp rất đơn giản như sau:
Mặt nạ từ chuối
Ưu điểm là giúp làn da sáng hồng, tươi tắn và có hiệu quả với mọi loại da.
Cách làm: Tán nhuyễn một quả chuối và trộn cùng một muỗng nước cam ép, một muỗng mật ong. Trộn thật đều hỗn hợp này, sau đó rửa mặt thật sạch, và dùng cọ phết hỗn hợp mặt nạ này đều khắp mặt. Nên để thư giãn 20phút. Sau đó rửa mặt lại thật sạch với nước ấm.
Mặt nạ mật ong và đu đủ
Rất hữu hiệu cho làn da bị nám.
Cách làm: Trộn đều 2 thìa mật ong và nửa ly đu đủ xay nhuyễn. Dùng cọ phết mặt nạ lên mặt, để khoảng 20 phút và rửa sạch bằng nước ấm.
Mặt nạ cam và mật ong
Hỗn hợp này sẽ làm cho da sáng ngời.
Cách làm: Trộn 3 thìa nước cam ép cùng 5 muỗng mật ong. Thoa đều mặt nạ này lên mặt và thư giãn 30 phút. Sau đấy rửa sạch mặt bằng nước ấm, rồi rửa lại nước lạnh.
Mặt nạ trứng
Chứa một lượng dồi dào protein và ngũ cốc, hỗn hợp này thường được dùng để cân bằng các làn da dầu.
Cách làm: Trộn đều một lòng đỏ trứng gà, một thìa mật ong, một thìa dầu ôliu cùng một cốc bột yến mạch. Đắp hỗn hợp này lên mặt và để 20 phút. Rửa mặt sạch với nước ấm.
Hãy bắt tay làm thử và bạn sẽ thấy sự hiệu nghiệm.


24H.COM.VN (theo PNO)

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Một bức thư cảm động

Xin phép được chuyển đến các bạn bức thư thực sự cảm động từ Nhật Bản có trên diễn đàn Công nghệ thông tin và truyền thông Việt Nam (ICT-VN)


---------- Thư đã chuyển tiếp ----------
Từ: *Nguyen Dinh Dang*
Ngày: 09:56 Ngày 17 tháng 3 năm 2011
Chủ đề: Một bức thư cảm động



Xin chào anh Đăng,

Xin được giới thiệu tôi tên là Hà Minh Thành. Qua anh Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin hân hạnh được làm quen với anh.

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó.
Vấn đề an ninh không lo lắm. Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.

Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ."

Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.
Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi.

Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự.

Tình hình quanh nhà máy điện hạt nhân vẫn còn an ninh, hiện tại tụi tôi đã được phát sẵn khẩu trang và đồng phục nylon. Ông Kan sáng nay họp báo dự tính đến tình huống xấu nhất là bỏ cả vùng miền Đông. Tôi không phải chuyên ngành về nguyên tử lực như anh nên không hiểu lắm về tác hại của phóng xạ. Nhưng tôi nghĩ cũng đang nguy hiểm. Tụi TEPCO vụ này chủ quan quá. Anh Đăng nếu được nên sắp xếp cho vợ con về VN trước thì tốt nhất.
Tôi sợ tới lúc xấu nhất không còn vé máy bay. Tôi thì bà xã người Nhật, con gái cũng mới ra trường y tá và cũng đang hoạt động cứu trợ thiện nguyện ngay tại Fukushima này. Tôi hỏi con gái tôi "Tình hình có vẻ nguy hiểm , con có muốn đi VN lánh nạn không". Nhỏ con gái của tôi trả lời "Đi đâu bây giờ , xung quanh con với cha người ta chết với bị thương hàng hàng lớp lớp. Không lẽ bỏ chạy. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó." Tôi gọi điện thoại về hỏi bà vợ tôi tính sao, có cần chạy qua quê chồng trú tạm lánh nạn một mình không thì bà xã tôi nói với tôi rằng người Nhật của họ thì 36 kế của Tôn Tử binh pháp họ chỉ dùng được tới cái kế 35. Cái chước cuối cùng "Tẩu vi thượng sách" không có chỗ dùng vì cái xứ đảo này không có chỗ nào để mà chạy nữa. Cùng lắm chịu chết thôi. Thôi thì tôi thân phận dính líu tới cái tổ quốc thứ hai này rồi.
Vợ con gì cũng không chạy không lẽ một mình tôi bỏ nhiệm sở. Già rồi có hít chút phóng xạ vô nữa cũng chẳng sao cả. Mang cái ơn nghĩa với đất nước này cũng nhiều thôi thì bây giờ cùng đến lúc có cơ hội để trả ơn cho họ vậy.

Hy vọng không có gì xảy ra , khoảng 3 tuần nữa có thể trở về Saitama.
Hy vọng được gặp anh Đăng nếu anh còn ở Nhật, anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi năm nay 56 tuổi. Chắc cở tuổi của anh.

Chúc anh và gia quyến an toàn.

Hà Minh Thành

---------
# Ghi chú: ICT-VN@coltech.vnu.vn là hộp thư điện tử chung( mailing-list) gồm các nhà nghiên cứu, giảng dạy, triển khai và quản lý CNTT-TT từ các trường, Viện, Công ty và Cơ qquaan-Tổ chức chính phủ và phi chính phủ;
# Xin chỉ gửi những trao đổi hữu ích chung cho công đồng ICT-VN;
# Website các ICT-Events 2008 tại VN:
www.coltech.vnu.vn/ict-vn
Bàng HS st

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Thơ xuân

Đối với mỗi chúng ta ,Tết là thời khắc của sự hồi hộp, của những ước muốn vui tươi và hy vọng tràn đầy.
Mình xin gửi tặng các bạn bài thơ “Thơ xuân cho người đứng tuổi”. Chúc các bạn đang yêu ,sắp yêu tìm được tình yêu đích thực của mình trong mùa xuân tươi đẹp này!


Thơ xuân cho người đứng tuổi

Đã lâu rồi không biết nhớ thời gian
Người đứng tuổi lừng khừng như lỗi hẹn
Tình yêu cũ đã qua, tình yêu sau chẳng đến
Cứ lơ ngơ đi giữa bác và anh

Đã lâu rồi không nhớ cả trời xanh
Không xao xuyến vằng trăng, không thì thầm lá biếc
Người đứng tuổi chỉ lao vào công việc
Công việc tẻ nhàm làm chết cả hồn nhiên!

Khát vọng như chìm, thiền cảm lặng thầm lên
Quả đã chín mà đất trời vô cảm
Rễ tha thiết dâng đầy lên nhựa sống
Lá sang thu thảng thốt những sắc vàng

Ngoảnh bên nào cũng ngợp trước thời gian
Người đứng tuổi tự biết mình cô độc
Người đứng tuổi chỉ một mình gan góc
Sóng gió nào cũng trụ , biết cùng ai?

Bỗng một ngày trời lại rợp hoa bay
Mùa xuân đến ngọt ngào không chịu nổi
Người đứng tuổi nghe lòng xưa thức dậy
Trong tình yêu không đứng tuổi bao giờ!


Ngọc Hà (st)

Lộc trời

Xuân sang ta hái lộc trời
Là ta hái
      Những nụ cười
            Mắt nhau
Cho tàn lụi
      những thương đau
Cho vơi đi
      những âu sầu đó,
            em!
Từ trong những hạt mưa mềm
Từ trong tia nắng ấm êm
      dịu dàng;
Đất xanh ,
      biển bạc,
            rừng vàng
Và lòng ta nữa
      Xốn xang
            lộc trời
Lộc trời rụng xuống vườn tôi
Xin đem gieo
      Hết
            Về nơi
                  Cánh đồng

Ngọc hà (st)

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Vũ khí tán gái thời bao cấp

Nguyễn Quang Lập




Thời trang cũng là đồ khoe của, vũ khí tán gái thời bao cấp, tính từ dưới chân lên đến đầu phải bắt đầu từ đôi dép. Dép đúc Trung Quốc được coi là một loại dép sang. Thời mà người ta đi chân đất, guốc mộc và dép cao su xỏ bốn quai thì ai đi dép đúc ( đúc quai liền đế) đều được coi là dân quí phái.






Thoạt kì thuỷ nó được cấp phát cho bộ đội vượt Trường Sơn hành quân vô Nam. Đi dép này không sợ bị sút quai dọc đường, về sau trở thành mode sang trọng của thanh niên tỉnh lẻ miền Bắc trong chiến tranh.






Sau chiến tranh thì dép Tông Lào mới thực sự là mode sang trọng, dép có đế càng dày càng sang.




Đồng hồ Pôljot Liên Xô là một loại vũ khí đắc địa để tấn công các cô gái xinh đẹp. Trước 1975 đồng hồ poljot Liên Xô tuồng như là khát vọng cháy bỏng của các chàng trai. Có nó thì không cần phải nhiều lời, chỉ cần đưa tay lên xem đồng hồ là tim nàng đã rung rinh.


Anh nào giàu có mua tặng nàng chiếc đồng hồ poljot nữ thì cuống tim nàng đứt ngay lập tức, nàng đổ cái rầm, xong om!



Sau 1975 bọn Tư bản khốn kiếp đem đồng hồ Seiko tấn công ra miền Bắc XHCN tươi đẹp của chúng ta, lập tức đồng hồ poljot mất giá. Đồng hồ Seiko chạy tự động, không phải lên giây, lại hiện ra thứ, ngày, tháng… thật quá sang trọng. Một yêu anh có sen kô/ hai yêu xe đạp Pơ giô đón nàng.



Bút cũng là một vũ khí tán gái. Trong ảnh bút nắp trắng là bút Hồng Hà, năp vàng là bút Kim Tinh. Các loại khác là bút Trường Sơn. Bút Kim Tinh trước 1975 là là một vật trang sức đắt giá, chỉ có dân giàu có mới có loại bút này. Chỉ cần giắt cái bút Kim Tinh vào túi áo trên, chưa cất lời mắt nàng đã long lanh… dễ sợ!





Mũ cối Trung Quốc đương nhiên là một vũ khí, bởi vì nó rất đắt. Những năm 80 nó có giá 80 đồng, bằng một chỉ vàng. Khi cao điểm lên tới 150 đồng, gần bằng 2 chỉ. Thời này đi dép tông Lào, mặc quần bò Thái, áo bay Liên Xô, đeo đồng hồ Seiko, đội mũ cối thì có thể tán đổ cả hoa hậu.





Xe đạp là cả một gia tài. Ai có xe đạp thì đương nhiên kẻ đó không thể gọi là nghèo. Một chiếc xe đạp mất cả làng, cả khu phố đều biết. Xe sang nhất là xe Peugeot-“Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ”, xe Lơ là xe Peugeot. Xe Favorite sang trọng thứ nhì, sau Peugeot: ” Làm trai cho đáng nên trai/ có Pha vơ rít, có đài dắt lưng”







Trước 1980, sang trọng và quí phái số 1 là xe Babeta, nó còn quí hiếm gấp nhiều lần xe mercedez bây giờ. Ngay cả bộ trưởng cũng khó lòng mua được chiếc xe này. Đó là xe của bậc đại gia số 1 của Hà Nội và các thành phố lớn.




Sau 1980 là thời đại của honda, đầu tiên là honda cup 50. Khi đó lập tức truyền tụng câu: ” Một trăm lời nói không bằng ống khói hon đa”




Sau đó là cup 70, một “vũ khí giết gái hàng loạt”. Đến nỗi nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo phải kêu lên:“Bây giờ yêu nghĩa là vèo xe cúp/ Xe đạp anh xịt lốp cả tư mùa.”




Xe cup 82 đời chót, kim vàng gọt lệ là thứ vũ khí nguy hiểm cuối cùng của thời bao cấp, không có vũ khí nào nguy hiểm như vũ khí này. Mặc dù nhà thơ Bùi Chí Vinh ra sức ca ngợi tình yêu thời xe đạp, nhưng hầu như chẳng có tác dụng gì, hi hi.
“Anh chở tình anh trên xe đạp/ Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm/ Dễ gì mang một cô công chúa/ Đặt vào xe rồi khẽ cúi hôn/ Anh chở em đi bằng xe đạp/ Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy/ Thương ghê ngọn gió sau lưng ấy/ Thổi mát đời anh trong cánh tay./ Cảm ơn em dám ngồi xe đạp/ Để cho anh quên mất mình nghèo/ Cảm ơn em đã không đánh phấn/ Nhìn anh bằng con mắt trong veo.” ( Bùi Chí Vinh)



ThuNV st


Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

BỨC THƯ TÂM TÌNH CỦA MỘT BẠN GÁI

Đêm nay Sài gòn se lạnh , không ngủ được mình ngồi dậy đọc blog của trường mà chợt giật mình . Thấm thoát đã 38 năm trôi qua kể từ ngày mình xa trường , một nữa cuộc đời của con người rồi đấy. Nhớ lại buổi gặp mặt do các bạn ở Hà nội tổ chức mà mình thấy trân trọng và xúc động vô cùng. Rất nhiều bạn ở lớp mình cả quãng thời gian ấy không thể liên lạc được với nhau . Giờ đây gặp nhau ở cái tuổi xế chiều mình mới thấy tình bạn quý giá nhường nào . Tranh nhau buôn chuyện , mày tao chí tớ , chúng mình hầu như không nghĩ rằng đã ở tuổi gần 60 lá vàng rơi rồi . Eo ơi già quá nhỉ.
Chợt nhớ lại có lần mình có dịp ra Hà nội , cùng các bạn uống càfê ở Quán Sứ . Bữa đó có mình và các bạn cùng khóa T + NG + C + VH …. Qua NG mình mới biết được tin tức về KH , người bạn trai cùng lớp có cảm tình với mình từ thủa ‘’ bẻ gẫy sừng trâu’’ . NG nói :
- Để tao điện thoại cho nó tới.
Trong lúc chờ KH đến lòng mình thật xốn xang bồi hồi , tự hỏi :‘’ Không biết có nhận ra nhau không nhỉ ?’’. 20 phút sau người ấy tới . Ai dè sau cái bắt tay với mình , chàng nói một câu xanh rờn :
- Cái cô này ngày xưa tôi rất yêu …
Nghĩa là vẫn nhận ra nhau phải không các bạn ? Mình rất mừng là KH rất thành đạt và hạnh phúc bên người vợ hiền với những đứa con ngoan .Và giờ đây những kỷ niệm của thời tuổi 17 đó cứ hiện dần trong ký ức mình…
Thôi mình tâm sự một chút với các bạn nhé . Năm mới sắp tới rồi , bọn mình lại già thêm một tuổi , mình chúc tất cả các bạn cùng khóa nói chung , lớp 10H nói riêng có một sức khỏe dồi dào , vạn sự như ý . Rất mong Ban liên lạc thường xuyên tổ chức những buổi gặp mặt để bọn mình được ‘’ buôn dưa lê’’ nhé.
Tạm biệt và hẹn gặp lại


02 giờ ngày 18/12/2010
Trần LV

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

CHUNG TAY


Bạn Trần Xuân Hòa (đại diện báo Thanh niên tại miền Trung) với hoa hậu Trái đất ( Miss Earth) ngày 17/11/2010

Nguyentraik22