Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình thầy trò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình thầy trò. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2020

NHỚ NGƯỜI THẦY CỦA TÔI

Trung úy Ngô Ngọc Hòa người cao gầy nhưng rắn giỏi lúc nào cũng nghiêm chỉnh chải chuốt quân phong, quân kỷ nghiêm chỉnh. Thầy rất đẹp trai trong bộ quân phục vải Gabadin mới toe và chiếc mũ cối ( kiểu cụp của TQ ) đội hơi lệch. Miệng thầy luôn cười tươi và đôi mắt hóm hỉnh nhìn về xa xăm...Tôi và anh chị em K6 được thầy dậy văn học Việt Nam trong những chiều đông giá buốt hay những ngày hè oi nồng trong lớp học dã chiến nửa chìm nửa nổi ở An Mỹ, Đại Từ, Thái Nguyên ... Với giọng truyền cảm và kiến thức sâu rộng thầy đã đưa chúng tôi những đứa trẻ mới 11- 12 tuổi khám phá kho tàng của văn chương và thi ca Việt Nam, đặc biệt là văn học cận đại như Nhớ Rừng ( Thế Lữ ), Chí Phèo ( Nam Cao ),...và văn học cách mạng như Đất nước đứng lên ( Nguyên Ngọc ), Việt Bắc ( Tố Hữu), Nhật ký trong tù ( Hồ Chí Minh ),...

Sau này do tình hình chiến tranh Việt Nam ngày càng ác liệt, Đế quốc Mỹ leo thang không kích điên cuồng ra miền Bắc hòng bẻ gãy ý chí đánh Mỹ và quyết tâm giải phóng miền Nam của Đảng và Bác Hồ, được lệnh của Tổng cục Chính trị QDND Việt Nam, trường chúng tôi sơ tán sang trường Y Trung Quế Lâm Trung Quốc. Sang đó do bị bệnh viêm xoang mũi dị ứng gây đau đầu nặng phải tăng khóa, tôi xuống B5 C52 ( vườn đào gần nhà ăn và cổng trường). Thầy thường xuyên quan tâm săn sóc tôi và các học trò nhỏ của thầy như quan tâm sức khỏe, tâm tư tình cảm vì chúng tôi mới 11- 12 tuổi xa gia đình, xa quê hương, sống tập thể quân đội nơi đất khách quê người... thầy cùng chơi thể thao bóng đá, bóng bàn, đá cầu với chúng tôi, thầy cắt tóc cho chúng tôi, cắt móng tay cho chúng tôi, kể chuyện ngoài giờ cho chúng tôi... Tôi rất cảm kích tình cảm thầy dành cho chúng tôi. Một lần thầy đến thăm tôi sau trận ốm thập tử nhất sinh do bị lây nhiễm vi rút gây đau màng não, tôi đè nghị thầy nhận tôi làm em kết nghĩa. Thầy cảm ơn nhưng thầy từ chối và nói ở đây trò nào cũng là em của thầy cả, thầy thương yêu quý trọng các em ai cũng như ai , không phân biệt em nào là con quan, con tướng hay con cấp tá, cấp úy cả...
Thầy còn nói cậu cùng họ với tôi lại cùng quê, biết đâu trong họ cậu ở vai trên thì sao... Tôi ngậm ngùi đành yêu quý thầy hơn và tất nhiên là giữ một khoảng cách sau cú " Sốc " đó.

Năm 1969 khi cuộc cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc bùng phát dữ dội và có nhiều biểu hiện xấu ảnh hưởng đến tình hữu nghị và an ninh an toàn trường chuyển về Hưng Hóa và Trung Hà để rồi năm 1970 trường giải thể theo quyết định của Tổng cục Chính trị. Thầy Hòa nhận nhiệm vụ mới lên trường Văn hóa Lạng Sơn tiếp tục dậy văn cho nhiều anh chị em Trỗi sau khi nhập ngũ lên đây học tiếp để đi các trường sỹ quan hoặc ĐHQS, ĐHQY... Từ đó đến nay chỉ gặp lại thầy một lần duy nhất khi tôi ở Đức về phép rồi cùng bố tôi về Bái Dương thăm mộ Tổ họ Ngô có ghé thăm thầy ở Nam Thanh, Nam Trực, Nam Định. Thầy tiếp bố con tôi trong căn nhà ngói ba gian đơn sơ nhưng mộc mạc chân tình. Bao nhiêu kỷ niệm về trường Trỗi đuọc tôi và thầy ôn lại bên ấm nước vối rôm rả. Nay thầy đã đi xa ... Tôi và các bạn Trỗi K6, K7 không bao giờ quên và luôn nhớ về thầy, một giáo viên văn mẫn cán, chân tình của Tổng cục Chính trị QDND Việt Nam.

Ngô Thái Hòa , K6+7 Nguyễn Văn Trỗi

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

ĐẾN THĂM CÁC CÔ GIÁO

Sáng ngày 17/12/2018, lớp 9I-10H đã đến thăm cô Vân (dạy Hóa), cô Hai (dậy Hóa, chủ nhiệm 9I) và cô Nhung (dạy Sử, chủ nhiệm lớp 10H). Cô và các trò trao đổi rất đầm ấm và vui vẻ. Các cô xúc động dù đã gặp học sinh cũ của mình năn ngoái nhân 45 năm ra trường. Các cô cảm ơn lớp về quà tặng và nhắc: chỉ các em tới thăm là mừng rồi, nhất là các em đều đã học sinh đã trên 60 cả. Mong các em thỉnh thoảng đến chơi, đâu chỉ là ngày 20 tháng 11.


Đến thăm cô Vân




Đến thăm vợ chồng cô Hai


Đến thăm cô Nhung


BàngHS

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

TÌNH THÂN ÁI


Tình thân ái giữa mọi người, là niềm vui là phần thưởng cuộc đời dành cho Thầy Cô.
Tình thân ái giữa học trò, là niềm vui, là nỗi nhớ, là lời dặn dò đã được hồi âm. Nghề dạy học, dạy chữ "Tâm", Sáng trong như ngọc, trắng ngần tuyết sương Dù nay xa lớp xa trường Lòng ta vẫn mãi yêu thương học trò


Năm chuyển giao thế kỉ 2000 Lê Thị Hai

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

CHÚC MỪNG THẦY CÔ



Chúng em Lớp 10 B và các bạn Khóa 1970 - 1972 Nguyen Trai Hanoi - Kính dâng các THÀY ,CÔ những tình cảm thiết tha nhất , lòng biết ơn , tôn kính tới các THÀY ,CÔ . Kính chúc các THÀY ,CÔ cùng gia đình niềm vui , hạnh phúc , khang minh , trường thọ — 
Vũ Thái Hà (10B)
=========
Nguồn: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1479885942260483&set=np.112970950.100001323360521&type=1

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Bài học năm xưa

Kính tặng thầy Thế Mạc
Nguyễn Văn Tuất 


Con xin thầy hãy tha lỗi cho con
Chưa làm được bao nhiêu những lời thầy dạy
Con ngơ ngác giữa dòng đời cuộn chảy
Nhìn sương về bạc trắng một hoàng hôn.

Bài học năm xưa thầy đã dạy con
Cần phải viết những câu văn có nghĩa
Con đã sống những tháng năm như thế
Giữa đôi bờ sóng vỗ quá xôn xao.

Bài giảng ngày xưa con nhớ từng câu
Lệ Chi Viên là bài ca đau nhất
Ai ngày xưa là công thần khai quốc
Hồn như sao sáng mãi trên đầu.

Thế mà nay một dòng lệ quặn đau
Hằn vết máu trên trang thơ đất nước
Bài học này chẳng bao giờ quên được
Thành hành trang con ghi khắc trong đầu.

Vết sẹo này con đã dám quên đâu
Giọt lệ rơi thấm trang thơ con viết
Thầy dạy con phải tin yêu đất nước
"Đẻ ra đời sao khỏi những cơn đau(*)"

Thôi xin làm hạt mưa nhỏ nhắn phía đằng sau
Để đậu được vào đôi vai khô xác
Trái sim nào chẳng một thời chua chát
Vẫn muốn dâng mật ngọt cho đời.

Ý nguyện này thầy đã dạy con rồi
Con đi mãi vẫn một niềm như thế
Con sông nào cũng ra với bể
Còn lại phù sa. Xanh mãi tới chân trời…

Minh Hòa st


========================

(*)Ý thơ Chế Lan Viên.