Trong khi xem Facebook của Trung Kần, tôi thấy một tác phẩm mới của "anh ta". Clip theo tôi là rất thú vị. Xin chia xẻ với các bạn, sau khi tôi đã xin phép tác giả.
Download: https://www.filemail.com/dl.
Thời trang cũng là đồ khoe của, vũ khí tán gái thời bao cấp, tính từ dưới chân lên đến đầu phải bắt đầu từ đôi dép. Dép đúc Trung Quốc được coi là một loại dép sang. Thời mà người ta đi chân đất, guốc mộc và dép cao su xỏ bốn quai thì ai đi dép đúc ( đúc quai liền đế) đều được coi là dân quí phái.

![]() | ![]() |
| Sau chiến tranh thì dép Tông Lào mới thực sự là mode sang trọng, dép có đế càng dày càng sang. | |




Mũ cối Trung Quốc đương nhiên là một vũ khí, bởi vì nó rất đắt. Những năm 80 nó có giá 80 đồng, bằng một chỉ vàng. Khi cao điểm lên tới 150 đồng, gần bằng 2 chỉ. Thời này đi dép tông Lào, mặc quần bò Thái, áo bay Liên Xô, đeo đồng hồ Seiko, đội mũ cối thì có thể tán đổ cả hoa hậu.




ThuNV st
Đêm nay Sài gòn se lạnh , không ngủ được mình ngồi dậy đọc blog của trường mà chợt giật mình . Thấm thoát đã 38 năm trôi qua kể từ ngày mình xa trường , một nữa cuộc đời của con người rồi đấy. Nhớ lại buổi gặp mặt do các bạn ở Hà nội tổ chức mà mình thấy trân trọng và xúc động vô cùng. Rất nhiều bạn ở lớp mình cả quãng thời gian ấy không thể liên lạc được với nhau . Giờ đây gặp nhau ở cái tuổi xế chiều mình mới thấy tình bạn quý giá nhường nào . Tranh nhau buôn chuyện , mày tao chí tớ , chúng mình hầu như không nghĩ rằng đã ở tuổi gần 60 lá vàng rơi rồi . Eo ơi già quá nhỉ.
Chợt nhớ lại có lần mình có dịp ra Hà nội , cùng các bạn uống càfê ở Quán Sứ . Bữa đó có mình và các bạn cùng khóa T + NG + C + VH …. Qua NG mình mới biết được tin tức về KH , người bạn trai cùng lớp có cảm tình với mình từ thủa ‘’ bẻ gẫy sừng trâu’’ . NG nói :
- Để tao điện thoại cho nó tới.
Trong lúc chờ KH đến lòng mình thật xốn xang bồi hồi , tự hỏi :‘’ Không biết có nhận ra nhau không nhỉ ?’’. 20 phút sau người ấy tới . Ai dè sau cái bắt tay với mình , chàng nói một câu xanh rờn :
- Cái cô này ngày xưa tôi rất yêu …
Nghĩa là vẫn nhận ra nhau phải không các bạn ? Mình rất mừng là KH rất thành đạt và hạnh phúc bên người vợ hiền với những đứa con ngoan .Và giờ đây những kỷ niệm của thời tuổi 17 đó cứ hiện dần trong ký ức mình…
Thôi mình tâm sự một chút với các bạn nhé . Năm mới sắp tới rồi , bọn mình lại già thêm một tuổi , mình chúc tất cả các bạn cùng khóa nói chung , lớp 10H nói riêng có một sức khỏe dồi dào , vạn sự như ý . Rất mong Ban liên lạc thường xuyên tổ chức những buổi gặp mặt để bọn mình được ‘’ buôn dưa lê’’ nhé.
Tạm biệt và hẹn gặp lại
02 giờ ngày 18/12/2010
Trần LV
